Thứ Tư, 28 tháng 10, 2015

CHƯƠNG XI - XII_Chim Phụng THÁI LAN

Chương 11

Tiểu Phụng mất tích

Tại trụ sở cảnh sát Kontum, vị chỉ huy đang bực mình vì để xẩy mất con cá lớn. Chính tên thứ hai kia mới là một kẻ chỉ huy rất quan trọng điều hành và kiểm soát tất cả công tác của bọn gian. Con sóc xám sợ hãi nép mình thu gọn vào một góc bàn đang rung chuyển từng cơn theo nhịp đập tay liên tiếp của vị chỉ huy xuống mặt gỗ. 

Y-Shroc tiến đến, bồng lấy sóc lui ra. Nó vuốt ve, an ủi sóc mãi: 

- Đừng sợ. Y-Shroc sẽ bảo vệ cho sóc. 

Dũng và Xạo lại gần bạn, ba đứa trẻ quây quần trò chuyện. Tuổi trẻ vô tư chỉ trong chốc lát chúng đã quên mất nỗi bực mình lây với vị chỉ huy lúc nãy. Câu chuyện nở như bắp rang. Xạo chép miệng: 

- Tao buồn ngủ quá rồi. Chúng mày có đồng ý với tao không? 

- Tao thấy…thèm ăn lạc rang thôi. Tự nhiên sao cảm thấy mồm miệng lạt như nước ốc. 

Y-Shroc phê bình Dũng và Xạo: 

- Tụi bây một thằng tham ngủ, một thằng tham ăn vặt như con gái. 

Chữ “con gái” vừa thốt ra khỏi miệng Y-Shroc là Dũng nhảy nhổm lên, hoảng hốt. 

- Mày có gặp Tiểu Phụng không? 

- Sao mày hỏi tao? Tao không gặp Phụng lúc trở về thành phố, cứ tưởng con bé đi chung với mày. 

Xạo xen vào: 

- Tao gặp Phụng… 

- Nói nhanh lên, tụi tao sốt ruột lắm. 

- Phụng bảo tao là nó thích đi chung một xe với anh chỉ huy cảnh sát để hỏi tin tức chú Minh. 

Vị chỉ huy vừa đi ra khỏi văn phòng làm việc. Dũng rượt theo, hỏi vài tiếng ngắn ngủi và… đón nhận ở ông ta một cái lắc đầu. Cả hai lập tức rối rít điện thoại khắp trụ sở và đến khu nhà thợ thuyền xem Tiểu Phụng có về đi ngủ trước hay chăng? Nhưng con bé vẫn mất hút như bóng chim trời. 

Y-Shroc năn nỉ: 

- Anh cho xe chở tụi em lại suối Kinh. Em đoán chắc Tiểu Phụng không lên xe về kịp hay bị lạc lối… 

- Có lý nào? Trước khi rời suối Kinh anh đã ra lệnh huýt còi tập họp rồi mà. 

Phải! Vị chỉ huy đã ra lệnh tập họp nhưng lệnh hoàn toàn vô hiệu đối với kẻ…cố ý không biết đến việc trở về thành phố. 

Tiểu Phụng một lần nữa đã cất bước ra đi trên đường phiêu bạt. Lần trước nó đi cùng với cha, bây giờ một mình một bóng. Con bé có một lòng can đảm phi thường nó muốn vượt biên giới trở về quê mẹ và…thăm mộ mẹ. 

Bóng tối âm u của vùng rừng núi biên giới luôn luôn giam giữ Tiểu Phụng dày đặc với sương mù lạnh giá. Con bé có nhìn những tinh tú mờ nhạt trên trời tìm phương hướng sang Lào… Bước đầu không khó lắm nhưng những bước tiếp theo dường như quanh quẩn, lắm lúc Phụng có cảm tưởng nó trở về đúng chốn cũ, suối Kinh nơi bọn gian đền tội. 

Tiểu Phụng cố gắng lết đi. Hai chân mỏi rời rã, bước như bước chân ai. Thể xác cực nhọc song tinh thần con bé hoàn toàn thơ thới, bay bổng lên chín từng mây. Nó đã trả được món nợ nghĩa ân của giáo sư Vũ Anh, trút bỏ mặc cảm phạm tội và có thể an lòng tìm về với mẹ. Nó không quan tâm đến việc mẹ nó còn sống hay đã chết, vì một người mẹ đang ở thế giới bên này hoặc bên kia vẫn là một người mẹ. 

Tiểu Phụng không đi được nữa. Nó mệt nhọc vì phí sức quá độ, gục xuống bên một góc đại thụ khổng lồ, nhắm mắt lướt vào một giấc ngủ êm đềm nhiều mộng đẹp. 


*** 

Cuộc lục soát vùng suối Kinh không đem lại ánh sáng nào về Tiểu Phụng. Có lẽ bị bắt cóc sang Lào.Vị chỉ huy đoán thế vì ông cùng ba bạn trẻ không ngờ Tiểu Phụng dám vượt biên giới tìm về Thái Lan. 

Xạo đã “ vẽ rồng vẽ rắn” quanh vấn đề nóng bỏng: 

- Tên gian phi thoát khỏi lưới chúng ta quả thật là lợi hại. Em cá mười ăn một với anh là chính hắn đã thừa cơ ra tay bắt cóc Tiểu Phụng mong thực hiện với chúng ta một sự trao đổi để giải thoát cho đồng bọn. 

- Bắt cóc Tiểu Phụng bằng cách nào? Anh không tưởng tượng ra nổi sự việc diễn tiến âm thầm trong bóng tối đêm qua ra sao. Nhưng… anh có lỗi rất nặng là không…điểm danh từng người trước khi ra về. 

Vị chỉ huy không tưởng tượng được nhưng với Xạo thì trái lại. Lần này nó không cố ý nói xạo gạt gẫm thiên hạ cho một trận cười thỏa thích, chính nó cũng thương Tiểu Phụng lắm, nhưng có lẽ vì bẩm sinh óc tưởng tượng của Xạo quá phong phú rất dễ dàng… đưa đến những giả thiết hoang đường. 

Y-Shroc và Dũng không muốn tin Xạo nhưng sau cùng bắt buộc phải tin bạn phần nào, vì không có cách giải thích nào khác về sự mất tích bí mật của Tiểu Phụng. Vị chỉ huy chưa bị lung lạc hẳn nhưng dần dần mất niềm tin: 

- Rất có thể Xạo nói đúng. Tiểu Phụng bị bắt cóc. Nếu trường hợp này xảy ra, tên gian phi ắt phải vượt biên giới sang Lào, tìm chổ giấu Tiểu Phụng thật kín đáo rồi sẽ thông tin cho chúng ta đề nghị trao đổi. Chúng ta hãy chờ xem. 

Nhưng giây phút chờ đợi kéo dài nhất trong đời. Hết đứng lại ngồi. Hết ngồi lại đứng mà kim đồng hồ hình như vẫn không nhúc nhích. Trời dần ngã về chiều, vầng kim ô khuất nửa sau rặng núi xa xa. Vị chỉ huy ái ngại nhìn ba đứa trẻ: 

- Các em có đói không? Đi ăn cơm với anh cho vui. 

Miệng nói vui mà cả bốn người đều cười gượng. Ba đứa còn ngần ngừ thì ông tiếp: 

- Một bữa cơm ngon sẽ giúp thời gian qua nhanh hơn, các em ạ. 

Mười phút sau bốn người ngồi ở một tiệm ăn Tàu sang trọng. Y-Shroc bồng sóc theo, hỏi “người anh” cảnh sát: 

- Con sóc ăn chung với ta nhé? 

Ông đùa cho không khí bớt căng thẳng: 

- Sóc này, sóc có thưởng thức cơm tàu không? 

Một người đàn ông thường phục bổng từ ngoài quán tạt vào đi thẳng đến bàn của vị chỉ huy làm câu chuyện ngắt ngang. Ông đưa tai sát miệng người lạ nghe hắn nói. Tay ông nhận mảnh giấy nhỏ xíu, nguệch ngoạc vài nét bút chì xám liếc sơ qua rồi bỏ vào túi. Một bất ngờ vô cùng xảy đến, con sóc dể thương nhảy lên lòng kẻ lạ, liếm áo hắn và ôm cứng lấy hắn một cách thân mật. Ba đưa trẻ há hốc mồm chưa kịp phản ứng thì hắn ta thụt lùi một bước, hai bước và…toan chạy trốn ra cửa. Vị chỉ huy móc súng lục, bắn chỉ thiên “đoàng” một tiếng khô khan. 

Hắn tiếp tục chạy như bay. Nhưng một phát đạn ghim vào bắp đùi làm hắn ngã sấp xuống đất, tứ chi quờ quạng dẫy dụa như người điên: 

- Con sóc ! Con sóc quỉ quái ! Con sóc… 

- Đừng nhiều lời. Tôi đã biết tất cả…Anh Phu quả tình tôi không ngờ.. 

Các cảnh sát viên đổ sô đến tiếp tay với viên chỉ huy đưa hắn lên băng ca chở vào bệnh viện Cảnh sát. Y-Shroc cứ ngẩn tò te làm Dũng phải giải thích: 

- Có gì đâu ? Con sóc của Y-Shroc mà Y-Shroc không biết tính nó sao? Các nhân viên cảnh sát ở đây đều…không có cái hân hạnh được nó liếm vì họ mới gặp nó lần đầu. Ta cũng chưa gặp mặt tên Phu kia bao giờ, con sóc lại…nhận ra hắn là người quen thế thì… 

Y-Shroc buồn bã: 

- Tên cuối cùng trong tổ chức gian manh đã bị bắt nhưng có chắc ta tìm lại được Tiểu Phụng không? 

- Sao tao linh cảm thấy điều không hay, Dũng à. 

Xạo cuối mặt thở dài. 


*** 

Mặc dầu bị thẩm vấn rất gắt, Phu một mực khai là không hề bắt cóc Tiểu Phụng vì hắn đang bị thương nên chưa thể diễn hành cuộc điều tra một cách tích cực được. Hắn ta cũng là một con người và giữa con người với con người còn có tình nhân loại. Hắn đã hai ba lần kể công: 

- Tôi mới lầm lỡ một lần xin các anh tha cho. Tôi cũng đã từng công tác rất thiện chí với cơ quan cảnh sát… 

- Phải, anh là mật báo viên của cảnh sát. Nhưng anh đi hàng hai và công là công, tội là tội. Trường hợp của anh sẽ được tòa an xét xử phân minh, anh đừng lo. 

Bộ tham mưu cửa sở cảnh sát Kontum lại họp tại văn phòng rất khẩn cấp để tìm cho ra Tiểu Phụng. Và sau cùng một lệnh hành quân tại vùng suối Kinh được ban ra lần thứ hai. 


*** 


Tiểu Phụng choàng mắt ngồi dậy trước ánh sáng mặt trời. Ngày đã lên từ lâu, bóng đêm biến mất theo những vì sao sáng trên trời. Vài đám mây xanh và trắng theo gió trôi nhẹ nhàng biến hóa rất nhanh ra những hình ảnh đẹp mắt, chói lọi như tỏa ánh hào quang. Tiểu Phụng hơi thẹn nhìn áo quần nhàu nát. Đêm hôm qua nó đã ngủ mê mệt đến thế kia ư? 

Đường ta, ta cứ đi. Phụng lại cất bước nhưng không hăng hái lắm vì…bụng đói cồn cào. Nó chưa ăn sáng và đêm qua đã phí sức nhiều. Rừng nhiều cây cỏ thực nhưng nào phải thứ để ăn. Rừng Thái Lan có lẽ dể kiếm củ và trái lót bụng hơn rừng này. Tiểu Phụng thân mật, yêu dấu cả đến rừng rú bên quê mẹ vì yêu lòng mẹ, yêu người yêu cả đường đi. 

Một ổ chim rừng bằng rơm rạ, cành cây nhỏ chênh vênh nơi cháng ba đàng kia. Tiểu Phụng tiến lại gần thấy chim mẹ mớm cho con những con sâu nhỏ xíu trắng mập màu sữa. Lũ chim con cứ hả miệng kêu chíp chíp…chờ ăn. Mồi sâu đã hết.Chim mẹ bay đi như mũi tên trong gió mạnh tìm thức ăn cho đàn con. 

Tiểu Phụng vuốt ve từng con chim non một. Chúng trụi lũi, lông lá mới mọc lởm chởm. Chúng chưa biết lạ, được vuốt ve luôn miệng kêu ríu rít những âm thanh vui vẻ thì thầm trong cổ họng. Chúng đang vui cái vui của tuổi dại được âu yếm và che chở trong đôi cánh của mẹ…Tiểu Phụng lại ứa nước mắt tủi thân. 

Trời nắng gắt, Phụng thấy hai bàn chân rát và sưng lên, mọng nước mà không dám nghỉ ngơi. Vì nó sợ dừng lại sẽ không có can đảm đi tiếp thêm nữa. Và cũng lạc lối quay về mất rồi. Chi bằng cứ gắng đi đến đâu hay đến đó. Mẹ…mẹ sẽ phò hộ cho Phụng tìm về được đến quê hương xa xôi của mẹ. 

Một chùm trái đỏ ối, bóng láng ngon lành trên cành cao một cây khá lớn. Phụng chẳng biết là trái gì song nó biết chắc là không độc. Mẹ Phụng ngày xưa dã dạy cho con gái phân biệt những trái ăn được và trái độc trong rừng theo kinh nghiệm truyền lại từ lâu đời nên khá chính xác. Phụng hái xuống ăn ngon lành. Ăn hết chùm này đến chùm kia cho đến khi no. 

Trái cây ăn đói dễ xót ruột. Phụng phải tìm nước suối uống một bụng rồi…ngồi nghỉ. Nó thiếp đi lúc nào không biết. 

- Má, má… 

Phụng kêu “má” rất lớn rồi tỉnh giấc. Nó bàng hoàng tiếc những phút giây hạnh phúc trong mộng. Trời chiều. Phụng đứng lên mà miệng vẫn gọi: 

- Má, Phụng đây nè má. 

Phụng chợt nhận ra điều vô lý của chính mình, mỉm cười vu vơ. Tại sao mình cất tiếng gọi “má” mà lại có trong ý nghĩ danh từ “mẹ” ? Đành rằng “má” hay “mẹ” chỉ là một người đàn bà thân yêu sinh thành ra mình nhưng… tại sao lại thế? Một phút sau, Phụng tìm ra lý do “mẹ” là tiếng gọi của ba, còn “ má” là tiếng nói của chú Minh. Phụng sống với ba lâu ngày nên chữ “mẹ” ăn sâu vào tâm trí, còn Phụng mến chú Minh nên “nhiễm” cách nói chuyện của chú từ bao giờ không hay. 

Một dãy nhà lụp xụp cao cẳng của dân thiểu số hiện ra trước mắt. Phụng quyết định xin chủ nhân cho ngủ nhờ một đêm. Nó ngán ngủ ngoài rừng lạ lắm rồi. Lỡ bị cảm vì sương gió đêm hôm làm sao tiếp tục đi được sang Thái Lan? 

Phụng nói tiếng Việt Nam. Bà già mọi không hiểu. Nó nói tiếng Thái Lan bà ta cũng lắc đầu. May và vừa lúc đó, một người dàn ông lực lưỡng đi vào nhà sau buổi làm việc mệt nhọc, mồ hôi thấm ướt đẫm lưng trần. Anh ta hiểu tiếng Thái Lan và bằng lòng cho Phụng ở lại. 

Phụng cám ơn và muốn tặng cho chủ nhân một vật kỷ niệm nhưng… nó lại không còn gì cả ngoài bộ quần áo đang mặc trên người. Nó lại được mời ăn buổi tối. Cơm lam với gà luộc thật ngon. Phụng ăn rất “thực thà” để mai còn lấy sức băng rừng lướt bụi trên con đường thiên lý. 

Phụng ngủ dưới sàn nhà. Đám khói mỏng từ đống trấu ủ bốc lên xua đuổi muỗi tạo một bầu không khí ngột ngạt nhưng ấm áp dể chịu. Phụng có cảm tưởng như mình đang sống chung với mẹ trong đêm dài ở quê hương xa vời. 

Phụng tỉnh dậy vì tiếng người nói thì thào. Họ cố gắng hạ thấp giọng…để khỏi làm mất giấc ngủ của khách chăng? Dường như không phải. Vì có tiếng một người lạ đang xúi bảo anh mọi ban chiều bằng thiếng Thái: 

- Anh vặn họng con bé cho tôi. Chúng ta bị tụi Thái áp bức ăn hiếp quá nhiều rồi, bây giờ là lúc ta trả thù. Con bé đó là người Thái Lan mà, anh không thấy nó nói tiếng Thái rành như người Thái sao? 

- …Có lẽ anh nói đúng. 

Phụng hoảng hồn, choàng dậy, đứng nép vào bên cửa. Hai người đàn ông ùa vào, họ không mang theo đuốc chi cả vì tin chắc sẽ tóm Phụng một cách dễ dàng. Nhưng Phụng khôn ngoan chờ họ vừa bước lọt vào trong căn nhà tối là luồn mình ra khỏi cửa, xuống thang rất nhanh lẩn vào rừng như bóng ma. Ba phút sau, có tiếng chân người thình thịch phía sau. Hai gã mê muội kia đã phát giác hướng đi của Phụng và đang rượt theo. 

Phụng không còn hồn vía nào nữa. Hai người bây giờ đang cầm hai cây đuốc lung linh ánh sáng xông thẳng vào rừng sâu. Phụng nhanh nhẹn như con thỏ, nhờ thân hình thấp bé, ẩn sau những thân cây cố gắng tìm về cõi sống. Hai gã mọi không đuổi kịp Phụng nhưng con bé không tài nào bỏ rơi chúng lạc hướng được và chúng lần dấu rất giỏi. 

Trời sáng rõ từ lâu. Cuộc “cút bắt” hào hứng nhưng bi thảm này vẫn tiếp diễn. Hai người rượt theo không cần đến đuốc nữa. Họ phóng chạy hết sức để tóm Phụng bằng được. Con bé thở hồng hộc. Từ giờ nếu không nhờ vào một lòng tin tuyệt đối vào sự phù hộ của mẹ và một ý chí phấn đấu phi thường, nó đã bỏ cuộc buông xuôi. Nhưng giờ đây nó không chạy được nữa. Phụng gần ngất đi. Tròng ánh mắt hoa lên, nó nhìn thấy con suối Kinh với những nhân viên cảnh sát và ba đứa bạn trẻ đang chờ đón nó. Họ vừa bước xuống xe Jeep. 

Một hồi còi cảnh sát hú lên điếc tai. Hai gã mọi lẩn nhanh trở vào rừng.



Chương 12 (hết)

Thay đoạn kết

Hoàng Minh đã khá nhiều, chàng có thể đi lấy từng bước một mình chung quanh phòng bệnh viện. Sáng nay, ông Cò hiện ra ở cửa rất sớm thăm hỏi:

- Anh Minh khỏe chưa ? Tôi dạo này bận quá…

- Tôi không trách ông Cò đâu… giáo sư Vũ Anh cũng thường lui tới thăm hỏi nên tôi không buồn lắm. Còn về phần dược liệu lạ lùng của bọn gian thì kết quả phân chất ra sao ?

Ông Cò nhún vai:

- Một thứ thuốc sai khiến rất mạnh, tiêu diệt hoàn toàn ý thức và ý chí con người tức khắc để chịu sự sai khiến của người khác, giáo sư Vũ Anh hôm ấy đã lãnh tiền trong trạng thái vô thức dù bề ngoài ông ấy rất tỉnh táo.

- Tội nghiệp bạn tôi quá… anh ấy có mất tiền không ?

- May mắn là không…và tôi chỉ tội nghiệp cho anh Minh, vì bạn mà nằm luôn mấy tháng trời…

Minh cũng đùa lại:

- May cho tôi là có hãng bảo hiểm trả tiền nhà thương…

Cửa phòng bật mở, giáo sư Vũ Anh bước vào, tay giắt theo Tiểu Phụng và một người đàn ông lạ, đon đả giới thiệu với Hoàng Minh.

- Anh Minh, anh Nguyễn Viễn Đăng, bạn thân của tôi.

Tiểu Phụng nhăn mặt không nói cười với Minh như thường lệ.

Chàng hỏi:

- Phụng nhức đầu hả ? Để chú lấy thuốc cho uống chứ đừng nhăn nhé.

- Không, cháu không nhức đầu.

Minh thừa biết con bé giận cha. Chàng phớt lờ, hỏi chuyện ông Đăng:

- Ông ở Thái Lan lâu lắm hả ? Tôi có nghe nói ông buôn bán ngày càng phát đạt, tha hồ cả sông đông chợ lắm vợ nhiều con.

Giáo sư Vũ Anh vội nói đưa đi:

- Anh Minh bạn tôi tính nết trẻ trung hay đùa cợt lắm. Anh Đăng muốn nói gì với anh Minh cứ thẳng thắn thật tình nhé. Tôi sẽ giúp anh nữa mà.

Minh nháy mắt với bạn:

- Anh Vũ Anh đưa Tiểu Phụng đi xi nê một lát nhé…Anh giúp tôi, tôi đã hứa với Tiểu Phụng rồi mà còn…mang bệnh, chưa đi được.

Ông Cò cũng rút lui. Ông Đăng mở lời:

- Khó nhất là Tiểu Phụng không chịu về sống với tôi và vợ tôi. Nói đến là nó khóc hoài, nó đòi ở với ông là bố nuôi vì mẹ nó bảo thế. Nó vẫn không tin mẹ nó mất vì bạo bệnh.

- Trời ơi ! Minh nghe nói mới nhớ ra lời nói dối của chàng có một hậu quả lâu dài quá sức tưởng tượng. Thì ra Tiểu Phụng không phải là đứa trẻ dễ quên.

- Bây giờ ông nghĩ sao ?

- Ông yên tâm, tôi sẽ bảo Phụng về sống chung với ông. Điều kiện là vợ ông phải đổi tính nết, coi Phụng như con ruột. Dù sao cũng không nên ghen với một người…đã khuất.

- Ước gì vợ tôi hiểu biết như ông.

- Tôi có được phép gặp bà nói chuyện chốc lát chăng ?

- Rất vui lòng.

Ông Đăng điện thoại và xuống tầng dưới của bệnh viện để đón vợ vào. Tưởng bà Nguyễn Viễn Đăng là ai xa lạ, ngờ đâu lại là cô Hồng, bạn của em gái Hoàng Minh. Lập tức câu chuyện dễ dàng đi nhiều:

- Anh Minh ! Bây giờ Vân ở đâu anh ? Anh cho địa chỉ lúc nào…tôi đến thăm Vân.

Hồng vẫn còn xem Minh như người anh lớn. Cô ta xưng tôi hơi ngượng ngập. Ông Đăng lịch sự ra ngoài phòng bệnh ngay từ nãy. Minh khuyên nhủ Hồng ngay:

- Hồng nên thương Tiểu Phụng nhé. Nó dễ thương và thông minh lắm. Nó lại…mới mồ côi mẹ. Tôi nhớ ngày nào đến để giúp Hồng làm đám táng bà cụ, Vân khóc mãi.

Bà cụ là mẹ Hồng. Hồi ấy chàng và cô em gái còn đang đi học. Nghe nhắc kỷ niệm cũ, Hồng rơm rớm nước mắt.

- Nhưng nhắc đến mẹ nó…tôi vẫn tức. Và mẹ nào con nấy. Con gái phải giống mẹ chứ.

Hoàng Minh lắc đầu trước lý luận của Hồng, một thứ lý luận theo bản năng chứ không cuộc thương thuyết giữa Minh và… Tiểu Phụng cũng gay go không kém. Minh đã bảo với Tiểu Phụng:

- Bà ấy muốn nhận Phụng làm con mà ngại…mở lời. Phụng được sống gần ba nữa. Thích chưa ?

- Phụng không cần ba.

Một lần nữa Minh phải dùng xảo thuật. Chàng lấy trong túi ra một đồng bạc cắc hai chục, đưa cho Phụng coi một mặt chữ, một mặt hình, bảo:

- Tùy ý Phụng chọn mặt nào thuận, mặt nào không thuận rồi cầu má giúp ý kiến. Chú gieo giúp cho Phụng nhé.

Con bé ngần ngừ rồi gật đầu. Dĩ nhiên Minh tung ba lần đều thuận cả - chàng có học qua lớp ảo thuật – Phụng nghiêm trang:

- Con xin nghe lời má dậy.

- Vậy Phụng ra ngoài gặp “má” đi. Vui lên nhé.

Giáo sư Vũ Anh bước vào, cười như hoa nở. Bên cạnh ông là Lan:

- Tôi đến phục anh tài dối gạt trẻ con. Nhưng cũng hơn sự nghiên cứu điên khùng của tôi, tôi quyết định là sẽ chỉ dùng thuốc ấy cho những bệnh nhân mất ngủ. Còn vấn đề gia tăng số giờ làm việc…chắc không được vì sẽ xảy ra sự lạm dụng của chủ nhân. Anh có biết tụi gian phi toan tính gì không ? Chúng bắt cóc tôi chế tạo thuốc ấy để biến những nhân công của chúng thành cái máy, ăn ít làm nhiều. Nếu tôi bị đưa qua biên giới thì giờ này không biết…đang phiêu lưu nơi đâu nữa.

- Anh phiêu lưu nơi đâu cũng được miễn luôn có chị Lan bên cạnh.

Chưa dứt câu, có điện thoại reo. Minh nghe rồi gác máy:

- Tội nghiệp cho Bùi Thịnh. Ông Cò mới cho tôi biết, tên Đạt đã thú nhận chính hắn ta lén bỏ thạch tín vào ly cà phê đen, tham lời hợp tác với chúng thành ra thiệt thân.

Hai thằng bé…không ba thằng bé tung cửa ùa vào. Không cần phải nói, ai cũng đoán ra là Y-Shroc, Dũng và…Xạo.

Y-Shroc mắt đỏ hoe:

- Không có Tiểu Phụng chơi với tụi cháu nữa, buồn quá chú Minh.

Minh vỗ vai nó:

- Con sóc đâu rồi ? Trời ơi ! Y-Shroc bắt nó lại mau đi, coi chừng nó cắn rách của chú Minh một mảnh áo…nhà thương bây giờ ?

XUÂN QUANG
1973

CHƯƠNG IX - X_Chim Phụng THÁI LAN

Chương 09

Cuộc đi chơi với ông Đạt  

Ông Đạt đến xưởng trước giờ làm việc. Thấy bốn đứa trẻ: Y-Shroc, Dũng, Luân và một đứa con gái lạ mặt nữa, ông tỏ vẻ ngạc nhiên: 

- Các cháu đến xưởng sớm thế? Sao không báo trước tôi biết, tôi lấy xe hơi ghé qua nhà chở các cháu đi luôn. 

- Cám ơn ông Phó giám đốc. Chúng cháu không dám làm phiền ông nhiều quá. 

Ông Đạt ân cần: 

- Các cháu đứng đợi tôi chút xíu. Tôi vào văn phòng xem qua công việc. 

- Xin ông cứ tự nhiên. 

Dũng chờ đợi ông Đạt … bước vào trong garage nhưng không toại ý. Vì ông lại mở cửa văn phòng nghe điện thoại, lần này mắt ông nhìn đăm đăm ra cửa khiến Xạo không thể nào tiến tới gần mà nghe trộm được. 

Một người đàn ông trạc ngũ tuần, mặc áo vest, cravate xám mở cửa xe hơi bước xuống. Ông ta có dáng người dong dỏng cao, bộ điệu từ tốn, dịu dàng dễ gây cảm tình hơn ông Đạt. Mắt ông luôn luôn nhìn thẳng, hướng lên tỏ rõ sự tự tin và lịch thiệp của mình. 

Ông Đạt trở ra, giới thiệu: 

- Thưa ông giám đốc, đây là bốn em nhỏ rất dễ thương: Y-Shroc, Dũng, Luân và … 

Ông không biết, hay cố ý không biết, tên Tiểu Phụng. Con bé cúi đầu chào ông giám đốc: 

- Thưa ông cháu là Tiểu Phụng. 

Ông Giám đốc lơ là, đưa tay bắt từng đứa một. Y-Shroc nhận ra rằng tay ông run run. Tại sao thế? Câu hỏi ám ảnh hoài trong đầu óc thằng nhỏ. 

Y-Shroc không có thói quen giữ kín một việc bí mật trong lòng lâu. Nó bảo ngay với Phụng một giọng trầm: 

- Phụng này, tại sao tay ông giám đốc lại run? 

- Tại Y-Shroc bắt mạnh quá chứ gì? 

- Không phải. Đầu tiên ông ta bắt rất mạnh mẽ. Chợt ông ta nhìn qua Tiểu Phụng rồi tự nhiên run tay. 

- Các cháu ở chơi vui nhé. Tôi phải vào làm việc ngay. Chào anh Đạt. 

- Kính chào ông Giám đốc. 

Ông ta bỏ đi không bắt tay Tiểu Phụng. Ông Đạt ra dáng mời tất cả lên xe hơi. 

- Hôm nay tôi chở các cháu dạo mát buổi sáng một vòng. Nào, ta khởi hành. 

Thằng Xạo đi đi lại lại ra vẻ khó nghĩ. Nó đi ra đến đường, bỗng gật đầu quay lại, hớn hở nói với ông Đạt: 

- Cháu lúc đầu sợ đi xa không xin phép trước ba má khi về sẽ bị mắng. Nhưng bây giờ cháu đã nghĩ ra: ông Phó giám đốc sẽ xin dùm cháu nhé. 

- Rất vui lòng. 

Tiểu Phụng từ xa tiến lại nhập bọn. Nó có vẻ khó nghĩ. Dũng, Y-Shroc cũng chẳng hỏi han vì trong xe chật hẹp. Lúc ra đường vắng xuống dưới đèo dốc, ông Đạt luôn nhìn vào kính chiếu hậu. 

- Tụi cháu được đi chơi đâu hả ông Phó giám đốc. 

- Đi rất xa cho một bữa thỏa thích cho các cháu vui … Tôi … rất yêu trẻ. 

Nhớ đến những con cá độc hại trong dòng suối đêm qua, Tiểu Phụng rùng mình. Ông ta yêu trẻ … bằng cách muốn cho chúng bay về Thiên Đàng. Chẳng ai ham. Chẳng hiểu tại sao thằng Xạo lại nhận lời đi chơi xe hơi với ông Đạt. Lỡ ông giở trò gì ở quãng đường vắng thì sao? Nó có điên không? 

Dẫu sao. Tiểu Phụng biết chắc ông Đạt không phải là một trong hai tên đã liên lạc thường xuyên với nó trước kia. Nhưng ông Vương Giám đốc xưởng ráp xe thì chính là … kẻ đã bị mất một mảnh áo tétoron trong phòng khách nhà giáo sư Vũ Anh. Tiểu Phụng đi xa chỗ các bạn và ông Đạt nói chuyện lúc còn trong sân hãng, tiến đến gần ông Vương như vô tình và kín đáo đưa hộp rệp lên quan sát. Con rệp lồng lên, hai râu dựng đứng. Nó có vẻ cáu kỉnh. Bằng cớ quá hiển nhiên, con rệp bực mình vì gặp người “quen” có mùi hôi trong mảnh vải áo hành hạ nó trong hộp nhốt kín hàng bao nhiêu ngày trước đây. 

Ông Đạt lái xe cực nhanh. Đường núi mà kim tốc độ lên 90 rồi 100 Km/giờ. Tiểu Phụng la lên: 

- Ông Phó giám đốc cho xe chậm lại đi. Cháu sợ quá. 

Ông nhấc bàn chân khỏi ga, xe chậm lại. Ông xin lỗi: 

- Tôi mãi suy nghĩ không để ý đến tốc độ. Các cháu đừng sợ tôi lái xe bảo đảm mà. 

Càng lúc xe càng xa thành phố. Một hai chiếc xe đò thưa thớt ngược chiều. Ông gợi chuyện: 

- Tiểu Phụng, cháu … Tôi hơi tò mò quá, cháu người lai phải không? 

- Thưa ông vâng. Ba cháu là người Việt, má cháu là người Thái. 

Ông thốt một tràng thổ ngữ. Chỉ có Y-Shroc hiểu nhưng nó vờ không biết. Quen với sự hiểm nguy trong rừng từ lúc nhỏ Y-Shroc có thể kém mồm miệng nhưng có thừa lòng can đảm. Nó thản nhiên như không. Lần ông Đạt đe dọa trong gian phòng khách: “Thằng mọi con! Tao biết mày là ai rồi. Tao bóp mũi mày như nghóe” và lần này “Mấy đứa nhãi ghê thiệt! Dám xưng danh họ đương đầu với ta. Thái hay Việt gì chúng mày cũng sẽ chết”. 

Điếc không sợ sấm. Không hiểu nên không sợ. May cho cả bọn thằng Xạo không biết thổ ngữ nên nó ngồi yên được, nếu nó hiểu thì cả lũ đã lòi đuôi. Ông Đạt tiếp tục câu chuyện, giọng đều đều buồn tẻ: 

- Tôi thích nuôi súc vật làm cảnh lắm, nhất là cá kiểng. Các cháu có để ý bồn kính cá bướm nhà tôi không? 

Á, ông ướm dò đây mà, Xạo nhanh miệng: 

- Nghe ông nhắc cháu mới nhớ: những con cá ấy đẹp lắm. Nuôi có tốn kém lắm không ông? 

Ông chưa kịp trả lời thì Tiểu Phụng nhặt từ dưới sàn xe một vật vàng ánh đưa trả ông: 

- Thưa, của ông Phó giám đốc làm rớt? 

Đó là một con bướm, không phải, một con cá bướm chạm trổ tinh vi bằng vàng tây đắt tiền. Loại cá của ông Đạt nuôi trong bồn kính. Ông nhìn qua, gượng cười: 

- Của tôi đấy. 

Tiểu Phụng săm soi, thích thú như đứa trẻ chơi với con búp bê. Một hàng chữ Thái Lan li ti bên góc đuôi cá. Ông Đạt nhìn con bé với cặp mắt nghi ngờ. Nó nhanh trí khôn trao trả con cá vàng cho ông: 

- Thưa ông có những dấu gì nhỏ quá cháu không nhìn rõ. 

- Cháu có biết chữ Thái Lan không? 

- Thưa không. Cháu được má cháu cho đi học hồi ở bên ấy nhưng lười quá, trốn học hoài nên bây giờ “năm nay quên hết nên chưa biết gì”. 

Mấy đứa trẻ phá lên cười nhạo Tiểu Phụng: 

- Ông Đạt không biết, Phụng lớn thế mà học lớp ba đấy. Phụng … học dốt không tả được. 

Y-Shroc thêm: 

- Ngay Y-Shroc học còn giỏi hơn. 

Ông Đạt thương hại: 

- Con gái đâu cần học giỏi, phải không cháu Phụng. 

Mấy lần ông định làm điều chi rồi lại ngừng. Luân nhìn đồng hồ tay thấy 11 giờ rồi nên bảo ông: 

- Chúng cháu muốn về, ông Phó giám đốc. 

Ông Đạt như sực tỉnh, gật đầu dễ dãi: 

- Ờ thì về. 

Lần thứ ba, ông nói thổ ngữ. Y-Shroc nghe được nhiều tiếng … chửi thề bực dọc, rủa ông Vương bắt ông phải làm điều nguy hiểm. Y-Shroc hoang mang: Điều nguy hiểm ấy là gì? Hay ông Đạt được lệnh giết cả bốn đứa trẻ sau khi ám hại bằng cá độc không thành. 

Bỗng ông Đạt cương quyết móc trong túi áo một hộp thuốc viên màu hồng, lấy một viên bỏ miệng. Ông vừa giải thích vừa đưa tay bấm vào một nút nhỏ trong xe hơi: 

- Tôi bị bệnh suyễn và mỗi khi đi xa phải uống thuốc chặn trước thì lái xe mới … 

Y-Shroc, Tiểu Phụng và Dũng, Luân không còn nghe rõ những lời sau nữa. Tự nhiên chúng nó buồn ngủ một cách lạ lùng. Bốn đứa trẻ gục xuống ghế ngồi, ông Đạt mỉm cười vừa chua chát vừa hài lòng: 

- Con người như ta phải khó khăn vất vả mới hạ được tụi nhỏ? Mà tại sao ta cứ được lệnh phải chính tay giết tụi nó? Thằng Vương giỏi thì sao nó không làm? 

Ông quẹo vào một con đường nhỏ dẫn đến một thác nước khá cao gần biên giới. Từ đây, ông chỉ việc bồng từng đứa nhỏ thảy xuống thác là xong. Chiếc Toyota chạy chậm dần rồi dừng lại. Thác nước sừng sững trước mặt. 

Tiếng còi hụ vang lên rất gấp đàng sau. Một xe jeep của cảnh sát công lộ xịch đến, hai nhân viên đeo súng tiến lại gần: 

- Xin ông cho biết lý do tại sao dừng xe tại vùng cấm? Ông không biết là nơi đây cấm du khách vì đá trơn nguy hiểm lắm sao? 

Ông Đạt bình tĩnh: 

- Tôi xin chịu phạt vì … không biết luật lệ cấm ở đây. Tôi và các cháu nhỏ định picnic một buổi ai ngờ các cháu bị đau … tôi tính về thì xe hư … 

- Con của ông? 

- Không, con một người bạn hàng xóm nhưng tôi thương các cháu như con ruột. 

Viên chỉ huy xe jeep sốt sắng: 

- Chúng tôi thông cảm, không phạt ông đâu. Để … chúng tôi đưa giúp các cháu về nhà? Số mấy? Đường gì? À … được rồi còn ông có cần chúng tôi sửa giúp xe hơi không? 

Ông Đạt vội đáp: 

- Cám ơn các ông, tôi có thể tự sửa lấy được. 

Khi chiếc xe jeep chở Dũng, Tiểu Phụng, Y-Shroc, và Luân vừa đi khuất là xe Toyota của ông Đạt cũng trở về xưởng.



Chương 09

Buổi câu cá đêm của ông Đạt và ông Vương

Cơm nước xong, ông Đạt đánh xe Toyota sang nhà ông giám đốc rủ đi câu cá. Hai ông lớn nhất xưởng đã làm lành với nhau từ chiều. Các nhân viên giúp việc mừng rỡ vì họ sẽ được hưởng một bầu không khí nhẹ nhàng thoải mái hơn trong những ngày làm việc sắp tới. 

Khi bốn đứa trẻ được cứu tỉnh dậy, Xạo đã rú lên biểu lộ vui mừng vì còn sống:

- Các anh đến kịp lúc quá. Tụi em đã ngờ đến hành động lão Đạt nhưng không chống đỡ kịp.

Vị chỉ huy sung sướng:

- Các anh theo dõi, bám sát xe hắn từ lúc rời khỏi xưởng thế mà thằng cha cũng còn chối được. Các anh có thể bắt nó ngay lúc đó nhưng không cần, để 2 giờ đêm nay tóm trọn ổ.

Tiểu Phụng loan báo:

- Những chữ Thái Lan trên con cá bướm chỉ nơi hẹn đêm nay của chúng: Suối Kinh, nơi giáp ranh với biên giới Lào. Các anh có biết Suối Kinh không?

- Biết chứ. Chúng đừng hòng thoát khỏi lưới an ninh kỳ này. Chúng khôn lắm khi chọn Suối Kinh sát biên giới, nhưng ta sẽ phối hợp với Cảnh sát Quốc Gia bạn để hành động. Cám ơn em Tiểu Phụng.

- Anh đừng khen, em xấu hổ lắm. Em chỉ mong các anh tìm lại được giáo sư Vũ Anh thôi.

- Em không đáng trách và theo tin riêng của bọn anh… chính bên trong thùng gỗ hai em Dũng và Luân đã trông thấy là giáo sư Vũ Anh.

- Chúng nhốt chú Vũ Anh để làm gì? Dũng nóng nảy.

- Anh không biết nhưng chắc chắn là ông vẫn còn sống, sống để sẽ tiếp tục phát minh cho thế giới được hạnh phúc no ấm.

Vợ con ông Đạt và ông Vương đã rời khỏi nhà trên một xe Toyota Microbus 15 phút trước hai ông chồng. Ông Vương dặn tài xế lái đi đâu không rõ rồi chính tay ông cầm lái, lên xe đưa ông Đạt và những dụng cụ đi câu hướng thẳng về vùng hoang vu. Có một người thợ ngã nón chào, hai ông lớn vui vẻ đáp lời:

- Chúng tôi đi câu cá gần đây thôi. Phải đêm cá mới lên.

Ai nghe câu này cũng thắc mắc: câu cá ban đêm? Mới nghe nói đến lần đầu trong đời. Giới ngư phủ thì không lạ những loài cá ăn đêm nên ông Mạnh bảo vợ:

- Hồi còn ngoài Nha Trang theo mành tôi biết. Cá ăn đêm rất nhiều. Nhưng… câu cá thể thao mà chịu khó đi đêm hôm thì có lẽ ở Việt Nam chỉ có hai ông này.

Phụng mua biếu hai ông bà rất nhiều vải vóc, đồ ăn hồi chiều nên hai ông bà vui lòng cho Luân đi theo ba bạn ngay. Chúng nói là vào tận sóc xa thăm một người bạn cùng lớp ở đây với Luân, mai về. Không thể nói là đến suối Kinh vây bắt bọn gian vì lý do bảo mật.

Y-Shroc mang theo cả con sóc xám. Những nhân viên an ninh bố trí chặt chẽ nhưng vô cùng tự nhiên ở quanh khu vực suối từ trưa. Mặt trời xuống thấp rồi lặn mất sau đỉnh núi xa. Bóng tối bắt đầu phủ chụp toàn thể núi rừng. Dòng suối vẫn lách tách theo một điệu nhạc riêng của nó.

Thời gian từ từ trôi. Màng lưới cũng từ từ khép lại. Ông Cò đã gởi từ Sở Cảnh sát Trung ương một số ống nhòm hồng ngoại tuyến nhìn được trong đêm tăng cường phương tiện cho cơ quan địa phương. Họ có thể nhìn thấy bọn gian mà chúng sẽ không thấy họ. Một kẻ sáng và một người mù trong bóng tối.

Chiếc Toyota đến suối Kinh lúc 9 giờ tối. Hai ông Vương và Đạt, xuống xe, mở “cốp” lấy dụng cụ cắm lều, đun nước và sửa soạn cần câu máy thả vào lòng suối. Một bếp lửa đơn sơ dựng gần lều, mỗi khi có cá họ nướng nhậu ngay.

Hình như cả hai không dùng rượu mạnh. Bia mang theo được uống cầm chừng. Có tiếng ông Đạt ngáp:

- Tôi ngủ trước, anh Vương nhé. 12 giờ anh gọi tôi dậy và đến phiên anh ngủ.

- Yên chí.

Ông Vương lấy khẩu súng săn, kéo quy lát lên đạn vào nòng rồi ngồi im lặng trước cửa lều. Ông cũng rút túi lấy một ống nhòm nhỏ xíu đưa lên mắt quan sát chung quanh. Viên chỉ huy giật mình:

- Bọn chúng cũng có ống nhòm hồng ngoại tuyến. Nguy hiểm quá.

Lập tức các nhân viên bố trí được lệnh cẩn thận và kín đáo siết chặt thêm vòng vây. Muỗi bay vo ve châm chích nhức nhối. Tiểu Phụng lấy bình thuốc chống côn trùng bôi lên mặt mũi chân tay, và truyền đi cho mọi người xài.

- Con gái có khác. Tiểu Phụng chu đáo quá. Dũng khen.

Phụng trả lời:

- Dũng nhát muỗi thì có, các anh cảnh sát đến đây trước mình mà có bận tâm vì muỗi đâu. Các anh ấy chịu đựng quen rồi.

- Y-Shroc cũng không cần dùng thuốc. Muỗi gặp Y-Shroc sẽ bay lảng tránh mà.

Không để ý những lời ngạo mạn của Xạo, Y-Shroc lẳng lặng đưa tay với lấy bình thuốc, miệng nói cụt ngủn:

- Có thuốc vẫn hơn.

Đúng nữa đêm bầu trời lấm tấm sao mờ và thưa. Gió đêm lành lạnh. Tiểu Phụng cảm thấy buồn ngủ, mơ hồ cảm giác đang nằm trong lòng mẹ và… không có mặt cha. Ông Vương vào trong lều, lay gọi bạn rồi ông Đạt gà gật bước ra cửa tiếp lấy khẩu súng. Ông ta không được tận tâm như ông Vương, chẳng thèm động đến ống nhòm làm mọi người mừng muốn chết.

1 giờ…1 giờ 30… rồi 2 giờ thiếu 10. Ông Vương được giục dậy luôn, cả hai thu lều, cuốn cần câu xếp gọn vào thùng xe Toyota. Họ sẵn sàng rời bỏ nơi này. Các nhân viên an ninh báo động theo lúc nghe từ xa, tiếng máy xe hơi nổ dòn, hai đèn “code” từ từ tiến gần, chớp tắt 2 lần.

Xe Toyota cũng mở đèn “code” chớp tắt đáp lễ bốn lần. Máy xe rồ lớn, từ xa mới đến nhảy xuống 6 người lực lưỡng, hai tên trong bọn khiêng một thùng cây dài và nặng: chiếc thùng Dũng và Xạo đã trông thấy hôm qua.

Những đèn rọi bố trí bí mật khắp nơi bỗng đồng loạt bật sáng làm chói mắt những kẻ gian. Còi cảnh sát lanh lảnh huýt vang rất xa trong đêm trường tịch mịch vùng suối hoang vu. Súng trường và súng lục nhất loạt lên cò lắc rắc kèm tiếng hô dõng dạc:

- Giơ tay lên tất cả. Các anh bị bao vây rồi… Kháng cự là chết.

Tám cặp còng sáng loáng khóa lại trong một giây đồng hồ kết liễu cuộc đời ngang dọc của những tay chọc trời khuấy nước. Con sóc làm việc ngay nhưng không đem kết quả: Người ta không xác định được tên thứ hai đột nhập vào biệt thự Lúa Vàng cùng với ông Vương bắt cóc giáo sư Vũ Anh. Thế nghĩa là có ít nhất một tên đã thoát khỏi màng lưới cảnh sát lần này.

Một cách vội vã, chiếc thùng gỗ bị cậy ra bằng xà beng: Giáo sư Vũ Anh nằm bất động như chết giữa một đống chai lọ đựng thuốc bỏ ngổn ngang. Tất cả sách vở, tài liệu của giáo sư mất đi được lót dưới đáy thùng. Và Tiểu Phụng còn bới lấy lên được một chai thuốc nhỏ xíu rất lạ:

- Sở Phân chất sẽ cho biết kết quả về dược chất này. À, sẵn có xe “Hồng thập tự” đây để chở giáo sư về tỉnh ngay.

Chiếc xe mới đến chính là cái Toyota 2.600 cứu thương tối tân, bánh dầy 30cm, cái xe mẫu cho xưởng ráp. Ông Vương cười buồn:

- Chúng tôi thay xe dọc đường nên cái Toyota đến đây.

- Chiếc xe kia là Traction đen số EK 10009 phải không?

- Tôi…tôi không còn gì nói thêm nữa.

Những chiếc xe jeep và 2 Toyota lầm lủi rời Suối Kinh trong đêm tối.
______________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG XI - XII (hết)

CHƯƠNG VII - VIII_Chim Phụng THÁI LAN

Chương 07

Con sóc xám

Người đưa thơ hôm nay lại đưa cho Y-Shroc một cái thùng gỗ nhỏ, bắt nó ký tên nhận lãnh đàng hoàng. Dấu bưu điện từ Sài Gòn, không đề tên người gởi chỉ ký hai chữ tắt H.M. Ồ, tên quen thuộc này nó còn lạ gì H.M có nghĩa là Hoàng Minh, chú Minh thám tử … đang nằm nhà thương đấy. Y-Shroc muốn khóc. Tội nghiệp chú Minh quá. 

Bên trong thùng gỗ có vật gì động đậy và đang kêu chít chít. Trời ơi! Con sóc yêu quí! Con sóc của Y-Shroc ở Sài Gòn! Cám ơn chú Minh không quên gởi đến cho thằng bé người bạn thân mến của nó trong những ngày ở Kontum.

Trong thùng gỗ không còn gì cả. Y-Shroc tìm mãi cho ra lá thư tưởng tượng – Nó nghĩ chú Minh có gởi thư cho ba đứa nữa – và đành thất vọng. Tiểu Phụng cũng ra tới, bồng con sóc lên vuốt ve và bảo Y-Shroc: 

- Chú Minh giúp chúng ta điều tra mau lẹ đó. 

- Bằng cách nào? 

- Y-Shroc quên là con sóc này có thể nhận “diện” thủ phạm sao. Vẻ mặt con người có thể hóa trang, giọng nói cố đổi khác đi được còn … hơi người thì vô phương. 

Y-Shroc reo lên: 

- Đúng rồi … Nhưng ở rừng đi săn thú với dân sóc. Y-Shroc vẫn thấy họ chà nát một thứ lá bôi lên người để mất mùi da thịt, thú rừng không đánh hơi được mà. 

- Hy vọng là vì bất ngờ, bọn chúng không đề phòng kịp mà bôi thuốc lên da. Trời phải giúp chúng ta vì chúng ta lương thiện, phải không Y-Shroc? 

Trong khi đó Dũng và Xạo đang “dạo chơi” trong bãi cỏ cằn cỗi hôm trước. Chúng chia nhau lục soát để tìm những dấu vết khả nghi còn để lại của cuộc nói chuyện giữa ông Phó Giám đốc và người lạ mặt. Chỉ có những vết chân trên cỏ … dẫn ra bờ suối sâu và mất hút. 

Một vật gì lấp lánh nhỏ xíu phản chiếu ánh mặt trời làm lóa mắt Xạo: một con chim Phụng tí hon bằng bạc chạm trổ tinh vi, khắc chữ nhỏ mắt thường không phân biệt được. Nếu phân biệt cũng chẳng đọc được vì không phải tiếng Việt Nam. Tại sao lại có món đồ trang sức đó ở nơi đây? 

Một cách máy móc, Xạo nhặt lên đút túi. Dũng bàn: 

- Chim phụng nhỏ … Tiểu Phụng … không chừng về nhà hỏi Tiểu Phụng nó biết. 

Xạo gật đầu đồng ý: 

- Dầu sao con chim phụng cũng không phải là một biểu vật trang sức của bộ lạc Thượng vùng này. Tao biết thế vì có mấy thằng bạn tao là Thượng, y như thằng Y-Shroc vậy đó. Tụi nó đeo những vòng đồng chạm hình ngôi sao và đầu người. 

Một chiếc xuồng ghé lại bên bờ suối. Hai người đàn ông ì ạch khiêng một thùng cây nặng trĩu tay lên bờ. Dũng suýt la lên: một trong hai tên đó đã nói chuyện với ông Phó Giám đốc Đạt hôm qua. 

Qua ngọn cỏ thấp, hai người đi rất chậm và rất xa. Thỉnh thoảng họ ngừng lại, có lẽ để nghỉ mệt và để xem đồng hồ. Dũng bảo thế vì mỗi lần đặt thùng xuống họ đều đưa tay lên xem đồng hồ. Xạo bảo: 

- Có lẽ họ chờ ai chăng? Thùng gỗ phải có người nhận chớ? Tay không khiêng hoài sao nổi? 

Họ từ từ tiến lại gần Dũng và Xạo. Hai đứa nằm mọp xuống đất ướt, không dám ngửng đầu lên. Mùi cỏ xanh tươi thoang thoảng lẫn với những lá cỏ vàng úa mục nát ngai ngái khó chịu. Một con kiến vàng quái ác bám lấy mặt Dũng và … chích. Thằng bé muốn nhảy nhỏm lên vì đau mà … không dám nhúc nhích vì sợ bị lộ, đành nằm chịu trận. Nó phải liếc chừng về hướng bọn kia năm bảy lượt mới dám đưa bàn tay lên gỡ con kiến ... giết chết ngay trả thù. 

Mặt Dũng nhăn như bị rách. Đã thế Xạo lại thì thào: 

- Mày hết đẹp trai rồi, Dũng ạ. 

Dũng nổi sùng: 

- Nói nữa tao đập mày. Nhức thấy mồ … từ giờ tao không dám nằm úp mặt xuống cỏ nữa. 

Một chiếc xe ngựa còm cõi lọc cọc tiến lại gần bên đường mòn. Gã đánh xe râu quai nón ló mặt ra hỏi vài câu thổ ngữ rồi nhận hàng lên xe. Trong vài phút, chiếc xe đã khuất đàng xa. 

Chiếc thuyền cũng rời bờ suối. Xạo và Dũng về nhà vừa kịp lúc ăn trưa. Ba Xạo, ông Mạnh lầm lì cúi đầu và cơm. Xạo hỏi: 

- Ba có việc … khó chịu ở sở phải không? Để con đoán xem nhé … ông Phó Giám đốc gắt gỏng nhiều lắm hả ba? 

Vẫn im lặng. Xạo tiếp: 

- Con biết ông Giám đốc và ông Phó Giám đốc có chuyện xích mích. 

Ông Mạnh thật sự ngạc nhiên: 

- Tại sao mày biết? 

- Con đến nhà ông Phó chơi mà. Ông Phó phàn nàn về mấy đứa con ông Giám đốc đổ đồ dơ xuống giếng nước chung? 

- Ai tiếp mày hả Xạo? Tao không tin được? 

- Thật mà, ba hỏi anh Dũng và Y-Shroc xem? Ông phó còn dặn con đến ăn … tiệc nữa đêm Giáng sinh ở nhà ông ta đó. 

Má Xạo thích lắm: 

- Con tôi giỏi quá. Ông Đạt khó tính thế làm sao con chiều được? 

Xạo chưa kịp trả lời thì ông Mạnh sầm mặt bảo: 

- Chưa chắc thân với ông phó là điều hay đâu bà. Vì mình cấp nhỏ sống trên đe dưới búa. Ông giám đốc nổi giận thì mình … bể nồi cơm. 

Bà Mạnh thở dài: 

- Tôi chỉ muốn mình có thêm thời giờ làm phụ trội như mấy hôm trước là hay. Mình … nghèo quá mà sao chỉ làm thêm có một tuần lễ thôi hả ông? 

- Ừ, ông giám đốc tạm ngưng lại để chờ quyết định của thượng cấp. 

Không khí nặng nề làm Tiểu Phụng nuốt cơm không muốn trôi. Con bé nhạy cảm và hay tủi thân chớ không lì được như những đứa trẻ bạn trai. Tỉnh nhất là Y-Shroc. Một phần tính nó vô tâm, phần nữa là sáng nay nó mới nhận được con sóc yêu quí nên vui vẻ khác thường. 

Bữa cơm chấm dứt . Tiểu Phụng thở phào đứng lên. Dũng đi theo bạn, nó an ủi: 

- Phụng không ăn được hả? Để chiều mình đi ăn mì, Dũng mới biết có một xe mì vịt ngon lắm. 

Phụng lắc đầu: 

- Không phải chuyện ấy đâu Dũng … Phụng buồn thấy hối hận về việc giáo sư Vũ Anh bị bắc cóc. Phụng cứ tưởng chính giáo sư đã giết má Phụng nên trả thù … ai ngờ … 

- Chuyện qua rồi nghĩ ngợi không ích gì. Tiểu Phụng? 

- Việc gì đó Dũng? 

Dũng lẳng lặng đưa ra con chim phụng bạc cho bạn. Tiểu Phụng mặt lợt lạt, mãi sau mới nói được: 

- Đúng bọn chúng rồi … 

- Bọn nào? Bọn người Thái Lan hả? 

Phụng ấp úng: 

- Tiểu Phụng cũng có một con chim như vầy của má Phụng truyền lại. Con chim có ý nghĩa: Hãy tuân lệnh Thượng Đế … 

Dũng ngơ ngác: 

- Thượng Đế biết truyền lệnh? 

- Và Thượng Đế ra lệnh qua người Tù trưởng. Má Phụng cũng là dân sơn cước bên Thái Lan, bọn người này là cùng trong bộ lạc với má Phụng … Bây giờ Dũng phải làm gấp việc này: đem con chim phụng để lại bãi cỏ sáng nay đi. 

- Để làm gì? 

- Để ta có thể tiếp tục theo dõi được. Trên cánh chim phụng có 3 vạch mờ: đúng 3 giờ chiều nay sẽ có người đến nhận vật này. 

Dũng hoảng hốt phóng đi tìm Xạo: đồng hồ chỉ đã 2 giờ 30. Còn nửa tiếng nữa thôi. Hai thằng bé chạy như ma đuổi về hướng bãi cỏ. 

Mồ hôi thấm ướt áo. Chân tay rời rã vì gắng sức quá độ. Sau cùng, hai đứa thành công, làm xong việc lúc 3 giờ thiếu 10 phút. Và chúng phục xuống dưới bãi cỏ chờ đợi người nhận chim phụng bạc xuất hiện. 

3 giờ thiếu 5. Quá sốt ruột, Xạo phải tìm câu chuyện nói với Dũng cho bớt lâu: 

- Tao hỏi mày tại sao người nhận kia biết 3 giờ chiều mà đến đây lấy? Hắn có cầm được chim phụng lên đâu mà nhìn được 3 vạch mờ trên cánh. 

- Mày phải hỏi Tiểu Phụng … Con bé mới rành về phong tục, biểu vật của người Thái Lan, sao mày hỏi tao? 

Xạo giơ ngón cái lên: 

- Lần này mày phải khen tao nhé: ba vạch mờ kia chỉ là để có vật cụ thể chỉ giờ định giấc, lỡ sau này có chuyện bất hòa chúng có bằng cớ nói chuyện với nhau. Khẩu thuyết vô bằng. 

- Còn thật ra chúng đã được thông báo giờ hẹn bằng cách khác rồi? 

- Dĩ nhiên. 

Dũng cười: 

- Và tao cũng có thể đoán chắc không sai rằng: những chữ Thái Lan khắc trên chim phụng là điều chúng muốn nói với nhau. Những chữ ấy mới là quan trọng, tối quan trọng. 

- Tiểu Phụng đã đọc chưa? 

- Tao … không để ý nữa … 

- Suỵt … 

Người đội nón cối có sẹo trên mặt cúi đầu đi trên đường mòn của bãi cỏ. Ông ta chính là Đạt, Phó giám đốc xưởng ráp xe hơi và vẫn mặc bộ quần áo vàng hôm qua. Dũng liếc nhìn đồng hồ ở tay Xạo: 3 giờ đúng. 

Nó chợt nhớ ra, nói nhanh: 

- Mày bỏ đồng hồ vào túi áo đi. Ánh mặt trời phản chiếu trên mặt đồng hồ sẽ tố cáo tụi mình với ông Đạt. 

Ông ta cúi mình trên bãi cỏ, tìm kiếm một hồi lâu … rồi cầm một vật sáng bạc lên tay: con chim phụng. Không xem xét, ông ta đút ngay vào túi áo, trở gót đi về. 

Dũng chợt nhớ ra, nhắc Xạo: 

- Mày sao không nói gì với tao về vụ 5 giờ sáng nay ? 

- Bạn tao bảo rằng không có ai đến cả. Chắc có việc bất thường. 

Dũng vẫn không yên tâm: 

- Mày hay xạo lắm. Mày nhờ ai rình dùm cho tụi mình? 

- Thằng nhỏ bạn tao mà. Má nó là … người làm công trong nhà ông Đạt. 

- Chắc thằng đó ngủ mất tiêu rồi nói ẩu. 

Xạo quả quyết: 

- Không có đâu. Nó giữ lời lắm. Chỉ có tao hay xạo, nếu tao đã không xạo với mày thôi, nó đáng tin cậy mà … Cũng có khi tên kia không lại được mới thông tin cho ông Đạt ra bãi cỏ này nhận tín vật là con chim phụng bạc. 

- A, sao mày không bảo trước? Có lý lắm. Mày … dẫn tụi tao vào xưởng lắp xe đi, tao không thích lại nhà ông Đạt nữa. 

Xạo nửa đùa nửa thật: 

- Hôi dầu nhớt lắm mày chịu được không? 

- Sao lại không? Tao không phải dân công tử? 

Xưởng ráp xe đang làm việc tấp nập. Ông Đạt bằng lòng cho ba đứa trẻ vào xem chơi. Những cái giàn khổng lồ chạy bằng đường rầy sắt trên mặt đất hay treo lơ lửng đồ sộ trên không tạo thành một dây chuyền kim khí hoạt động rất vui mắt. Mỗi người thợ chỉ làm một việc đơn giản mà thôi. Vặn bù long, bắt dây điện, ráp thắng xe … họ làm nhanh và gọn. Ông Đạt giải thích: 

- Phương pháp dây chuyền này được nghĩ ra đầu tiên bởi một người Mỹ là ông Taylor? Để tôi nhớ lại? Phải rồi ông Taylor. Ông ta thí nghiệm và loại hết tất cả những động tác dư thừa của người thợ, dùng phim chiếu chậm giữ lại những phần tối cần thiết cho công việc từ những người thợ khéo … 

Một anh thợ áo xanh chạy đến lễ phép: 

- Thưa ông phó giám đốc có điện thoại. 

- Các cháu chờ tôi một chút. 

- Vâng 

Y-Shroc và Dũng đứng lại hỏi han những người thợ làm việc. Còn Xạo biến mất dạng. Nó đi đâu? Thằng bé theo dấu ông Đạt, thấy ông ta bước vào trong một văn phòng cửa kính đồ sộ, rộng thênh thang và … cài cửa cẩn thận. Chuông điện thoại đang reo. Ông cầm lấy ống nghe đưa lên tai. 

Xạo nép vào một xó tối dõi mắt qua những tấm chớp bằng nhựa của cửa sổ kính dầy. Rất khó nghe lọt âm thanh bên trong nên Xạo phải dùng đến cả đôi mắt nhìn đôi môi mấp máy của ông Đạt đoán nghĩa: 

- Alô, tôi Phó giám đốc … anh Vương đó hả … vụ đó tôi đã bàn với anh rồi mà … 

Cặp lông mày rậm của ông Đạt nhíu lại gần chạm nhau, vết nhăn hằn trên trán: 

- Tôi bảo không được. Nếu anh muốn thì cứ làm theo ý anh, tôi chỉ là … Phó giám đốc đâu có quyền quyết định. 

Hình như ông Đạt được vuốt ve tự ái nên vui trở lại: 

- Vụ xe cứu thương đó hả? Anh thấy không: mình ráp thêm một ghế mỗi xe ngay trên tàu thành 13 ghế, thoát khỏi nộp thuế theo xe du lịch mà hưởng quy chế xe thực dụng … phải rồi, ghế giả bên cạnh tài xế ấy mà … Tuần trước, mình phải ráp thêm một ghế nữa là 14 mới đủ điều kiện xe thực dụng và bây giờ cũng không được nữa thì … như tôi đã đề nghị, anh cho lệnh tháo tất cả ghế trong xe ném xuống biển. 

- Tôi … tôi không điên mà là để biến xe của mình thành xe cứu thương, miễn thuế nhập nội. Loại xe nhỏ 2.600 mới du lịch tôi cũng đề nghị mình làm theo cách ấy. Anh đồng ý chứ? Còn chiếc xe mẫu hả? Tôi cho sơn dấu hồng thập tự thật rồi để mình có tấm bình phong trưng ra cho thiên hạ thấy? Nhưng tôi không dùng nó để cứu thương thật đâu. Bái bai! 

Ông mở cửa văn phòng đi ra, Xạo vội quay mặt đi. May mắn, ông không trông thấy nó. Và nó giả vờ đang nói đùa với mấy người cai xưởng gần đó. Ông Đạt không nghi ngờ gì. 

Xạo và Dũng ra sở cảnh sát địa phương xin nhờ điện thoại nói chuyện với Hoàng Minh … trên giường bệnh. Vì có chỉ thị của ông Cò từ Sài Gòn nên họ giúp đỡ hai đứa tích cực. Năm phút sau đường dây điện thoại liên lạc được, có tiếng Minh khàn khàn nói từ đầu dây bên kia: 

- Alô, ai đó? Dũng phải không? 

- Không, Xạo đây. 

Dũng vội nói ghé vào máy: 

- Xạo là bạn cháu, thằng Luân ở Kontum viết thư về cho cháu đó chú Minh. Nó sắp nói chú nghe chuyện hay lắm. 

- Chuyện gì? 

Xạo nói nhanh: 

- Chú Minh, Công Ty Ráp Xe Hơi Toyota mưu toan trốn thuế chính phủ … 

Nó thuật lại hết câu chuyện nghe được qua máy điện thoại văn phòng ông Đạt. Nó kết luận: 

- Họ đi thoát một lần xe lớn rồi bây giờ sắp áp dụng đối với xe du lịch 2.600 

- ToyoTa 2.600? 

Vâng họ cũng biến thành xe cứu thương sơn dấu thập đỏ đàng hoàng. Ông Đạt còn bảo rằng ông đã cho sơn chiếc xe làm mẫu … 

Trong óc Minh bấy giờ lóe lên hình ảnh chiếc Toyota 2.600 cứu thương của bệnh viện Phúc Kiến. Chiếc xe hụ còi vượt đèn đỏ và đi cùng một đường với chiếc xe taxi chở giáo sư Vũ Anh. Còn mối liên hệ của ông Đạt với bọn người Thái lan, với Tiểu Phụng và biểu vật con chim phụng bạc. Theo suy luận của chàng bấy nhiêu đó quá đủ để bắt tất cả bọn người gian ác nhưng … về mặt luật pháp phải có bằng chứng cụ thể. 

Ông Cò bịt ống nói, thì thầm vào tai Minh: 

- Giáo sư Vũ Anh chắc đang ở trong tay bọn chúng. 

Minh gật đầu, ra dấu cho ông Cò chú ý theo dõi cuộc nói chuyện trở lại – hai điện thoại của chàng và của ông mắc theo lối song song: 

- Alô, trong năm đầu Xưởng Ráp Xe vẫn được phép nhập cảng phải không? 

- Vâng, năm thứ hai tỷ lệ thay thế là 20/100 năm thứ ba … 

- Thôi đủ rồi, bây giờ các cháu phải làm sao … đo được kích thước các bánh xe của chiếc Toyota mẫu cứu thương đó nhé. Chú sẽ gởi xuống một con rệp làm bạn với con sóc của Y-Shroc. Chào các cháu.



Chương 08

Con rệp của chú Minh

Tiểu Phụng đứng hóng gió bên khuôn cửa sổ. Gió hơi lạnh nhưng có thấm gì với hai ba lần áo len của Phụng. Hoàng hôn đổ xuống vùng núi đồi đỏ au màu máu. Phong cảnh đẹp một cách man rợ và tàn bạo.

Con sóc ngoan ngoãn nằm lim dim mắt nhưng buồn ngủ trong tay Phụng. Y-Shroc không xích nó bao giờ và nó cũng chẳng hề làm phiền ai. Lúc buồn thì nhí nhảnh chuyền cây leo cành một mình, rồi trở vào nhà phóng lên mặt bàn, đầu tủ cao nằm ngủ hay … vờ ngủ. Y-Shroc bắt nó từ lúc mới lọt lòng mẹ trong rừng, đem về Sài Gòn nuôi làm bạn cho đỡ buồn những ngày đầu tiên xa quê hương. Thấm thoát đã gần năm.

Những dòng chữ Thái Lan trên con chim phụng bạc làm con bé phân vân mãi:

“Món hàng bí mật sẽ được đưa đến tối mai. Báo động khẩn cấp để bảo vệ vì quan trọng số 1. Giờ hẹn 2 giờ đêm mai. Hết”

Món hàng ấy là gì? Những thuốc ngủ đặc chế của giáo sư Vũ Anh? … hay chính là giáo sư? Khó đoán quá. Xạo, Dũng và Y-Shroc cũng đành chịu thua không đoán được.

Xạo bỗng gợi chuyện:

- Phụng có biết trong thùng gỗ nặng nề kia có chứa những gì? Ít ra Phụng còn biết hơn tụi tôi … vì đã từng biết cách thức họ làm việc mà.

- Họ câm như hến. Chỉ mở miệng những lúc tối cần phải phát biểu ý bằng lời nói. Hai tên Thái Lan thường xuyên đến gặp Phụng bao giờ cũng … chỉ để truyền lệnh chứ đâu phải để tâm sự, theo ý Phụng chính hai tên này cũng không biết mặt cấp chỉ huy cao hơn.

Dũng nhanh nhẹn:

- Phải rồi. Cứ xem cách họ liên lạc bằng tín vật là đủ biết. Chúng làm việc phi pháp phải bảo mật để tránh … trường hợp bị cảnh sát túm trọn ổ.

Tiểu Phụng mắt sáng ngời:

- Phụng phải nắm trọn ổ bọn chúng để chuộc lại lỗi lầm giáo sư Vũ Anh bị bắt cóc. Vả chăng … không chừng má Phụng bị chính bọn chúng giết chết.

- Hoan hô Tiểu Phụng.

Có tiếng huýt sáo ngoài đường. Xạo tung tăng:

- Hình như bạn tao đó Dũng. Đi ra tao giới thiệu cho, thằng nhỏ ở nhà ông Đạt đó mà.

- Ừ thì đi.

Tiểu Phụng cúi đầu đi ra sân sau. Đất rộng, người thưa nên ở vùng cao nguyên mỗi nhà đều có sân, vườn mênh mông. Y-Shroc không biết nghĩ gì, nhìn theo Phụng gần khuất bóng vội vàng theo sau.

Y-Shroc thấy mắt hoa lên. Một bóng đen từ xó tối nhảy ra, chập chờn nhanh như ma không nhìn rõ kịp, chộp lấy Tiểu Phụng mang đi. Con bé dẫy dụa ú ớ không ra hơi. Có tiếng chim rừng rúc một hồi dài nghe rất lạ tai. Quen với cảnh sắc thiên nhiên lâu ngày, Y-Shroc biết ngay không phải tiếng chim. Mà là tiếng người nhái giả làm chim. Tên đang hành động vội rúc đáp lại.

Rất bình tĩnh, Y-Shroc nhảy tới ba bước, chộp lấy một cây gậy dài, đầu có móc dùng hái trái trong vườn nhà thằng Xạo, giáng luôn vào đầu kẻ địch. Hắn gục xuống, Tiểu Phụng ngã nằm dài trên mặt đất. Y-Shroc hét to:

- Dũng ơi! Xạo ơi! Lại đây mau.

Tên bị đập vùng lên gượng chạy. Dũng và Xạo vừa đến, Y-Shroc chỉ theo hướng bọn gian vừa chạy cho bạn đuổi theo nhưng không kịp. Xạo vừa thở vừa trách:

- Chúng nó có xe gắn máy … mà Y-Shroc sao mày không đuổi theo chúng?

- Bỏ Tiểu Phụng ở đây một mình à? Nếu chúng còn đồng đảng nữa phục ở lại thì chỉ việc ra tay lần nữa là xong.

Dũng khen:

- Hôm nay thằng Y-Shroc không những có sức mạnh mà còn có đầu óc.

- Ở với thằng Xạo lâu ngày, tao cũng phải khôn ra. Đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy.

Xạo lắc đầu le lưỡi:

- Thằng mọi này đối đáp ghê quá. Mày ở đây thêm tuần lễ nữa là trở thành sư phụ của tao.

Dũng đã đỡ Tiểu Phụng ngồi lên trên một rễ cây khá lớn. Con bé chỉ một phen hoảng sợ thôi chứ không sao cả. Dũng tính toán:

- Phụng này, bọn chúng đã biết Tiểu Phụng ở đây?

- Làm sao che được mắt thế gian. Hình như … chú Minh muốn cho Phụng xuất hiện úp mở gây bối rối cho bọn chúng. Dũng ạ. Vì thật tình tụi mình có thể giấu được những tên gian không quanh khu vực hạn chế của Xưởng Ráp Xe Toyota này? Dũng nghĩ lại xem.

Y-Shroc đang rủ Xạo kéo tay. Xạo biết nó mạnh, kéo không lại nhưng bị khích ức quá, nhận lời. Hai đứa nằm dài trên mặt đất, vẽ hai vòng tròn nhỏ trên cát ấn định giới hạn vị trí cùi chõ.

Một, hai, ba … Xạo đếm và nó kéo trước nhưng cánh tay Y-Shroc vẫn trơ như đúc bằng đá xanh. Nó sợ quá, dùng cả hai tay kéo trì với sức nặng của thân hình … ốm tong teo của nó. Dũng phản đối dùm Y-Shroc:

- Đâu có được. Thằng Xạo ăn gian.

Y-Shroc bình tĩnh:

- Chấp nó mà. Ăn thua gì. Chuẩn bị nghe Xạo. Bây giờ đến lượt tao.

Cả hai tay Xạo bẹp dí xuống đất. Y-Shroc đắc thắng, vẻ hí hửng của nó làm Dũng bật cười?

- Để hôm nào tao kéo tay cho mày thắng cười toát miệng nghe Y-Shroc. Thôi tụi mình làm ồn quá, ra rửa tay chân rồi đi ngủ.

Những ống luồng lớn dẫn nước cạn khô. Dũng rủ:

- Ra suối đi tụi bây.

Xạo ngại quá:

- Mày không nhớ đến ... tên gian phi ban nãy sao?

- Mày sợ hả? Đêm nào trước khi đi ngủ mình không ra suối rửa. Mang bình theo hứng nước uống nữa nghe. 

Bốn đứa trẻ đi chậm chạp hướng về con suối. Gần bên bờ cát phẳng bỗng nước quẫy mạnh lạ lùng. Mặt nổi sóng lăn tăn với những đường rẽ ngang rẽ dọc. Y-Shroc nhìn kỹ rồi la lên:

- Đừng rửa chân tụi bây ơi! Có cá dữ!

Xạo trả thù:

- Mày học được thói xạo của tao rồi? Đâu cá dữ đâu?

Y-Shroc chỉ nhưng cả bọn không thấy gì ngoài những vệt nước quái gở kia.

- Cá lội chìm dưới nước. Ở sóc tao đã có lần một người bị … các rỉa hết thịt lòi xương ống chân trắng hếu. Tụi bây không tin … thử coi.

Chẳng có đứa nào dám thử. Trăng âm u soi mặt nước những con thoi bạc dài bằng ngó tay trẻ con, lấp lánh rất đẹp. Những đôi cánh dài, dịu nhĩu như cánh bướm sặc sỡ, vài cục u nhỏ và nổi lên trên lưng. Dũng trợn mắt:

- Thứ cá trong aquarium nhà ông Đạt đấy. Tao để ý biết ngay. Này Xạo, có phải con suối này từ xưa vẫn có loài cá này không?

- Đâu có. Tao ở đây lâu lắm, từ lúc xưởng ráp xe chưa thành lập, tao biết rõ lắm. Ông Đạt phải mua giống cá này từ bên Mã Lai về nuôi làm cảnh, chăm chút, hàng ngày bắt thằng bạn tao đào giun, hớt quăng nuôi chúng mà.

- Vậy là cá đó từ nhà ông Đạt ra đây. Nhưng chúng có công dụng gì?

Xạo quay sang hỏi Y-Shroc:

- Mày biết không?

- Không.

- Vậy bây giờ phải thử.

Một con chuột chù hôi hám lấp ló ở đầu hang. Y-Shroc nhanh như chớp chụp dính con vật thả xuống suối. Con chuột lội qua, đàn cá bướm bao quanh.

Chít, chít, chít … con chuột không ngớt kêu lên đau đớn rồi chìm luôn xuống dòng suối. Xạo, Y-Shroc bẻ cây đập xuống nước đuổi đàn cá đi rồi khều xác con chuột đưa vào bờ. Những con cá lì lợm này chỉ hơi lảng ra xa một chút rồi trở lại ngay. Mắt chúng đỏ au dữ tợn. Tiểu Phụng nhìn thấy rùng mình.

Xác con chuột đen kịt da thịt khi vạch phần lông thưa bên ngoài ra. Những cục u trên lưng con cá có kèm theo những ngòi chích nọc rất độc, có lẽ có khả năng làm chết một con người trong vài phút. Ai đã thả cá này ở khúc suối sau nhà thằng Xạo đây? Chỉ biết rằng những con cá ấy được nuôi trong bồn kính nhà ông Đạt.

Đêm hôm ấy cả bốn đứa trẻ cảm thấy khó ngủ. Thao thức nhiều nhất là Tiểu Phụng.


***

Một thằng bé con chừng 7, 8 tuổi tờ mờ sáng gõ cửa nhà ông Mạnh. Bà ra hỏi, nó bảo:

- Cháu muốn gặp anh Dũng.

Và nó rút túi lấy một hộp nhựa cứng, bọc giấy cẩn thận bên ngoài trao cho Dũng.

- Anh Dũng, quà của ông Minh đấy.

Dũng nhận ngay, vào nhà tìm chổ kín đáo mở ra xem: bò chậm chạp tức cười trong hộp là một con rệp màu xanh, hai hàng chân đỏ tím rất ngộ. Quan trọng hơn hết là một tờ giấy mỏng được gài trong lần giấy bao, nguệch ngoạc nét chữ Hoàng Minh:

“Dũng mến,

Chú dặn cháu cách sử dụng con rệp này. Con rệp thuộc loài đánh hơi thính đặc biệt, giống như loài rệp vẫn được Quân Đội Hoa Kỳ sử dụng trước đây trong những cuộc hành quân diệt địch. Nó có khả năng phát giác hơi của người quen, chú nhấn mạnh người quen, trong khoảng cách 50 thước tây. Chú đã tập cho nó ngửi hơi của mảnh tétoron bị rách, tang vật vụ bắt cóc giáo sư Vũ Anh. Đó không phải mảnh áo của giáo sư đâu, mà là của một tên gian phi đó. Khi nào thấy nó sục sạo, hai râu dựng đứng lên là con rệp đã khám phá được người “quen”, cháu nhớ lấy”

Thơ này chú gởi theo hệ thống riêng để bảo mật. Cháu chuyển lời chú hỏi thăm đến Y-Shroc, Tiểu Phụng và nhất là Xạo. Chú vẫn mạnh.

Chú.

Minh”

Một con cá lạ đêm hôm qua vẫn thản nhiên bơi lội trong bình nước suối bốn đưa trẻ đã đem về. Con cá vô cùng lộng lẫy nhưng cũng độc kinh hồn. Nếu không nhờ kinh nghiệm đường rừng của Y-Shroc có lẽ thế nào cũng có đứa bỏ mạng bên bờ suối. Nghĩ lại hú hồn.

Hôm nay là một ngày quan trọng. Hay đúng hơn đêm hôm nay là một đêm quan trọng. Dũng đánh thức Tiểu Phụng, Xạo và Y-Shroc cho đọc bức thư của chú Minh rồi châu đầu bàn tính.

- Bây giờ việc cần nhất là phải đo cho bằng được kích thước bánh xe của chiếc Toyota 2.600 cứu thương. Làm thế nào lọt được vào trong garage để xe mẫu bây giờ?

- Cứ đến hãng rồi liệu sau. Tiểu Phụng nói. Không chừng có yếu tố bất ngờ giúp ta thành công,

Nhưng chẳng có yếu tố bất ngờ nào cả. Garage của xưởng đóng kín cửa sắt lại, bên trong bật đèn sáng choang giữa ban ngày, có tiếng sơn xì phun ra dưới áp lực hơi ép. Bọn họ định giở trò gì đây mà, sơn xe lại? Xe mới tinh hảo, sáng láng như gương soi mặt mà.

Xạo lộn ra, định hỏi chuyện moi bí mật của garage chứa xe mẫu của xưởng với anh thợ thì bắt gặp cặp mắt gườm gườm dữ tợn vội rút lui. Dũng và Y-Shroc cũng nhận xét được rằng hình như anh ta đang canh gác cửa garage vì anh không làm gì cả, chỉ đốt thuốc hút hết điếu này tiếp nối điếu kia.

Tiểu Phụng lẳng lặng quan sát trong sân trống. Sân không đậu một xe hơi nào và cũng không có ngã rẽ ngang cho xe hơi khu xưởng bên kia vào đậu nữa. Chỉ có một đường đi thẳng từ đường vào garage. Và chiếc xe duy nhất đang đậu bên trong garage ấy là xe mẫu.

Đêm hôm qua không mưa nhưng sân sạch sáng bóng như chùi. Ai đã ra lệnh cọ sân đúng lúc, xóa tất cả những vết bánh của chiếc xe cứu thương? Điều này chứng tỏ bọn gian được huấn luyện kỹ lưỡng.

Nơi góc sân còn một khoảng cọ dối … lờ mờ dấu vết bánh xe rất lớn ngang chừng 30 cm. Phụng suýt chút nữa đã la lên mừng rỡ: bánh xe để lại những vết đơn, gai nhỏ không phải loại vận tải. Vậy là xe du lịch. Xe có bánh rộng khác thường, loại xe Toyota 2.600 tối tân mới sang đây … có một chiếc để làm mẫu, chiếc xe của bệnh viện Phúc Kiến chú Minh đã nói.

Phụng ngoắc tay vẫy ba bạn trai trơ ra đường phố, Nó cười rất tươi:

- Không cần phải xem tận mắt chiếc Toyota mẫu nữa, các bạn ạ. Vì khi xe de vào garage, đã để lại những vệt bánh ngang đúng 30 cm.

- Phải báo chú Minh ngay.

Và Dũng được lệnh của Minh:

- Tiếp tục theo dõi ông Đạt và những người khả nghi trong xưởng đến 2 giờ đêm nay.
_______________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG IX - X