Thứ Hai, 3 tháng 8, 2015

Khu Vườn Hạnh Phúc (VI) - NGUYỄN THÁI HẢI


6. – TRÁNH VOI KHÔNG XẤU MẶT

Ông Lu Lu đang thiu thiu ngủ thì nghe có tiếng léo nhéo đằng góc vườn. Ông vội vểnh tai nghe ngóng. Thì ra đó là tiếng của cây bưởi và một kẻ lạ:

- Đi chỗ khác chơi! Khu vườn này không phải là chỗ cho mày hoạt động!

Tiếng kẻ lạ:

- Gốc bưởi già hàm! Tao cứ ở đây thì mày làm gì được nào!


- Tao không làm gì được mày nhưng sẽ có những kẻ đánh đuổi mày! Chắc mày có nghe chuyện gã Chuột chù bị giết chết trong khu vườn này chứ?

- Nghe! Nhưng đã sao?

- Mày mà không rời khỏi nơi đây thì trước sau gì mày cũng sẽ chết rã thây như gã chuột chù thôi!

Kẻ lạ cười lên ha hả:

- Ha ha… buồn cười quá đi thôi… Gốc bưởi già hàm dám đem so sánh gã chuột chù hôi hám, hèn hạ với ta kìa! Ha ha…

Ông Lu Lu ra khỏi căn nhà gỗ, nhìn về phía gốc bưởi. Và ông chợt giật nẩy mình khi thấy cạnh gốc bưởi là một con rắn hung dữ. Nó đang phùng má phun phì phì vừa nói với gốc bưởi:

- Ta nghe đồn trong khu vườn này có một bầy gà con và cả một đàn chim bồ câu ngon lành! Ta thề sẽ thịt hết bọn chúng rồi mới ra đi…

Ông Lu Lu nổi da gà vì lời đe dọa của con rắn. Ông gầm lên:

- Con rắn hung dữ! Mày đang ba hoa gì thế?

Rắn quay về phía ông Lu Lu:

- A! Chào ông bạn già! Ông bạn già vẫn mạnh khỏe chứ?

- Ta không cần mày thăm hỏi! Nghe ta hỏi đây : mày đến đây làm gì?

- Để tìm vài chú gà con làm bữa được không? Ông bạn già?

- Đừng hòng! Ta sẽ ngăn cản mày!

Rắn cười to:

- Hi hi… Làm sao ông bạn già ngăn cản được khi ông bạn già không thể nào rời khỏi căn nhà gỗ được? Chắc ông bạn già quên mất sợi dây xích nơi cổ rồi! Tội nghiệp quá! Tôi nhắc cho đấy! Ông bạn nhớ ra chưa?

Ông Lu Lu tức quá, nhưng con rắn nói có lý thật. Vướng sợi xích, làm sao ông can thiệp được.

Con rắn lướt về phía sân cỏ. Ông Lu Lu quát vang lên:

- Đứng lại! Con vật khốn kiếp!

Rắn vẫn uốn mình đi:

- Đứng lại sao được mà đứng! Nào! Ông bạn có giỏi thì ngăn cản đi! Tôi đang đi đến chuồng gà đây này…

Ông Lu Lu giận đến nỗi thở không muốn ra hơi:

- Đứng lại! Ta bảo đứng lại!

Con rắn cười ngạo nghễ tiến về phía chuồng gà. Chú gà trống nhác trông thấy con vật thì vội gọi vợ, bảo đưa bầy con chạy ra phía ngõ đi để lánh nạn. Nhưng thím gà chưa kịp hành động gì con rắn hung dữ đã tới giữa sân xi măng, đứng cản đường. Thím không biết sao đành bảo lũ con nhảy lên nóc chuồng đứng tạm. Xong đâu đó, thím mới nhảy xuống sân cùng chồng lo chống giữ với con rắn. Rắn cười khoái chí:

- Ha ha… quả không uổng công ta… Lũ gà con thật hấp dẫn…

Đàn chim bồ câu thấy rõ mọi diễn tiến nhưng không con nào dám can thiệp cả. Chú gà trống run run giọng hỏi rắn:

- Con vật kinh khủng kia! Mày định làm gì lũ con tao?

- Ha ha… Xin ông bà một đứa bé để làm bữa được không?

Chú gà trống nổi giận, phùng má quát:

- Mày sẽ biết tay tao!

Rồi chú nhảy xô lại mổ rắn. Nhưng rắn nhanh nhẹn né thoát rồi mổ một phát trúng cánh chú gà. Thím gà tiếp sức chồng. Rắn quật đuôi làm thím muốn ngã. Con vật dữ tợn lại mổ trúng chân chú gà. Chú đau quá, ngã bịch xuống nền xi măng. Thím gà mổ được một nhát vào mình rắn nhưng lại bị nó quật đuôi té ngửa như chồng. Hạ luôn vợ chồng gà, rắn xông tới bên chuồng gà, định phóng mình lên nóc chuồng, nơi lũ gà con đang ôm nhau run lên vì sợ.

Đột nhiên, một bóng trắng vụt ra cản đường rắn. Con vật tức giận phun phì phì:

- Đứa nào dám cản đường tao?

Bóng trắng đó không ai khác hơn là Mi Lu Anh. Mi Lu Anh trợn mắt:

- Con rắn kia! Chắc mày không còn muốn sống nữa?

- Mày là ai?

- Mi Lu Anh!

Rắn cười ngất:

- Ha ha! Thì ra con chó nhỏ của Khu Vườn Hạnh Phúc! Anh hùng hạ chuột chù đây mà! Ha ha… hân hạnh lắm… ha ha…

Mi Lu Anh quát:

- Câm mồm lại… Đã nghe danh tao thì cút ngay đi…

Rắn vẫn tiếp tục cười:

- Cút đi hả? Ừ! Này thì tao cút!

Vừa nói, nó vừa quăng mình tới mổ Mi Lu Anh. Mi Lu Anh ơ hờ, bị mổ trúng ngay đùi đau điếng. Chú chó nhỏ kêu lên một tiếng đau đớn rồi không dám khinh địch nữa, thủ thế đàng hoàng. Vợ chồng gà nhân cơ hội này dẫn lũ con chạy vội ra phía ngõ đi để lánh nạn. Rắn thấy con mồi chạy thoát thì trút hết cơn giận vào Mi Lu Anh. Nó lồng lộn phóng tới nhưng Mi Lu Anh đếu tránh thoát. Dầu vậy, Mi Lu Anh không sao tấn công được nó.

Ông Lu Lu thấy tình hình không mấy lợi cho Mi Lu Anh, vì con rắn hung dữ quá, bèn gọi lớn:

- Mi Lu Anh, chạy về ngõ đi mau! Nó không dám đuổi ra đằng ấy đâu!

Đời nào Mi Lu Anh chịu thua. Chú chó nhỏ tự ái cao lắm! Chú cứ tiếp tục đánh nhau với rắn. Vài ba lần nữa, chú bị nó mổ trúng. Ông Lu Lu nói luôn miệng:

- Phải nghe lời ông! Chạy đi Mi Lu Anh!

Mi Lu Anh vẫn ở lại. Mi Lu Em và cô Miu Miu được chú gà trống báo tin cùng chạy ra một lượt. Cả hai xông vào đánh rắn. Nhưng con rắn vẫn tung hoành không hề nao núng. Được một lúc thì Mi Lu Em phải nhảy ra. Rồi đến lượt cô Miu Miu. Cô Miu Miu vừa đưa tay lau mồ hôi trán vừa nói:

- Điệu này thì phải cầu cứu đến bác làm vườn mới xong…

Ông Lu Lu nói:

- Phải đó, cô Miu Miu và Mi Lu Em đi cầu cứu bác làm vườn ngay đi! Còn Mi Lu Anh, hãy nghe lời ông, chạy luôn đi.

Mi Lu Em và cô Miu Miu chạy đi rồi, Mi Lu Anh vẫn ở lại. Chú đổ mồ hôi ướt đẫm người. Sức chú giảm dần trong khi con rắn càng lúc càng hung hăng. Một lúc, nó mổ trúng mí mắt Mi Lu Anh làm chú chó kêu lên một tiếng thảm thiết rồi ngã nhào ra sân. Con rắn vụt tới… Ông Lu Lu không còn can đảm chứng kiến sự việc đau lòng sắp xảy đến, ông nhắm nghiền hai mắt lại…

Nhưng một sự việc bất ngờ xảy ra. Đúng lúc con rắn phóng tới mổ Mi Lu Anh thì bác làm vườn chạy ra. Với cây gậy sắt trong tay, bác chỉ vung lên một cái là con rắn văng xa cả thước. Nó uốn mình trốn chạy nhưng bác làm vườn không tha, đuổi theo. Và một gậy sắt nữa đã kết liễu đời nó. Cây gậy sắt trúng đầu con rắn làm đầu con vật bẹp nát. Bác làm vườn bước tới, kéo xác con vật lên:

- Hà hà… đem về nướng chả thì tuyệt!

Ngang sân, nơi Mi Lu Anh đang được cô Miu Miu và Mi Lu Em xúm lại săn sóc, bác ngồi xuống xem xét. Bác nói:

- Cha! Bị nó mổ sưng mắt lên rồi… Thôi, vào đây bôi thuốc cho…

Mi Lu Em dìu anh theo bác làm vườn về phía nhà trên. Lúc đó, gia đình gà thấy con rắn đã chết, lục tục kéo về chuồng.

*

Tối hôm đó, ông Lu Lu phân tích sự việc để các thú cùng suy nghĩ:

- Chú thím gà tuy biết mình yếu đuối nhưng vẫn can đảm chống lại con rắn hung dữ vì đó là bổn phận phải bảo vệ con cái của chú thím! Ta có lời khen! Phần Mi Lu Em, cô Miu Miu đã cố sức chống rắn, ta cũng ngợi khen cả hai. Duy Mi Lu Anh, cháu ỷ sức mình nên không nghe lời khuyên, cứ ở lại để cuối cùng, bị con rắn mổ trúng mắt sưng vù lên. Cháu thật đáng trách. Giá cháu nghe lời ông, thì con rắn đó có làm gì được cháu? Phần nó, nếu không là bác làm vườn trừng trị nó thì tối nay, ông cũng ra tay diệt nó. Mi Lu Anh! Cháu nhận thấy lời ông có đúng không?

Mi Lu Anh cúi đầu đáp:

- Thưa ông Lu Lu, cháu xin nhận lỗi…

Tiếng ông Lu Lu vang lên mồn một:

- Tất cả hãy nhớ kỹ : tránh voi chẳng xấu mặt nào!

NGUYỄN THÁI HẢI 
______________________________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG VII
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 192, ra ngày 1-1-1973)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét