Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2015

CHƯƠNG MƯỜI HAI_ÁNH NẮNG NHIỆM MẦU

CHƯƠNG MƯỜI HAI

MỘT VÀI SUY DIỄN

Quá trưa, bác sĩ Hòa từ nhà thương về thấy trong nhà nhộn nhịp khác thường. Chưa kịp hỏi đã thấy bà Hòa chạy ra nắm lấy tay và nói bằng một giọng rung rung vì xúc động:

- Phúc đức quá, anh ơi! Thằng Thuận nhà ta khỏi rồi!

- Con đâu?

- Con nó còn nằm trong kia. Chú ba vừa châm cho con xong. Thật là tuyệt diệu. Con nó đã sáng láng không thua gì chị nó…

Cơm nước xong, anh em ngồi hầu trà ông cụ.

Hiệp thưa chuyện vừa qua cho cha và anh nghe:

- Thưa thầy, con vẫn ngờ trong người thằng Thuận có một cái gì không ổn nên mới tối tăm như vậy. Lạ một điều là chỉ tối tăm về việc học chữ, chứ về mọi phương diện khác vẫn bình thường. Con có nghi ngờ về một số huyệt không được khai thông, nhưng chưa dám quyết đoán. Hôm nay, sự tình cờ đã giúp con định được những huyệt cần châm cũng như cách đây mấy ngàn năm sự tình cờ đã giúp cổ nhân phát minh ra khoa châm cứu.

Thằng Thuận bị người ta đâm nhiều vết trong đó có một số chẳng những không chẩy máu mà còn làm cho nó thấy tê tê ở chỗ bị đâm và nóng rần rật ở khắp chung quanh. Đó là dấu hiệu châm đúng huyệt.

Các vết thương được lau xong, cháu bỗng nhớ ra những bài học cũ, cả những bài mà nó nghe lỏm chị nó học nữa, phân biệt được cả những chỗ đúng chỗ sai, dường như khối óc tối tăm của nó vừa được những tia nắng nhiệm mầu chiếu vào. Và những gì đã học qua dường như được in rõ trên nền óc bằng những nét sáng…

Con mừng quá, hỏi kỹ cháu từng điểm rồi châm cho cháu huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu, huyệt Dũng Tuyền ở phía trên gan bàn chân và huyệt Tam âm giao ở mặt trong bắp chân. Đó là những huyệt quan trọng vốn trị được nhiều bệnh nhưng con không ngờ lại kỳ diệu đến mức ấy đối với căn bệnh lạ của cháu.

Ông cụ khen:

- Ừ, thầy cũng không ngờ khoa châm cứu của Đông phương mình lại hay đến thế. Cũng là phúc cho nhà mình gặp được cái may trong cái rủi.

Bác sĩ Hòa thưa:

- Chuyến này con phải nghiên cứu tường tận khoa châm cứu để bổ túc cho khoa học Tây phương mới được. Nghe nói khoa châm cứu chữa được nhiều bệnh mà Tây y chịu bó tay. Sự thực có phải vậy không chú?

- Thưa anh, nói bó tay e có hơi quá – Hiệp đáp – Đúng ra thì phải nói có một số bệnh khoa châm cứu trị mau lẹ và chắc chắn hơn Tây y, và dĩ nhiên là cũng đỡ tốn kém hơn.

- Thí dụ?

- Thưa, như các chứng phong thấp, nhức mỏi, tê bại.

*

Buổi chiều, tan sở, ông Đặng văn Thụ không về ngay nhà mà lại cho xe phóng thẳng đến nhà thằng Thuận đón hai con, thằng Lộc và con Thu, đang chơi ở đấy.

Lòng ông vui như mở hội. Là vì ông Cò Thành vừa có nhã ý gọi dây nói báo tin cho ông mừng : các thủ phạm và tòng phạm vụ trộm lớn lao ở nhà ông Vân đã bị câu lưu và đã thú hết tội, ông không còn sợ bị liên lụy bất cứ về phương diện nào nữa.

Bước vào nhà Thuận, ông cũng thấy nhà này vui như Tết. Bé Thu ôm chân cha, giới thiệu:

- Chú Hiệp ơi! Ba bé Thu đây nè!

Chào hỏi xong, ông Thụ trịnh trọng nói mấy lời cảm ơn Hiệp đã can thiệp giúp khiến cho bản thân ông được đối xử tử tế và vụ án được tra xét nhanh chóng.

Hiệp cười nói:

- Không phải như vậy đâu, ông anh. Xin ông anh đừng dậy thế. Là vì khi vụ trộm xẩy ra, chú cháu tôi còn đang ở Vũng tàu thì làm sao can thiệp cho ông anh được. Có điều ông Cò Thành cũng như các cán bộ khác trong ngành được huấn luyện đầy đủ về chuyên môn cũng như về đạo đức, đã sáng suốt nhận định để nền an ninh của tập thể được tôn trọng trong khi phẩm cách của cá nhân không hề bị xem thường.

- Thế nghĩa là… – Thụ ngập ngừng muốn hỏi kỹ.

- Dạ, thế nghĩa là chỉ thoáng nhìn, Cò Thành đã biết ngay rằng ông oan. Nói cách khác, ông có một cái a-li-bi rất vững chắc.

- A-li-bi là cái gì hả chú? – Lộc tò mò hỏi.

Thụ trừng mắt nhìn con, rầy:

- Chú đang nói, sao con nói leo vậy? Hỗn hào quá!

- Không sao đâu, ông anh – Hiệp nói đỡ – Tiện dịp, tôi giải thích luôn cho mấy cháu nghe danh từ chuyên môn ấy, cũng là một cái hay.

Rồi Hiệp tươi cười giảng rành rọt cho Lộc, Thuận:

- Mấy cháu à, “a-li-bi” là một ngoại ngữ có nghĩa là sự vắng mặt ở một nơi được minh chứng bởi sự có mặt ở một nơi khác. Nếu xổ nho thì đó là một “phạm tội trường ngoại”. Nói nôm na cho dễ hiểu thì như thế này : Nếu một người chứng minh được rằng mình đang ở Lái Thiêu lúc 12 giờ trưa thì người ấy không thể bị tố cáo phạm tội ở Biên Hòa cũng đúng lúc 12 giờ trưa hôm ấy.

Quay sang Thụ, Hiệp tiếp:

- Ông anh gặp được một trường hợp may mắn lạ thường. Người ngay được trời tựa là vậy. Cho nên vụ trộm xẩy ra lúc 10 giờ sáng trong khi ông anh bận thuyết trình ở sở từ 9 giờ đến 11 giờ hơn, cả sở đều biết và đều có thể làm chứng giùm. Khi điều tra, người phụ trách chẳng cần sáng suốt lắm cũng thấy ngay rằng ông anh không thể cùng một lúc có mặt ở sở và ở nhà ông Vân được. Do đó, Cò Thành để ông anh ra ngoài vụ này là lẽ đương nhiên.

- Thành thử – Thụ cười hỏi – chiếc bật lửa và phong thuốc lá chả dùng được vào việc gì?

- Chẳng những thế, chúng còn báo hại nữa là đàng khác. Thật là khéo quá hóa vụng. Vì chính chúng dẫn đường cho ông Thành truy ra thị Tâm là đầu não vụ này.

- Vậy sao?

- Vâng. Ông ấy lấy lời khai của ông anh và của ông bà Vân, đem so với lý lịch của chị Tám với lý lịch của Lù thị Tâm thì thấy ngay Tám với Tâm chỉ là một người. Và cũng luận ngay ra rằng y thị lập chước lấy cắp mấy vật kia để trút tội vào ông anh.

- Dạ, tôi hiểu, ông Cò Thành nắm được mấu chốt là thị Tâm. Nhưng làm thế nào bắt được y thị và làm thế nào truy ra kẻ gian mở tủ sắt?

- Tìm hiểu xem ai mở tủ sắt là một điều không mấy khó. Vì mở một tủ sắt có khóa chữ tối tân trong vòng 15, 20 phút đâu có phải là chuyện kẻ gian nào cũng làm được. Trong số những tên cừ khôi có tiền án, chỉ vẻn vẹn có ba tên làm nổi. Một tên hiện đang đền tội ở Chí Hòa. Vậy chỉ còn hai tên : Chí cóp pho và Hồ tay nhám. Lùng hai tên đó là ra. Duy hơi mất thì giờ một chút, nhất là không biết địa chỉ hiện tại của chúng cũng như của thị Tâm.

Thụ cười sung sướng nói:

- Vậy mà tìm ra được cả, kể cũng hay thật. mà trong vòng có 24 tiếng đồng hồ!

Lộc không đừng được nói xen vào:

- Thưa ba, đó là nhờ chú Hiệp. Chú ngồi hóng mát ở Vũng tàu với chúng con mà biết được trước cả vụ trộm và tên của thủ phạm, ba xem có chúa không?

Hiệp cười khiêm tốn:

- Tất cả chỉ là nhờ tình cờ. Sự tình cờ thường giúp rất nhiều cho người làm thuốc cũng như cho người lùng bắt quân gian.

Đầu đuôi thế này, xin kể ông anh rõ. Sáng hôm qua, tôi đang ngồi hóng mát ngoài bãi biển thì hai cháu, Lộc và Thuận, chạy lại khoe rằng chúng vừa chứng kiến một tai nạn xe hơi suýt chết người. Thằng thuận bảo nghe rõ tên người lái xe là Lý Quý ý Chí. Nó nhớ đích xác vì tên có bốn chữ mà chữ nào cũng tận cùng bằng “ý” cả. Thằng Lộc cãi không phải vì nó biết mặt người lái xe có tiệm sửa xe ở Saigon và nhất quyết y tên là Ba Hoạt. Nó còn nhớ rõ ba Hoạt có một cái thẹo khá lớn ở thái dương bên mặt.

Chúng nó lại còn để ý thấy người lái xe cho xe chạy thong thả trong thị xã rất lâu trước khi phóng nhanh để gây ra tai nạn. Y còn coi đồng hồ trước khi phóng nữa.

Tôi vốn là người trông nom Sở Văn Khố của Tổng Nha nên nghề nghiệp bắt buộc phải thuộc tên họ, tướng mạo và thành tích đặc biệt của những tay anh chị cừ khôi có nhiều tiền án. Bởi vậy chỉ chịu khó suy diễn một chút là thấy ngay rằng tên Lý Quý Ý Chí định làm một mẻ lớn vào lúc 10 giờ. Ở Saigon hay ở đâu thì chưa rõ. Y sợ bại lộ nên nhờ một tên có hình dáng hao hao giống y cầm thẻ căn cước và thẻ chủ quyền xe của y, lái xe đi Vũng tàu và tạo ra một tai nạn xe hơi tuy không chết người nhưng khá nghiêm trọng để Cảnh sát phải làm biên bản. Một khi có biên bản ấy rồi, y sẽ yên trí có một a-li-bi vững chắc. Cảnh sát làm chứng cho y thì suya quá rồi còn gì nữa! Thật không may cho chúng, mưu mẹo cao siêu vậy mà bị hai thằng nhóc này vô tình phá vỡ.

- Sau đó chú ra Bưu Điện và Ty Cảnh sát làm gì hả chú? – Thuận hỏi.

- Các cháu bảo thấy y đi xích lô ra Bưu điện, chú đoán y liên lạc với đồng bọn. Chú cần phải phối kiểm xem mình đoán có trúng không. Nếu trúng, sẽ biết vụ trộm xẩy ra ở Saigon hay ở đâu, và biết luôn được cả địa chỉ của chúng nữa. Quả y như rằng. Chú xuất trình thẻ hành sự xong, ông Trưởng Ty cho coi ngay bản văn bức điện tín vừa đánh đi. Điện tín gửi cho Lý Quý Ý Chí ở Saigon và ký tên Trần Động Hoạt. Nội dung vắn tắt như sau:

“Xong mười giờ (Chấm) về tới trước mười sáu giờ (Hết).

Thế là chắc chắn vụ trộm xẩy ra ở Saigon lúc 10 giờ. Thủ phạm là Lý Quý Ý Chí và tòng phạm là Trần Động Hoạt.

- Rồi ông làm thế nào mà bắt ngay được tên Hoạt? Và theo dõi được thị Tâm?

- Giản dị lắm, thưa ông anh. Ở Bưu điện ra, tôi ghé Ty Cảnh sát. Trưởng Ty là anh Cương, bạn thân của tôi, nên nhờ vả dễ lắm. Trước hết, tôi điện thoại về Tổng Nha nhờ cho người đến địa chỉ của tên Chí cùng với viên bưu tá để coi ai nhận bức điện tín thì ghi căn cước và kín đáo theo dõi. Rồi tôi nhờ anh Cương cho người tới trạm kiểm soát bắt giữ tên Hoạt khi y lái xe sắp rời khỏi thị xã.

Quả nhiên, khoảng một giờ hơn, ăn uống nghỉ ngơi xong, y ung dung lên đường. Đến trạm kiểm soát, xe bị chận lại. Viên cảnh sát phụ trách đon đả chào y trước : “Kìa ông Chí! Chào ông, ông về Saigon sớm vậy?” Y ngạc nhiên nhưng nhận ra ngay viên cảnh sát vừa lập biên bản đụng xe hồi nãy. Đó là một cách buộc y phải xuất trình thẻ căn cước của tên Chí thay vì thẻ căn cước thật của chính y. Y mắc mưu một cách dễ dàng. Cầm tấm thẻ, viên cảnh sát lễ phép mời y vào gặp ông Trưởng Ban. Ông này làm bộ ngạc nhiên thấy tướng mạo đương sự không phù hợp lắm với những đặc điểm ghi trên căn cước. Buộc lòng phải xin lỗi y và yêu cầu cho lấy dấu tay. Dĩ nhiên là dấu tay y không giống dấu tay in trên thẻ. Bị căn vặn và không chối cãi vào đâu được, y đành phải lòi ra tấm căn cước thực. Thế là y bị bắt giữ về tội dùng hai căn cước.

Như thương hại giùm cho tên Hoạt, ông Thụ cười nói:

- Thành thử tên Hoạt bị bắt trong khi y chưa được biết vụ trộm có trót lọt không?

- Chính thế. Y cũng không ngờ chính vì vụ trộm ấy mà y bị bắt. Sáng nay đến Tổng Nha, y vẫn đinh ninh tội dùng hai căn cước dễ gỡ. Đến khi thấy hai tên đồng bọn bị xích tay giải về mới ngã ngửa ra là cuộc làm ăn của chúng đã hoàn toàn thất bại.

Rồi chỉ vào Thuận và Lộc, Hiệp kết luận:

- Tất cả chỉ vì hai thằng nhóc con này xí xọn. Chúng nó lại còn bảo tôi là ông Ba Phải nữa chứ!

Hai đứa cùng cãi:

- Đâu phải vì hai cháu. Nhờ tài suy đoán của chú đấy chứ!

Chúng nó dụ bé Thu cùng vỗ tay reo:

- Hoan hô chú Hiệp! Hoan hô chú Hiệp!

Lộc khoe với ba nó:

- Sáng nay, suýt nữa bé Thu bị tên Chí bắt cóc, may có anh Bằng và anh Thuận can thiệp. Đánh nhau mù trời tối đất. Thuận nhờ bị mấy vết thương trúng huyệt nên chú Hiệp châm cho mấy mũi, khỏi được bệnh hay quên. Giờ Thuận giỏi lắm, ba ơi!

- Ồ, thế thì may quá! Thật là trời thương đó. Lộc và bé Thu hoan hô mừng anh Thuận đi!

Hai đứa vỗ tay reo:

- Hoan hô anh Thuận! Hoan hô anh Thuận!

Bé Thu phụng phịu:

- Nhờ có bé mới xích tay được hai tên ăn trộm ở trong căn nhà gỗ mà chẳng ai khen bé hết!

Cả nhà phì cười. Bà Hòa dỗ dành:

- Quên đấy! Bé Thu giỏi lắm chứ! Bé Thu giỏi nhất mà! Nào cả nhà hoan hô bé đi.

- Hoan hô bé Thu! Hoan hô bé Thu!...
05-1-73 
CHÂN PHƯƠNG

CHƯƠNG MƯỜI MỘT_ÁNH NẮNG NHIỆM MẦU

CHƯƠNG MƯỜI MỘT

NHƯ MỘT PHÉP LẠ
Giết người trong nháy mắt để một mình ẵm trọn gói số tiền khổng lồ vừa trộm được, Chí chắc mẩm không một ai hay biết. Tiếng thét vừa rồi nhọn như tiếng thét của trẻ con, lọt vào trong nhà qua một khe hở nhỏ, sao y nghe như một tiếng sét giáng xuống trúng ngay đầu.

Thế là trong khoảnh khắc, bí mật lớn của y bỗng tiêu tan. Vì có người đã trông thấy hết, đã nghe thấy hết…

Cuống cuồng. Phải tìm ngay cách đối phó. Phải bịt miệng… Y mở tung cửa, hầm hầm bước ra.

Nghe tiếng động, một bé gái – bé Thu – đang cắm cổ chạy đi vội quay đầu ngó lại. Thấy bộ dạng gã đàn ông quá dữ tợn, bé sợ hết vía, hét lên một tiếng như người bị ma nhát rồi lại cắm đầu chạy.

Chí chạy rảo theo mấy bước đã túm được, bế thốc bé lên như quạ sớt gà con. Bé thét lên, dẫy dụa. Tên kia mắm môi trừng mắt, một tay bịt miệng em bé, một tay ghì chặt đôi chân đang quẫy đạp lung tung.

Y chưa kịp xốc em bé vào nhà đã thấy có tiếng người chạy vội trong sân. Và y sợ hết hồn khi có tiếng quát dõng dạc vang lên:

- Tên kia! Buông ngay em bé xuống!

Quay phắt lại, y ngạc nhiên thấy một thiếu niên, mặt búng ra sữa, đang nghiêm khắc nhìn mình.

Đó là anh chàng Bằng – các bạn y vẫn ngạo y là Bằng sữa – mà chúng ta vừa thấy đi ăn sáng với Nguyên. Điểm tâm xong, cậu ta theo bạn về nhà coi lối vào nhà bạn ra sao. Rồi cứ lần quẩn ở ngoài hàng rào, tuy chân đi đi lại lại nhưng mắt không lúc nào dời khỏi căn nhà cây ở cuối vườn. Tịnh không thấy bóng dáng một ai ra vào ngoại trừ một em bé từ đâu chạy tới nấp sau căn nhà. Chắc là chơi trò “đi trốn đi tìm” đây. Các bạn của em cùng trạc tuổi ở khu vườn kế bên có lách hàng rào bước qua, nhưng chúng kiếm quanh quẩn mấy gốc cây không thấy lại kéo nhau về không kiếm nữa.

Rồi bỗng dưng thấy em bé thét lên, một gã cao lớn mặt mày hung dữ mở cửa xông ra đuổi, em bé té và dẫy dụa trong tay gã.

Không cần suy nghĩ thiệt hơn, Bằng thấy phải ra tay tiếp cứu. Bèn phóng mình vào, quát : Buông ngay em bé xuống! Và đứng thủ thế chứ không thèm đánh lén.

Chí biết nguy cơ. Nếu không thanh toán gấp mấy đứa nhỏ này thì chưa chắc rút lui nổi cùng với va ly đầy nhóc bạc.

Chẳng nói chẳng rằng, y buông bé Thu xuống và xông vào tấn công Bằng tới tấp. Y vạm vỡ, khỏe như voi nhưng Bằng trẻ hơn và cũng lanh lẹ hơn nên hạ được Bằng chóng vánh không phải là chuyện dễ.

Mãi mới lừa được một thế, y đấm vào quai hàm Bằng một cú mạnh thật lực. Bằng ngã lăn quay, y mừng rỡ chuyển mình chạy theo bé Thu, bế thốc lên và hấp tấp chạy vào trong nhà. Nhưng chưa tới cửa đã thấy Bằng trổi dậy và xông tới, hăng như trước. Đành phải đặt bé Thu xuống. Và một cuộc đấu sức chênh lệch lại tiếp tục diễn ra.

Bằng nhỏ con và yếu hơn, nhưng khôn ngoan vừa đánh vừa la mong có người tiếp cứu. Bé Thu sợ, vừa sợ cho mình, vừa sợ cho cái anh tử tế ở đâu tới cứu mình, cũng la hét ầm lên.

Lũ trẻ đang chơi bên kia vườn nghe thấy tiếng la và tiếng đấm đá huỳnh huỵch rủ nhau chạy sang. Ngó thấy có bé Thu, một đứa lanh trí chạy về gọi:

- Anh Thuận! Mau mau, có người bắt cóc bé Thu kìa!

Thuận đang ngồi loay hoay làm toán, nghe kêu hoảng hồn, chân không kịp xỏ vào dép, chạy bay ra, tay vẫn cầm cây bút. Thuận đến đúng lúc Bằng vừa ngã quỵ và bé Thu đang dẫy đành đạch trong vòng tay to lớn của người lạ mặt.

Thuận phóng tới đánh xuống gáy y một đòn thật mạnh. Y choáng váng buông bé Thu xuống, lòng thầm lo phen này phải đương đầu với một địch thủ lớn mạnh. Y quay lại và mừng rơn thấy đối phương chỉ là một chú bé con còn nhỏ tuổi hơn cả cậu vừa rồi nữa. Nhưng y không ngờ thằng nhỏ này đã có sức lại còn có võ. Bao nhiêu ngón nghề ông chú truyền cho, thằng nhỏ đem ra ứng dụng cho bằng hết, khoan khoái vì có dịp được đấm đá hết sức mình.

Chí to lớn dềnh dàng, đánh trúng đòn nào đau thấu trời đòn nấy, mà chật vật lắm mới lừa được thế vật ngã Thuận. Thuận cũng giở miếng vật lại như chơi. Hai người, một lớn, một nhỏ, vật lộn nhau tưng bừng. Chí đoạt được cây bút trong tay Thuận và thừa thế đâm tới tấp. Thuận nghiến răng ghìm chặt tay Chí không cho ngọn bút đâm xuống sâu hơn nữa.

Bé Thu thấy anh Thuận sắp thua, sợ quá, khóc ầm lên. May Bằng vừa hồi tỉnh. Y thấy Thuận cầm cự thật dũng mãnh nhưng tất bị lâm nguy nếu không có người khỏe hơn tiếp cứu. Sực nhớ có cây còi trong túi, y lấy ra rúc lên từng hồi vừa cướp tinh thần tên gian, vừa hy vọng được cảnh binh đi tuần nghe tiếng.

Trong khi đó, các em nhỏ bạn nô đùa của bé Thu không biết làm gì hơn là đi nhặt những hòn đá, đứng xa xa mà chọi vào người tên Chí. Một em nhớ ra nhà còn chú Hiệp ở trên lầu vội ba chân bốn cẳng chạy về gọi.

- Chú Hiệp ơi! Xuống mau cứu anh Thuận! Người ta sắp giết chết kia kìa!

Không kịp hỏi đầu đuôi, Hiệp theo tay em trỏ chạy tới như bay.

Giữa sân, cuộc đập lộn đã đến hồi gay cấn nhất. Gió thổi hiu hiu như phe phẩy quạt cho những người đang tháo mồ hôi để giành lấy sự sống. Những mảng nắng từ trên những ngọn cây cao rớt xuống, lúc đọng trên sân, lúc chập chờn xê dịch theo hơi gió. Thuận đã đè được lên mình tên Chí bỗng thấy đầu óc như sáng suốt hẳn ra. Như những tia nắng đã chiếu vào đến tận cùng khối óc u mê. Nhanh như những khúc phim chiếu vội, những gì nó đã học, những hàng chữ, những con số nổi lên trong bóng tối bằng những nét lân tinh. Nó mừng rỡ, dường như quên không còn quan tâm đến cuộc đấu sức chí tử. Chỉ hơi phân tâm một chút, nó đã bị đối phương lật ngược thế cờ. Chí lật mình, cả tấm thân bồ tượng của y đè nặng lên người Thuận. Hai tay y như hai gọng kìm sắt xiết cổ cậu bé như lúc nãy y đã xiết cổ thị Tâm. Bằng liều mạng xông tới cứu nguy.

Hiệp phóng mình chạy bay tới đúng lúc Bằng vừa bị một đá té nhào, còn Thuận thì đã kiệt sức, nằm sóng soài trên mặt đất không dậy nổi.

Đang đà chạy tới, Hiệp tung chân đánh phủ đầu bằng một ngọn song phi. Trúng một lúc hai đòn nặng vào mặt và vào ngực, Chí hự lên một tiếng xoải hai tay và gục xuống. Như say đòn, y cố gượng đứng lên, nghiến răng xông tới vừa vặn để lãnh một trái đấm thẳng vào cằm mạnh như búa bổ.

Y bị bắn lùi về đàng sau đến năm sáu bước, chưa kịp nhã xuống đã nghe có hai bàn tay cứng như sắt đỡ ở lưng, đồng thời một vật lành lạnh được quàng nhanh vào cổ tay y.

Hiệp sửng sốt một giây trước khi cười ha hả và nói bông lơn:

- Thành đó hả? Sao mà căn khéo thế?... Sướng nhé! Đợi người ta làm cỗ xong mới tới sực thật là vừa miệng!

- Bọn tôi thật đoảng – cò Thành đáp – Từ sáng đứng bo bo ở đàng cửa trước chả được việc gì. Vừa may, tôi sốt ruột đảo một vòng ra phía này, nghe tiếng còi cấp cứu của chú bằng mới biết đấy chứ.

Trong khi Cò Thành vỗ vai khen ngợi Bằng thì bé Thu lại nắm tay Hiệp, chỉ vào căn nhà gỗ, mách:

- Chú Hiệp ơi! Trong đó còn một người đàn bà bị ông kia bóp cổ chết rồi!

Nghe tiếng con nhỏ thỏ thẻ, Thành và Bằng lôi tên Chí vào trong nhà đúng lúc thị Tâm vừa hồi tỉnh.

Cò Thành hớn hở bước ra khoe:

- Nhờ anh Hiệp và chú Bằng, đôi chim này mới không bay thoát. Nếu không, chắc tôi cũng còn mệt với chúng nó.

- Nhờ con nhỏ xí xọn này nè – Hiệp xoa đầu bé Thu nói – Con gái út ông Đặng văn Thụ đấy. Bé Thu nghịch tinh xé rào qua vườn hàng xóm chơi, tình cờ nghe và trông thấy cặp kia nên chuyện mới vỡ lở ra mau như anh thấy đó.

- Vậy hả? Bé Thu giỏi quá! – Cò Thành xoa má em khen – Mà cũng xinh quá đi thôi. Cho chú thơm cái nào, bé Thu!

*

Gió mát vẫn hiu hiu. Nắng vẫn xuyên qua kẽ lá, nhẩy múa trên sân. Và trong đầu óc Thuận vẫn thấy ngời lên những nét lân tinh mặc dầu thân xác nó rã rời mệt mỏi.

Thành và Bằng lo áp giải Chí cóp pho và thị tâm về Ty cùng với va ly bạc. Hiệp bồng bé Thu và dắt Thuận về nhà.

Chàng bảo lũ trẻ trong xóm:

- Các cháu về nhà đi, lúc khác hãy sang chơi với Thuận. Bây giờ anh Thuận mệt, để cho anh Thuận nghỉ nhé.

Về đến nhà, Thuận mới thấy thấm mệt. Quần áo rách tả tơi, thương tích cùng mình.

Bà nội lo đốt lưỡi dao bổ cau, xát tí muối vào và day lên trên các chỗ bầm. Mẹ nó muốn sai người tới nhà thương kêu bác sĩ Hòa về lo cho con nhưng ông nội và chú nó gạt đi.

- Không sao đâu chị – Hiệp nói – Sây sát chút đỉnh thôi, không có vết nào nặng cả. Để em lo cho cháu được rồi. Thuần lấy cồn 90 và pha thau thuốc tím cho chú là đủ.

- Má cho con ly nước cam – Thuận nhõng nhẽo với mẹ – Hay nước chanh cũng được. Con khát khô cả cổ.

Uống xong, nó nằm nhắm mắt thiếp đi, mặc cho chú nó và chị nó rửa sạch các vết thương.

Bỗng dưng, nó mở mắt ra, nhoẻn miệng cười bảo Thuần:

- Em nhớ ra rồi. Hôm nọ, chị bảo chị Hương rằng hai câu thơ:

Và trời gặp hội mây năm vẻ
Lấp bể ra công đất một hòn.

Là của cụ Phan Bội Châu. Không phải đâu chị. Trong một bài thơ của ông Tú Xương làm gửi thăm cụ Phan đó.

- Đúng rồi! – Thuần đáp – Chị cũng đã thấy chỗ lầm ấy. Mà sao em biết?

- Em vẫn thường khoe, những gì em học cũng như những gì em nghe thấy chị đọc hay trông thấy chị viết, em nhớ như in vào trong óc, nhưng chỉ được một lúc thôi, rồi tất cả bị xóa nhòa cho nên em cứ học đâu quên đó. Vừa rồi, nằm nghỉ, em nghĩ đến đâu là thấy ngay những chữ cần nhớ nổi lên như in bằng những nét ánh sáng trong óc em. Thế có lạ không chứ!

Nằm dưỡng thần một lúc nữa, nó mở mắt ra nói tiếp:

- Chị Thuần này. Bài toán chị làm tối qua trên bảng trật. Vì sao chị biết không? Chị quên không lấy căn của ab đó.

- Trời ơi! Thằng nhỏ này hay quá, chú Hiệp ơi! Nói trúng ngay boong. Hay là chú bảo nó để nó trộ cháu đó?

- Không. Chú có bảo gì đâu.

Rồi Hiệp trầm ngâm tiếp:

- Chú thấy rồi! Chú hiểu rồi!

Chàng chú ý xem xét từ trên xuống dưới tất cả các vết thương, nhất là những vết không bầm và không chẩy máu. Chàng bảo Thuận cố nhớ xem khi bị những vết ấy, trong người có thấy gì khác không.

Thuận ngẫm nghĩ và chỉ nhớ mài mại rằng khi bị ngọn bút đâm vào đầu và ống chân, nó có thấy quanh vùng bị đâm nóng rần rật lên một lúc. Cả khi bàn chân dẫm phải một viên đá nhọn, nó không thấy đau mà chỉ thấy tê tê, một cái tê tê có thể nói là rất dễ chịu.

Hiệp gật gù có vẻ thích thú, lên lầu lấy mấy cây kim dùng trong khoa châm cứu, vuốt cồn 90 cho sạch rồi thận trọng châm vào một huyệt trên đỉnh đầu, hai huyệt ở phía trên gan bàn chân và hai huyệt ở bắp chân, mé trong.

Thuận nhận thấy khi những huyệt này được châm, nó cũng thấy tê tê và nóng ran cả người, cảm giác này còn rõ ràng và khoan khoái hơn khi nãy gấp bội.

Một lát sau, nó mừng rỡ ngồi dậy ôm lấy Hiệp.

- Chú ơi! – nó reo lên – có lẽ cháu khỏi bệnh rồi, khỏi hết bệnh ngu tối rồi. Y như một phép lạ, chú ơi! Những gì cháu tưởng quên đi, giờ hiện về rõ ràng trong óc bằng những nét chữ sáng vô cùng.

Chị nó đi ngang qua, nó giữ lại và khoe:

- Chị Thuần ơi! Em khỏi rồi. Giờ em có thể theo học chương trình trung học bằng những đứa cùng tuổi em rồi.

- Thế à! Thuận thấy thế nào, nói chị nghe đi.

- Em thấy trong tận cùng óc của em có những tia ánh sáng tuyệt vời rọi tới khiến cho em nhớ lại được những gì em đã học nhưng đã chót quên mất trong lúc tối tăm.

- Trời ơi! – Thuần reo lên – Sung sướng quá! Thằng Thuận hết ngu rồi, má ơi! Thật là một phép lạ!...
______________________________________________________________________________ 

CHƯƠNG MƯỜI_ÁNH NẮNG NHIỆM MẦU

CHƯƠNG MƯỜI

TRONG CĂN NHÀ GỖ

Cô gái áo xanh tất tả bước vào như người chạy trốn. Người đàn ông nằm trên giường như tự chôn mình dưới cả chục tờ báo mở rộng phủ lên người, cất tiếng hỏi:

- Chi mà hoảng hốt vậy, chị Tâm?

- Tôi sợ không khéo mình bị lộ rồi đó, anh Chí!

- Lộ làm sao được mà lộ. Tôi đã tính đâu ra đó cả rồi. Chị coi tất cả các báo ra chiều nay đây này, tờ nào cũng đăng ấm ớ như tờ nấy. Cảnh sát có biết cái gì đâu mà phòng ngại.

- Có người theo dõi tôi, anh ạ.

Chí cười lớn, chỉ cái gương treo trên tường, nói với một giọng chế giễu:

- Chị này ngây thơ quá đi thôi! Chị soi giùm tôi một chút vào cái gương kia kìa. Con người xinh đẹp nõn nà như thế, thiên hạ không theo thì biết theo ai bây giờ đây! Bộ chị muốn làm bà Chung Vô Diệm để cho ai ngó thấy cũng lảng xa và quay bước đi ngược chiều hay sao?

Thị Tâm phì cười:

- Giỡn hoài! Tôi có cảm giác mình bị theo dõi thực sự đó!

- Vô lý! Có theo dõi thì theo dõi tôi đây này. Tôi là một thằng có tiền án và có những thành tích đáng nể trong nghề. Còn chị, nói xin lỗi, có ai biết chị là ai đâu mà sợ hão sợ huyền không biết nữa. Nghỉ đi, sợ vớ vẩn chi cho mệt não!

- Ờ, anh nói cũng có lý – thị Tâm trả lời có vẻ phục thiện.

- Có lý hẳn hoi chứ “cũng có lý” sao được! Này nhé, hãy nghe Gia Cát quân sư luận đây này. Thứ nhất, nếu Cảnh sát làm việc tắc trách thì thằng cha Thụ chết mất ngáp. Dấu tay in rành rành trên hộp quẹt và bao thuốc. Hộp quẹt lại có khắc tên y thì còn nghi ngờ chi nữa. Ngữ ấy là chúa nhát đòn. Cứ xích tay lôi về bót tẩn cho một trận sặc gạch thì tội gì cũng nhận phứt đi cho rồi. Thứ hai, nếu Cảnh sát tinh khôn xét đến tài nghệ cá nhân của các “anh hùng mở khóa” thì ngoài tôi ra còn thằng Hồ tay nhám nữa, chứ tôi đâu có giữ độc quyền. Điều tra ra thì thấy sáng hôm qua, hồi 10 giờ sáng, thằng Lý Quý Ý Chí đụng xe ở Vũng tàu. Vậy thì bao nhiêu nghi kỵ phải trút hết xuống đầu thằng Hồ tay nhám vì thằng Chí cóp pho đâu có phép phân thân mà cùng một lúc vừa đụng xe ở Vũng tàu, vừa mở tủ sắt ở Saigon được.

- À, nói đến Vũng Tàu mới nhớ, sao anh Hoạt mãi không về nhỉ. Điện tín hẹn sẽ có mặt trước bốn giờ mà sao bây giờ vẫn bặt tăm?

- Cái đó cũng chả có gì là khó hiểu cho lắm – Chí cười đáp – Ông anh tôi yên trí triệu phú đến nơi, thế nào chả lả lướt ở đó thêm vài giờ cho đã. Chiều về càng mát, có “chết thằng tây đen” nào đâu mà sợ. Vả lại kế hoạch của mình là ngày mai mới rông nên tội chi mà vội vã. Thôi, chị cứ yên chí lớn đi, anh ấy về ngay bây giờ đó. Trong khi chờ đợi, chị coi tạm mấy tờ báo đây cho đỡ buồn. Lát nữa Hoạt về, ta cùng ăn một thể…

Mãi đến tám giờ khuya vẫn chưa thấy Hoạt tới, mụ Tâm lo ngại nói:

- Tôi sợ anh Hoạt bị ngăn trở ngoài đó cũng chưa biết chừng!

- Vô lý – Chí vội trấn an – nếu bị trở ngại, hắn ta đã không đánh điện báo là công việc trót lọt đúng giờ ấn định và hẹn sẽ về tới trước bốn giờ. Điệu này, tôi chắc anh chàng về nhà không thấy chị nên trộm phép bay bướm mấy giờ đây.

Họ dọn đồ nguội mua sẵn ra ăn, vừa ăn vừa đợi, quá giờ giới nghiêm vẫn không thấy tăm hơi người vắng mặt.

- Thôi, khuya quá rồi – Chí nói – đừng thèm lo nghĩ chi cho mệt, chị Tâm à. Phải ngủ một giấc cho lại sức, ngày mai còn “công tác” nữa chứ. Chuyến đi ngày mai mà xuôi chèo mát mái thì cuộc đời ba đứa bọn mình tha hồ lên hương…

Họ ngỡ tương lai sẽ đến trước với họ bằng những giấc mộng tuyệt vời dệt toàn bằng hoa, bằng gấm. Nhưng, oái oăm thay, giấc ngủ chỉ tới với họ chập chờn, đứt khúc, rời rã. Tâm mơ thấy Hoạt và Chí tranh nhau va ly tiền đến đâm chém nhau chí mạng, cả hai người cùng chết trong khi giấy bạc tung tóe đầy đường, gió thổi một lúc bay mất hết không còn một tờ.

Chí thấy mình chỉ được một phần ba số tiền chính y trộm được là quá ít. Đối với công lớn của y, thế là quá bất công.Một cuộc cãi vã tay ba đã xẩy ra. Một miệng không chống chế nổi hai kẻ già hàm, y nổi sùng, sẵn con dao phay, y sả cho mỗi người một nhát lăn quay ra chết. Và y một mình làm chủ cả chiếc va ly đầy nhóc…

Tỉnh dậy, lúc đó cũng đã khá muộn, cả hai người đều cảm thấy tâm hồn mình đã thay đổi sâu xa.

Chí nói bâng quơ:

- Tám giờ rồi mà chưa thấy về, lạ nhỉ?

- Vậy anh tính sao, anh Chí?

- Còn tính chi nữa chị? Ta rửa mặt mũi cho nó tỉnh táo, kiếm cái gì ăn qua loa rồi rông đi cho được việc. Đến chín giờ, hắn không tới là hắn sai hẹn, lỗi về phần hắn.

- Phải rồi, tiền cứ chia ra làm ba phần đều nhau như đã giao ước. Chín giờ, anh ấy về thì ba người đi chung, theo đúng chương trình định trước. Quá giờ ấy, ảnh vẫn vắng mặt thì anh và tôi đường ai nấy đi, phần của hanh Hoạt đã có tôi lo, anh khỏi phải bận tâm.

- Đâu có được! – Chí sa sầm mặt đáp – Dù Hoạt có mặt ở đây đi chăng nữa, số tiền ấy cưa đôi cũng đã quá tốt rồi. Vì tuy ba người mà chỉ có hai phe. Tôi làm việc khó khăn nguy hiểm còn hai người thì khỏe phây phây. Nếu hưởng bằng nhau chẳng hóa ra bất công lắm hay sao! Vậy tôi tính thế này là gọn và công bằng. Trước hết hãy cưa đôi, tôi một nửa, hai người chung một nửa. Nhưng vì Hoạt chưa về nên phần của hai người lại phải cưa đôi một lần nữa để tôi giữ giùm phần riêng của Hoạt. Chị chỉ phải lo phần riêng của chị mà thôi. Thời buổi này, đàn bà con gái mang nhiều tiền quá không nên. Không giữ nổi đâu! Lại còn rước họa vào thân là khác nữa!...

Đã bực mình về đề nghị chia tiền kiểu “sư tử” của Chí, lại thêm ức về giọng điệu có vẻ dọa nạt của y, thị Tâm trả lời sẵng:

- Thôi, tôi cũng cảm ơn cái lòng tốt của anh. Nhưng xin anh nhớ kỹ lại giùm tôi lời giao ước khi ba người mới sắp đặt cuộc làm ăn.

- Biết rồi! Nhưng tôi hỏi chị câu này, chị suy nghĩ cho kỹ, rồi hãy trả lời thành thực nghe. Trong ba người bọn ta, công việc của ai nặng nhọc và nguy hiểm hơn tất cả? Một đàng, tôi phải vào sinh ra tử, trổ tài nghệ trong một thời gian kỷ lục, chậm một phút là chết không kịp ngáp. Một đàng khác, ông Hoạt thì phây phây ra Vũng Tàu chơi đóng một tấn kịch dễ ợt đến trẻ con cũng thừa sức làm nổi, còn bà chị thì chỉ có mỗi một việc là lấy dấu ổ khóa và đánh cắp chiếc hộp quẹt và phong thuốc lá, thật là ung dung và không một chút hiểm nghèo. Có phải thế không nào?

Chủ quan, Chí tin tưởng những lý lẽ vừa đưa ra quá vững vàng để y vừa thủ lợi tối đa vừa khỏi mang tiếng nuốt lời với đồng bọn. Không ngờ thị Tâm chẳng phải tay vừa, mụ cãi đâu ra đó, có điều mụ nghĩ mình yếu thế nên không dám nói nặng e thiệt thân khi tên Chí đổ quạu dùng đến sức mạnh.

- Anh không thương đàn em, anh dậy thế – mụ nói – chứ công việc của chúng tôi đâu có quá giản dị như anh tưởng. Nếu tôi không mặt dạn mày dầy đi ở đợ cho người ta mấy tháng trời thì sức mấy anh dò biết được ông Vân ra băng lấy tiền ngày nào, cất tiền ở nhà hay ở sở, ổ khóa tủ sắt ra sao, hàng ngày lúc nào nhà vắng người và vắng trong bao lâu. Không thông suốt những điểm đó, thử hỏi tài anh dùng được vào việc gì nào? Lại còn ai lo giúp anh vu oan giá họa cho ông Thụ để anh thong dong đứng ngoài vòng pháp luật mà hưởng thụ kết quả của việc làm phi pháp của anh? Còn anh Hoạt, anh ấy giúp anh đứng hẳn ra ngoài tất cả mọi sự nghi kỵ của nhà chức trách mà anh nỡ bảo là công việc không quan trọng à? Không có anh ấy mập mờ đánh lận con đen ở Vũng tàu, tôi đoan chắc việc đầu tiên của Cảnh sát là hãy tóm cổ anh là một tay mở tủ sắt cừ khôi nhất nước cái đã. Anh lại cho là cái trò đùa ấy không có gì là nguy hiểm cả. Vậy thử hỏi, nếu không nguy hiểm, sao giờ này anh Hoạt vẫn chưa về?... Đó, anh thấy không, nhiệm vụ của mỗi người mỗi khác, nhưng nhiệm vụ nào cũng có phần hữu ích, khó khăn và hiểm nghèo của nó, và tất cả đều quan trọng và có giá trị ngang nhau…

Mụ nói một hơi, lời lẽ ngọt ngào vuốt ve, nhưng mỗi lý lẽ đưa ra như một gáo nước lạnh tạt vào mặt tên đồng bọn. Tên này cố cãi lấy phần phải:

- Chị muốn nói sao thì nói cho sướng miệng đi. Nhưng rốt cuộc, tôi chỉ biết có một điều : Công trạng của ông bà gom góp lại dù có to tát bằng trời đi nữa cũng cầm bằng nước lã trôi sông nếu không có thằng này nhúng tay vào.

Y đắc chí cười khà khà tiếp:

- Bấy nhiêu đó đủ rồi, khỏi cãi vã làm chi cho thất công. Thằng này nhất định phải hưởng phần xứng đáng nhất. Bằng lòng hay không bằng lòng cũng đến thế thôi!...

Thị Tâm cười khẩy hỏi lại:

- Nói vậy, anh cương quyết nuốt lời, không đếm xỉa gì đến luật giang hồ phải không?

- Luật giang hồ! Luật giang hồ là cái gì nếu không phải luật của kẻ mạnh, luật của người cầm dao đàng chuôi!

- Tôi không ngờ – Tâm sỉ vả – tôi không ngờ người như anh mà cũng lật lọng nhanh như vậy. Lúc chưa đâu vào đâu, cần người này người kia giúp đỡ sao nói ngon nói ngọt thế, như sẻ cửa sẻ nhà không bằng! Ấy thế mà khi đồng tiền đã nắm gọn trong tay, lại giở giọng lá mặt lá trái ngay được!...

Đuối lý, Chí nổi sùng nói ngang:

- Ừ, lá mặt lá trái đấy, làm gì tôi tốt? Đã muốn lật lọng, đây cho lật lọng luôn!... Này, muốn tốt muốn lành, đây còn nghĩ tình chia chác cho chút đỉnh. Nếu không, đừng hòng! Không có một đồng xu nhỏ cho coi…

Dứt câu, y đứng dậy quơ chiếc va ly bạc vào lòng định đai lại cho chặt chẽ.

- Ngang ngược như vậy đâu có được, bạn!

Tâm rít lên, xốc tới một tay nắm quai va ly giằng lại, một tay lăm lăm con dao sắc lẻm mà y thị rút ra từ lúc nào.

- Á à! To gan nhỉ! – Chí cười gằn trêu tức – Có giỏi cứ đâm đi.

Tâm phóng tới một nhát. Chí khẽ nghiêng mình né, và chỉ trong chớp mắt đã nắm cứng cổ tay cô gái, bẻ quặt ra đàng sau thật mạnh.

Tước dao xong, đôi mắt Chí đỏ ngầu và long lên sòng sọc. Y nghiến răng vật thị Tâm ngã sóng soài xuống đất. Rồi như nổi điên, y chận một đầu gối lên ngực cô gái, hai bàn tay thô kệch của y đai quanh chiếc cổ nõn nà và xiết chặt, xiết chặt… Thị Tâm chỉ kêu ằng ặc lên được vài tiếng, rồi mặt đỏ lên, tím bầm, mắt trợn ngược.

Một tiếng hét lanh lảnh bỗng vang lên. Chí giật mình, buông tay, đứng phắt dậy, ngơ ngác nhìn bốn phía chung quanh.

Trên nền nhà, thị Tâm nằm chết giấc, thân xác bèo nhèo như một mớ giẻ rách.
______________________________________________________________________________ 

CHƯƠNG CHÍN_ÁNH NẮNG NHIỆM MẦU

CHƯƠNG CHÍN

BÉ THU
Mới hơn bẩy giờ sáng, đã có tiếng Lộc gọi ơi ới ở cửa sau trong khi Thuận đang tập thể dục trong vườn cạnh đó.

- Thuận ơi Thuận! Mở cho tao vào đi. Chú Hiệp có nhà không mày?

- Vào đi – Thuận kéo then cửa, nói – Chú Hiệp vừa đi làm tức thì đó.

- Tao tưởng chú còn nghỉ chớ. Thế là lỡ cả việc rồi. Tao định lại từ nẫy, nhưng ba tao sợ tới sớm quá, làm mất giấc ngủ của chú không tiện.

Thấy Lộc có vẻ lo buồn, Thuận hỏi săn đón:

- Có việc gì quan trọng mà mày buồn thỉu buồn thiu vậy?

Lộc thở dài đáp:

- Ba tao bảo tao lại gấp nhờ chú gỡ giùm cho ba tao một vụ rắc rối.

Nghe có tiếng người lạ nói chuyện léo xéo trong vườn, bà Hòa ngạc nhiên bước ra, hỏi:

- Ủa! Cháu Lộc, có việc gì mà rắc rối cho ba cháu?

Lộc chắp tay cúi đầu chào và thưa:

- Thưa bác, tối qua ăn cơm ở đây xong về nhà, cháu thấy ba má cháu ngồi nói chuyện nho nhỏ, thở vắn than dài và buồn rười rượi. Cháu hỏi mãi ba cháu mới bảo là bị tình nghi trong vụ mở tủ sắt ở biệt thự ông kỹ nghệ gia Vân. Ba cháu bảo : trong báo người ta nói bóng gió rằng quân gian để chữ ký lại sau khi ăn hàng với dụng ý thách thức cơ quan cảnh sát. Chữ ký đó chính là hộp quẹt máy và phong thuốc lá hút dở dang mà ba cháu để mất từ mấy hôm trước.

Bà Hòa nói:

- Vậy là có người cố ý đánh cắp mấy vật ấy của ba cháu, rồi đưa cho kẻ gian bỏ lại nhà ông Vân để đổ riệt tội cho ba cháu chứ gì. Nếu biết được người ấy là ai, truy ra là bắt được thủ phạm tức thì…

Bà an ủi tiếp:

- Cháu đừng lo. Trời không hại kẻ hiền lành, lương thiện đâu, thế nào người ta cũng tìm ra manh mối. Chú Hiệp hẹn bác chỉ đi một lát lại sở rồi về ngay chứ không ở đó hết buổi đâu vì chú còn đang nghỉ phép… Cứ yên trí ở đây chơi với em Thuận.

Chợt thấy bé Thu đứng lấp ló sau lưng anh nó, hai con mắt tròn và đen như hai hột nhãn trông thật dễ thương, bà quàng tay ôm con nhỏ vào lòng nựng nịu:

- Tội chưa! Cháu Thu đứng đây nãy giờ mà bác không trông thấy chớ! Nào để bác vào lấy xôi cho mấy anh em ăn nghe. Ăn sáng nhẩn nha, chú Hiệp về thì vừa đó, cháu Lộc.

- Dạ.

Rồi ba đứa nói chuyện bi bô, mải quá đến nỗi không nghe thấy tiếng xe Hiệp về.

- Mấy cháu còn xôi để phần chú không đó?

Nghe tiếng Hiệp từ nhà trên bước xuống nói giỡn, chúng giật mình ngửng nhìn, cùng reo:

- A, chú Hiệp đã về!

Hiệp lại vuốt tóc Lộc và bồng bé Thu lên thơm vào đôi má phính hồng.

- Thưa chú – Lộc nói – ba cháu sai cháu sang thưa chuyện với chú về cái vụ ở nhà ông Vân hôm qua.

- Ờ – Hiệp đáp – hôm qua đọc báo chú cháu mình vô tình đâu có biết là dính dáng cả đến ba cháu nữa. Sáng nay lại sở chú mới hay.

- Vậy ba cháu có sao không chú?

Hiệp gạt đi:

- Ăn nhằm gì đến ba cháu nữa đâu mà lo cho mệt!

Lộc rụt rè thưa:

- Chiều qua, ông Quận trưởng có lại sở ba cháu gặp ông Tổng giám đốc để điều tra. Xong rồi còn mời ba cháu qua Ty làm tờ cung khai rành rọt nữa.

- Thể lệ phải như vậy đó cháu – Hiệp nói – Nhưng ba cháu đâu có bị đe dọa. và đâu có bị bắt giữ hay làm khó dễ điều gì. Cháu về thưa với ba cháu thế này nhé : Nước ta có Hiến Pháp đàng hoàng. Và Hiến Pháp tôn trọng quyền tự do của mọi công dân. Cảnh sát bây giờ không phải là một công cụ của bọn thống trị dùng để đàn áp dân bị trị. Trái lại, nó là một cái bánh xe trong guồng máy nhà nước có phận sự lo an ninh cho đồng bào. Cán bộ cảnh sát bây giờ đâu có phải là bọn vũ phu chỉ biết lấy đấm đá làm đầu, mà trái lại họ là những người có học, biết tôn trọng luật pháp hơn ai hết… Cháu nghe kịp không?

- Dạ kịp – Lộc thưa – cháu hiểu và cháu nhớ.

- Ngay như việc rắc rối của ba cháu – Hiệp tiếp – Có thể nói là có chứng cớ rành rành, ấy thế mà ông Cò Thành thấy ngay là ba cháu oan. Ông ấy mời ba cháu qua Ty nhưng dặn kỹ đừng ra khỏi sở cùng một lúc với ông Cò sợ có người độc miệng phao lên rằng ba cháu bị bắt. Bao nhiêu đó đủ thấy những tự do cá nhân của ba cháu không bị đe dọa mà thanh danh của ba cháu cũng chẳng hề bị thương tổn chút nào…

Thôi, bây giờ cháu Lộc lấy xe của Thuận, đạp tới sở nói cho ba cháu yên tâm đi. Nội nhật ngày hôm nay câu chuyện sẽ ngã ngũ và ba cháu sẽ không còn bị dính líu vào vụ rắc rối ấy bất cứ về phương diện nào…

- Vâng, cám ơn chú – Lộc vui vẻ thưa – lại ba cháu xong, cháu tạt về qua nhà nói cho má cháu mừng. Xong rồi, cháu lại đây chơi với anh Thuận.

Chạy tìm bé Thu đang tha thẩn chơi một mình ở góc nhà, Lộc hỏi:

- Bé có muốn về nhà bây giờ với anh không? Về anh chở về…

Bé Thu lắc đầu phụng phịu:

- Bé hổng về đâu. Chưa chơi được tí nào đã bắt về!... Anh tư về trước đi, em chơi ở đây với anh Thuận chị Thuần đến tối cơ…

Bà bác sĩ Hòa tươi cười reo lên:

- Phải rồi, bé Thu ở đây chơi với anh Thuận chị Thuần đến tối. Anh Lộc đi cho xong việc đi rồi về đây ăn cơm với hai bác nhé.

- Dạ. Thưa bác cháu đi, thưa chú cháu đi…

Lộc đi khỏi, bé Thu không sợ bị ai quát mắng nữa, sà ngay vào lòng Thuận nũng nịu:

- Anh Thuận chơi trò bịt mắt với bé Thu đi!

Thuận không có em nên cưng chiều bé Thu hơn anh ruột nó. Cũng có lẽ vì không có em nên mặc dầu lớn xác, thuận vẫn giữ được tính “con nít” hơn những đứa cùng tuổi có nhiều em thường tỏ ra vẻ “ông cụ”.

Nó thường sà vào lòng mẹ bắt đền mẹ phải cho nó một thằng em trai để chơi đánh lộn cho thỏa thích. Có lúc mẹ nó cười chẳng nói gì, nhưng cũng có lúc bà buồn bã xoa lưng nó và bảo : “Tại con học hành tệ quá, ba con sợ có thêm một đứa tối dạ như vậy nữa thì làm sao? Rồi ba than thở với má : Đối với một người cha, sự trừng phạt nặng nề nhất là có một đứa con dốt nát.”

Hai giọt nước mắt nhỏ xíu như hai hạt minh châu từ đôi mắt bồ câu của bà rơi xuống vỡ tan trên má thằng Thuận vừa ngửa mặt lên. Nó cũng rưng rưng nước mắt:

“Con xin lỗi má! Nào con có muốn thế đâu! Tại con học không vô. Hay là nó có vô nhưng mà nó không chịu ở lại… Ba còn nói gì nữa không má?”

Bà vỗ vỗ vào lưng con an ủi : “Ba giận thì ba nói thế, nhưng ba nguôi ngay và ba lại thương con. Ba thường khen : thằng Thuận thế mà ngoan. Anh cũng mừng. Vì học hành giỏi giang mà hư thân mất nết mới thật là vô phước. Vậy xét cho cùng, phải nói : Đối với một người cha, sự trừng phạt nặng nề nhất là có một đứa con hư hỏng.”

Thằng Thuận ôm chầm lấy mẹ, xúc động, thổn thức : “Con cố gắng, một ngày kia con sẽ sáng dạ, nhưng con vẫn cứ ngoan hoài…”

Rồi nó lại phụng phịu : “Con không thích em trai nữa đâu má! Nhỏ quá làm sao chơi đánh lộn ngang sức với con được! Má cho con một em bé gái xinh xinh như bé Thu nghe, má!...”

Có tiếng bé Thu giục nó bầy trò chơi mới. Nó lên lầu rủ chị Thuần. Chị bận học không chịu xuống, nó phải chạy đi kêu mấy đứa nhỏ trong xóm vào cùng chơi cho vui.

- Mấy đứa chơi không được làm ồn nghe – nó dặn – Ra sau vườn, xa nhà, chơi cho rộng rãi…

Chơi đang vui, bỗng có tiếng chị Thuần trên lầu kêu chõ xuống:

- Thuận! Còn mấy bài toán ông nội ra, làm chưa?

- Chưa.

- Thì lo làm đi chứ. Chơi mãi. Ông nội bảo không được, ông nội buồn à!

Thuận tiu nghỉu lấy sách ra lúi húi làm bài, bỏ mặc mấy đứa nhỏ nô đùa quanh mấy gốc cây ăn trái ở cuối vườn.

Bé Thu nhỏ nhất trong bọn nhưng cũng tinh ranh nhất, lại thông thuộc nhất những chỗ khuất trong khoảnh vườn rộng thênh thang.

Nhưng những chỗ trốn kín nhất, chơi mãi chúng nó cũng biết hết. Phải kiếm xó xỉnh nào chưa đứa nào biết mới hay. Bé Thu lần lần mò ra được lối lách qua hàng rào sang vườn nhà bên cạnh.

Ở đó, vườn rộng mênh mông. Có nhiều thân cây lớn, tha hồ mà nấp. Xa xa, lại còn một căn nhà gỗ vuông vức, trốn ở mé sau có trời mới tìm thấy. Chạy ở chung quanh đó, đố đứa nào bắt được!

Nó hí hửng nấp hết nơi nầy đến nơi khác trong khi các bạn nhỏ của nó nhớn nhác không tìm thấy con bé xí xọn đâu.
________________________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG MƯỜI

CHƯƠNG TÁM _ÁNH NẮNG NHIỆM MẦU

CHƯƠNG TÁM

TÌM NGƯỜI ĐÀN BÀ

Mới bẩy giờ sáng, trong khi phòng mạch của Bác sĩ Hòa chưa mở cửa, Hiệp đã sửa soạn đi làm. Bác sĩ Hòa hỏi em:

- Ủa! Đã hết phép rồi sao? Tôi cứ tưởng chú còn nghỉ mấy ngày nữa cơ đấy chứ!

- Thưa anh, em còn nghỉ hết tuần này. Nhưng sáng nay em cần tạt qua sở một lát giúp đỡ anh em vài việc gấp. Xong rồi, em lại về nhà nghỉ ngơi.

Đến sở, việc đầu tiên của Hiệp là gọi dây nói ra Vũng Tàu.

- A lô! Cương đó hả? – Hiệp hét vào trong máy – Ờ, tao đây. Việc hôm qua ra sao?

- Đúng y như mày dự tính.

- Sáng nay, mày có thể cho người dẫn giải nó về Tổng Nha được không?

- Được chứ. Cả người lẫn xe?

- Ừ, cả người lẫn xe. Càng sớm càng tốt.

- Được rồi, tao cho người áp giải đi ngay tức thì đây. Chín giờ hơn tới. Mày nhớ dặn thằng nào phụ trách nhận hàng ngay để người của tao có thể về ngay nhé. Tao đang thiếu người làm việc.

- Đồng ý. Tao sẽ chu tất.

- À này, Hiệp! – tiếng nói ở đầu dây hấp tấp – Đừng cắt vội, để tao hỏi một câu đã nào. Có phải vụ này có dính vào cái vụ tủ sắt nhà lão Vân mới đăng báo chiều qua không?

- Đích thị! Thằng này đánh hơi cũng khá đấy! – Hiệp cười khen bạn.

- Đâu đã hay bằng mày! Thực tình, tao phục mày đó! Nói cho ngay, cánh mình mấy chục thằng không thằng nào đến nỗi tệ, nhưng mày thật xuất sắc, và mày đậu thủ khoa cũng thật xứng đáng!

- Thôi đi ông tướng! – Hiệp cười hề hề – Tán dóc hoài, định ăn cái giải gì đây?

- Định bắt mày giải thích…

- Đâu có dễ dàng như vậy được, bạn? – Hiệp cắt lời – Vụ này gay go, mà thằng Thành là ông Quận sở tại. Chúng mình giúp nó đi được già nửa đường. Gần như làm cỗ sẵn cho nó xực. Theo tao tính, vụ này sẽ kết thúc nội nhật ngày hôm nay. Đó là một thời gian kỷ lục mà nó là người đầu tiên phải khoái chí tử. Bữa nào về Saigon, tao sẽ bắt nó khao anh em mình một chầu la de củ kiệu, rồi tao sẽ giải thích cho mà nghe. Được không?

- Cũng được.

- Thôi cắt nghe!

Ống nói đặt xuống mấy giây lại cất lên ngay. Hiệp gọi cho Thành:

- A lô! Thành hả? Hiệp đây.

- Ủa! Tao tưởng mày còn nghỉ phép.

- Ừ, tao đang phây phây ở Vũng tàu, bỗng máy mắt hắt xì hơi, bấm độn thấy một thằng bạn vàng đang có chuyện khó khăn nên phải về giúp nó một tay đây.

- Thằng nào mà sung sướng thế mày?

- Thằng Thành chứ thằng nào!

- Ủa! Tao hả? Việc gì thế?

- Việc tủ sắt nhà lão Vân.

- À à, nhưng việc này có chi là khó mà mày phải bận tâm? Tao cứ theo nguyên tắc cổ điển “Tìm người đàn bà” là ra hết. Hiện giờ tao đã tóm được…

- Ủa! Mày đã tóm được người đàn bà rồi sao? Giỏi đó!

- Chưa! Cái thằng đi đâu mà vội, mày không để cho tao nói hết câu! Tao mới tóm được đầu mối, nghĩa là biết đầu mối vụ này là ai rồi, nhưng chưa tóm được đích danh thủ phạm.

- Vậy mày có muốn tóm được ngay mụ đàn bà ấy không? Thiếm xực cả hai tên đàn ông nữa mà một tên là chánh phạm. Muốn thì lên đây tao chỉ cho.

- Có ngay! Mày đợi đấy, tao tới tức thì…

*

Sau mấy câu chào hỏi và bông đùa giữa đôi bạn thân, Hiệp vào đề:

- Đâu, mày điều tra đến đâu rồi, cho tao biết đi, rồi tao bổ túc giùm cho.

- Ừ. Kẻ gian đột nhập vào biệt thự lão Vân ban ngày, mở tủ sắt có khóa chữ tối tân trong vòng 20 phút, vét gọn 15 triệu đồng và để lại hai chữ ký làm biên nhận trước khi rông.

- Hai chữ ký lận?

- Ừ! Một giả và một thật. Chữ ký giả để đánh lạc hướng cuộc điều tra. Tức là cái trò gấp lửa bỏ tay người. Nói cho rõ, thủ phạm cố ý để lại ở phạm trường một hộp quẹt máy Zippo và một bao Cotab hút dở để đổ vấy tội cho chủ nhân những vật ấy là ông Đặng văn Thụ, bạn của ông Vân. Nó yên trí ông Thụ không thể nào tránh được tội vì trước đó ít tuần, trong một bữa tiệc tại nhà ông Vân, ông Thụ vốn có tính nát rượu đã lè nhè tuyên bố trước mặt nhiều người là thế nào cũng làm một mẻ cho ông Vân sạt nghiệp. Nó đâu có tính trước được rằng ông Thụ tình cờ vớ được một cái a li bi cứng như sắt thép. Ông ấy làm thuyết trình viên trong một buổi học tập toàn Nha, liền tù tì từ 9 giờ đến 11 giờ sáng hôm qua. Do đó, ông Thụ không thể nào có mặt trong nhà ông Vân lúc 10 giờ trừ phi có phép phân thân. Cả trăm người mà lời nói tin cậy được có thể làm chứng cho ông ấy.

Thế là người tưởng bị mệt nhất trong vụ này lại là người được bỏ ra ngoài lề trước nhất. Còn lại tám ông khách và một chị người làm của ông Vân. Giờ giấc làm việc của tám ông đã được phối kiểm, và họ không còn gì đáng bị nghi ngờ. Rốt cuộc chỉ còn chị người làm tên là Lù thị Tâm mà tao nghi quyết là người đã dẫn đường chỉ lối cho kẻ gian. Tóm được thị Tâm là ra hết.

- Mày đã biết những gì về thị Tâm?

- Khoảng 25, 26 tuổi. Người tầm thước. Khá đẹp. Chuyên đi lừa. Rất sắc sảo nên chưa bị bắt lần nào. Bởi vậy chưa có tiền án. Hiện cặp với một gã lưu manh tên Hoạt, Trần Đông Hoạt, có tiền án, song tên này không phải là chuyên viên mở tủ sắt… Tao đã cho người đến địa chỉ của chúng, nhưng chúng đi vắng từ sáng sớm hôm qua, cửa khóa bên ngoài…

- Còn chữ ký thật? – Hiệp hỏi.

- Chữ ký thật là cái tay mở tủ sắt có khóa chữ rắc rối trong vòng 20 phút. Nội cả nước không có quá ba thằng làm nổi việc hi hữu đó. Nếu tao không lầm thì một thằng đang nằm ấp, còn lại hai thằng, thằng Chí cóp pho và thằng Hồ tay nhám. Mày cho tao coi phiếu lý lịch hai thằng đó được không?

- Được chớ sao không! Đây, tao đã lấy sẵn hầu mày đây.

Thành đỡ lấy hai tấm phiếu, đọc đi đọc lại và trầm ngâm suy nghĩ.

- Tao phải cho theo dõi cả hai thằng – Thành nói.

- Khỏi – Hiệp bảo bạn, giọng chắc nịch – Mày đi đúng đường, nhưng tao sợ hơi lâu. Bởi vậy tao phải lôi mày tới đây để chỉ cho mày con đường ngắn nhất. Thằng Chí làm vố này chứ không phải thằng Hồ. Thằng Hoạt và con Tâm là tòng phạm. Tao đã nhờ thằng Cương ở Vũng tàu bắt giùm thằng Hoạt cho mày rồi. Lát nữa khoảng chín rưỡi mười giờ, sẽ có người dẫn giải thằng Hoạt tới đây. Con Tâm hiện lẩn lút ở quanh quẩn trường Trung học Tiến Đạt. Mày biết trường này không? Mặt tiền ở con đường song song với con đường nhà tao. Sân sau của nhà trường tiếp giáp với khoảng vườn nhà tao. Tao đã nhờ thằng Tích cắt người canh phòng. Có một đứa thôi, sợ yếu quá, mày nên cho vài ba người tăng cường mạn ấy. Thế nào cũng tóm được con Tâm. Và tóm được con Tâm là lòi ra thằng Chí, tao tin vậy…

- À, mà nhớ cho người canh cả ở Phi cảng nữa nghe. Chúng nó đã giữ chỗ trước để rông đi Đà Nẵng đó.


*

Cũng sáng hôm ấy, mới dứt giờ giới nghiêm được một chốc, Bằng, một công chức hạng tép riu, đã lo đi làm sớm hơn thường lệ đến hơn một tiếng đồng hồ mà lòng vẫn lo ngay ngáy không làm tròn nhiệm vụ.

Bữa nay, chàng cố ý ăn mặc xập xệ hơn chiều hôm trước để phòng cô nàng áo xanh khỏi nhận ra nếu chẳng may hai người chạm trán nhau.

Đang lo đi cho nhanh cho chóng đến nơi canh chừng được sớm sủa, bỗng dưng đụng phải một người cũng ít tuổi đi xăm xăm tới.

- Ủa! Ngỡ ai chẳng dè mày! Đi đâu mà xăng xái về lối này đó, hả Bằng? Tao tưởng mày đã đi làm ở Tổng Nha?

- Ừ thì tao làm ở Tổng Nha. Nhưng sáng nay có việc ở mạn này. Bây giờ ở đâu? Tao ngỡ mày về Cần Thơ rồi đó chứ.

- Tao có về Cần Thơ ít tháng, buồn quá lại bò lên đây kiếm việc làm cho vui. Mới lên được mấy bữa. Hiện giờ tao ở đậu nhà ông chú họ làm gác dan ở trường Tiến Đạt.

- Phải trường Trung học Tiến Đạt ở Bàn Cờ không hả Nguyên? – Bằng hỏi vội, vừa sửng sốt , vừa thích thú. Tao lại chơi được không mày?

- Đó đó – Nguyên đáp – đúng ở đó đó. Lại chơi sao không được! Nhưng để khi khác : Bây giờ hơi bất tiện…

Nói xong, sợ phật lòng bạn, Nguyên vội vỗ về vớt vát:

- Tao vừa vớ được món bở, đi ăn sáng với tao đi.

- Thôi, cảm ơn – Bằng trả lời lạnh nhạt – Mày cứ đi ăn tự nhiên đi. Tao xin kiếu.

- Mày giận tao đó hả Bằng? Đi ăn với tao, chóng tao kể cho nghe vì sao tao có tiền trong khi chưa có việc làm và vì sao hôm nay tới nhà tao lại không tiện.

Thấy bạn còn lưỡng lự, Nguyên dỗ dành thêm:

- Câu chuyện khá ly kỳ. Biết đâu không giúp ích được cho mày thêm đôi chút kinh nghiệm trong thời gian tập sự.

- Ừ, đi thì đi sợ gì! Nhưng ở đâu đây?

- Ở đâu thì ở, miễn là có tái trần, gầu giòn, nước béo cho mày thì thôi chứ gì. Gớm ông bạn khó tính quá đi thôi!...

Nguyên dắt tay bạn, vừa đi vừa thủ thỉ:

- Tao vừa ở dưới xứ lên, định lại nhà một thằng bạn tá túc, nhân thể nhờ nó giới thiệu một chỗ làm. Ai ngờ nó đã phải đổi ra ngoài Trung từ cả tháng nay rồi. Đang bơ vơ, may gặp được ông chú bà con làm gác dan trường Tiến Đạt. Ổng được ở cả một căn nhà rộng thênh thang ngay cuối sân chơi. Ở một mình cũng buồn, ổng cho tao về ở cùng, nhân thể giúp đỡ ổng những việc nặng nhọc và những việc có dính đến đôi chút chữ nghĩa nữa. Cả hai chú cháu cùng đỡ mệt. Hôm kia, tình cờ ổng gặp một tên nhà thầu có tính ngược đời, không thích ở khách sạn sang trọng có đủ các tiện nghi tân thời và chỉ ưa nơi tĩnh mịch, hỏi thuê căn nhà gỗ của ổng trong vài ba hôm với giá… mày đoán được bao nhiêu không?... Đoán được tao cho là giỏi.

- Chịu… Chắc đến năm ngàn.

- Khỏi có năm ngàn đi! Nói cho mày ngán luôn! Ba chục ngàn đồng, đưa tiền ngay tút suỵt. Sướng không?

- Y thuê mắc quá làm chi vậy? Tao e có điều khuất tất.

- Không có đâu! – Nguyên trả lời, giọng tin tưởng – Y trông người đàng hoàng lắm mà. Hình như y muốn chỗ rộng và yên tĩnh để dưỡng sức trước khi thu xếp đi xa để chữa bệnh. Nhà chú tao nghèo mạt rệp, có cóc khô gì đáng giá đâu mà lo mất mát. Vả lại còn có tao kia mà. Thành ra ổng yên trí giao nhà trong mấy ngày nhà trường đóng cửa nghỉ lễ. Cũng là một dịp tốt cho ổng có tiền về xứ hú hí với vợ con.

- Vậy là tối qua cậu có hân hạnh ở chung nhà với một ông nhà giầu ưa tĩnh mịch! – Bằng cười hỏi, vẻ chế nhạo.

- Đâu có, bồ! – Nguyên cãi.

- Ủa! Sao vậy?

- Có chi lạ đâu! Ông nhà giầu của tao chả có bệnh não gì cả. Tao thấy ổng khỏe như trâu. Nhưng ổng muốn tiếp cô vợ chưa cưới trong một khung cảnh thanh tịnh và thân mật. Cô ả, con gái nhà lành, hay mắc cỡ. Thành thử ổng phải năn nỉ tao đi chỗ khác chơi cho được việc.

Bằng cười ha hả, ngạo:

- Thế là bạn tôi được một chầu ngủ đường. May mà không bị các ông bạn dân hốt cho vào bót!

- Còn khuya, bạn ơi! Ổng năn nỉ tao thiếu điều đứt lưỡi. Đó là chưa kể còn phải đền bù thiệt hại cho tao hai chục xấp nữa đấy chứ!

- Nhiều dữ vậy? – Bằng làm bộ ngạc nhiên hỏi – Ổng giầu quá nhỉ?

- Còn phải nói! Ổng đọc báo cũng hách lắm. Chiều qua, ổng đưa cho tao một tờ Trần Hưng Đạo nhờ mua báo giùm, mỗi báo một tờ, không biết đọc bao giờ cho hết!

Ăn phở xong, câu chuyện vẫn chưa dứt. Bằng hỏi bạn một câu nửa nạc nửa mỡ:

- Tao muốn ngó mặt ông nhà giầu của mày một cái lấy hên, không biết có được không?

- Khó gì, để tao dẫn mày về nhà, đứng thơ thẩn lối cửa sau ngó vào, thế nào cũng có lúc y xuất hiện.

Đến nơi, Nguyên bắt tay từ giã bạn và còn dặn dò thêm:

- Đứng đó thôi nghe bồ! Đừng có vào. Ổng thuê nhà cốt để tránh người lạ. Mày vào không nên. Lúc nào ổng bước ra sân, tự nhiên mày sẽ ngó thấy… Mà thằng này cũng kỳ, tao chưa thấy đứa nào rỗi hơi như mày đó. Ổng cũng như mày, như tao, như mọi người, chứ có ba đầu sáu tay, lạ lùng chi mà mày phải đòi coi cho kỳ được!

- Thôi, mày yên chí lớn đi. Hãy lo kiếm việc làm cho may mắn, còn để mặc kệ tao. Tao sẽ không làm điều chi phiền cho mày đâu mà phòng ngại.

Bằng đứng ngó theo bạn, mỉm cười thỏa mãn:

- Đã tưởng là cánh hồng bay bổng tuyệt vời rồi, ai ngờ trời còn thương cho thằng bé thấy lại bóng con chim xanh! Chả trách người ta thường bảo sự tình cờ là cứu tinh của các nhà thám tử!
_______________________________________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG CHÍN

CHƯƠNG BẨY_ÁNH NẮNG NHIỆM MẦU

CHƯƠNG BẨY

BỨC ĐIỆN TÍN

Cũng thì là công chức mà kẻ thì ngự xe hơi, kẻ thì cọc cạch chiếc xe đạp. Ấy thế mà người đi chiếc xe đạp tập tàng lắm khi đi làm còn đúng giờ và đều đặn hơn mấy người chễm chệ trên xe hơi hay là phóng ào ào trên xe gắn máy. Trong đám công bộc lãnh lương vào hàng khiêm tốn nhất của Quốc gia này, người dân đô thành không thể quên được việc làm đứng đắn của mấy ông bưu tá. Ai kia có nghỉ bữa nào cũng chẳng sao, chứ vắng mấy ông này là người ta thấy nhớ. Là vì ngày ngày, cứ đúng hai giờ rưỡi chiều, người ta lắng chờ mấy tiếng kêu quen thuộc:

- Số 7 ra lấy thư!… Số 14 ra lấy thư!... Số 21 ra lấy thư…

Và chiều nay, cũng vừa đúng hai giờ rưỡi, có tiếng cất vang:

- Số 13 ra lấy thư!...

Cửa xếp mở toang ra như có phép thần. Ông bưu tá giật mình, không ngờ có người ngóng thư chăm chỉ đến mức ấy.

- Có điện tín đó cô! – người công chức nói.

- Vâng, tôi biết! – một cô gái tuổi trạc 25, 26 bước ra đáp.

- Người nhận là ông Chí, Lý Quý Ý Chí.

- Anh tôi đi khỏi có dặn tôi lãnh giùm. Ông làm ơn…

- Được. Cô ghi căn cước vào cột này nghe!

Cô gái đỡ lấy cuốn sổ, ngẩng nhìn viên bưu tá, hỏi:

- Sao lần này khó thế ông? Mọi bữa ông cho ai ký giùm cũng được mà!

- Đâu có! Cô bác ở đường này tôi quen mặt biết tên hết nên không sợ lầm lẫn. Nhưng cô, xin lỗi, cô mới tới đây nên phải theo đúng thể lệ. Chỉ một lần đầu thôi, lần sau khỏi cần… Đó là vấn đề nguyên tắc, xin cô thông cảm. Nhiều bạn đồng nghiệp của tôi bị rắc rối, đơn khiếu nại tùm lum, chỉ vì không giao các điện tín hay thư bảo đảm vào đúng tay người nhận.

Viên chức nhiều lương tâm nghề nghiệp của chúng ta cố phân trần trong khi cô gái rút thẻ kiểm tra trong xắc ra và loáy hoáy ghi.

- Tôi không có làm khó dễ gì cô đâu. Là vì, đằng thằng ra, nếu ông Chí không có ở nhà, tôi có thể để lại một báo thư cho ổng để khi nào ổng về ổng thân hành ra Bưu điện lãnh.

- Vâng, tôi hiểu. Đây, ghi đủ rồi đây, ông.

Ông bưu tá đỡ lấy cuốn sổ, đón luôn tấm thẻ căn cước, nhìn kỹ bức hình rồi ngẩng nhìn chăm chú cô gái.

- Cảm phiền cô ghi cả địa chỉ hiện tại của cô vào đây nữa.

Người con gái cau mày có vẻ bực mình nhưng cũng đành phải tuân theo lời yêu cầu hợp lý của người nhà nước.

Cầm bức điện tín trong tay và cám ơn hai tiếng lạt như nước ốc xong, nàng quày quả bước vào nhà, làm bộ đóng cửa sắt lại nhưng cố ý để hé một cánh vừa đủ để ngó ra ngoài quan sát.

Viên bưu tá giao thư cho mấy căn kế tiếp xong, dắt xe bước sang bên kia đường, đứng nói chuyện với một người trẻ tuổi lạ mặt. Gã này cười cười, cầm cuốn sổ đọc rồi rút sổ tay trong túi áo ngực ra ghi chú.

Người phát thư đi rồi, gã vẫn còn đứng quanh quẩn ở đầu đường, hút thuốc lá vặt.

- Cho mày đứng đó cho rục xương!

Người con gái đóng chặt cửa lại, đi vào, lẩm bẩm.

Đọc đi đọc lại bức điện tín, nàng có vẻ đắc ý, đến trước gương nhoẻn miệng cười làm duyên một mình. Rồi leo lên giường hát nho nhỏ một bài hát thời trang, lên dây chiếc đồng hồ báo thức, để đúng bốn giờ. Xong đâu đó, mở cuốn tiểu thuyết đang đọc dở dang để rồi không mấy chốc đắm mình vào trong một thế giới trữ tình hư ảo.

Chuông reo. Mừng rỡ. Ngồi nhỏm dậy, nhẩy phắt xuống và dợm bước ra vì tưởng là chuông gọi cửa. Hóa ra chuông đồng hồ báo thức. Nhìn lại quả đã đúng 4 giờ.

- Sao giờ này chưa về tới kìa? – Nàng lẩm bẩm một mình.

Khẽ mở hé cánh cửa, ngó ra vẫn thấy anh chàng lúc nẫy đứng hơi khuất sau một sạp báo ở đầu đường.

- Bực mình hết sức! – Nàng càu nhàu một mình – Lỡ hết trơn hết trọi!

Chốc chốc lại nhìn đồng hồ, lại càng thêm sốt ruột.

Đúng bốn giờ rưỡi, người nàng chờ đợi vẫn chưa thấy tới.

- Điệu này không khéo lại có chuyện rắc rối rồi đây! – Nàng tự nhủ.

Cương quyết, nàng trang điểm qua loa và sửa soạn dời khỏi căn nhà. Hé cửa ra ngó. Gã trẻ tuổi lạ mặt vẫn còn đó. Đang làm bộ đọc chăm chỉ một tờ báo mới ra lò.

Nàng cười khẩy, nói một mình như thách thức:

- Mặt búng ra sữa mà cũng bầy đặt học đòi theo dõi. Chờ đó, cô nương sẽ cho mi một bài học để đời, tha hồ đứng đó mà trơ mắt ếch!

Đợi một đám người đi qua cửa án ngữ tầm mắt của kẻ kia, nàng mở cửa, bước ra thật nhanh, khóa lại thật lẹ và rảo cẳng đi về phía đối nghịch.

Quẹo trái. Quẹo phải. Lại quẹo trái. Loáng cái đã qua mấy khu phố, yên trí thằng bé đã bị bỏ rơi từ khuya, bây giờ chắc vẫn đứng bơ vơ ở chỗ cũ. Bất ngờ, đến trước một sạp bán kính, liếc vào tấm gương dựng trên quầy thấy ngay cái bản mặt đáng ghét của anh chàng đếm bước ở xa xa như một người nhàn rỗi nhất đời đang kiếm ý thơ đánh rơi trên mặt đất.

- Thế này thì quá rồi! – Nàng tự nhủ, bực tức – Nguy nữa cũng nên! Nhưng chẳng lẽ công việc đã bại lộ rồi sao? Việc bí mật này có thể gọi là trời không hay, đất không biết, chẳng lẽ cảnh sát đã khám phá ra được rồi sao? Vô lý! Đâu có chỗ nào sơ hở? Mà cảnh sát thì xưa nay làm việc chậm như rùa, có bao giờ họ nắm được đầu mối trong vòng mấy tiếng đồng hồ đâu. Còn đòi hỏi, còn giấy tờ, báo cáo trình lên, lệnh trên truyền xuống, còn là chán!...

Khoảng cách giữa hai người vẫn phải chăng. Nếu vô tình, người đi trước ắt không ngờ mình đang bị theo sát một cách thật tự nhiên. Phải cho thằng chả rơi với bất cứ giá nào!

Một chiếc tắc xi trờ tới. Nàng vẫy lại và leo lên. Đi vòng vèo từ Chợ Lớn qua Saigon, vẫn thấy một chiếc tắc xi khác lẽo đẽo theo sau. Bực thật! Chợ Bến Thành, đường Lê Lợi, thương xá Tax đây là chỗ sát sà bông cho đỉa rơi dễ nhất.

- Tốp, tốp! Ông cho xuống đây đi!

Hai cầu thang chụm vào một chỗ. Quê thật! Không có thang xếp, không có cửa sau, đỉa cứ bám hoài chân thang thế kia là mình hết đường bứt đi cho thoát!

Vô kế khả thi, cô ả đành tìm thế khác. Cứ đi xuống, kiếm một rạp chiếu bóng nào đang đông khách, trà trộn vào một lúc rồi lẻn ra, khắc xong.

Nghĩ là làm, nàng đón xe đi. Chưa định tới rạp nào, bất ngờ khi xe vừa qua một ngã tư đèn xanh đèn đỏ, nàng nhìn qua khung kính sau xe thấy chiếc tắc xi đuổi theo phải ngừng lại vì không vượt kịp lằn đinh trên mặt lộ khi ánh đèn vàng trên cột đã đổi mầu.

Dịp may thật là hiếm có, nàng trả vội tiền xe, bước xuống cố lẩn tránh cho nhanh cặp mắt cú vọ của chàng trai.

Quả nhiên, khi xe cậu này qua được ngã tư thì tà áo xanh đã lúc ẩn lúc hiện trong giòng người đang chẩy ở quá xa. Chạy thật mau, gắng bắt cho kịp, may ra… Nhưng chỉ vừa kịp thấy một vệt xanh phất phới một lần chót ở dẫy nhà khá xa rồi mất hút… Đến nơi coi cho kỹ. Nhà nào cũng cửa sắt đóng kín. Không biết đích cô ả lẩn vào nhà nào. Có thể vào trong trường này lắm. Hôm nay nghỉ học, sân trường vắng tanh. Không có bóng một con mèo, nói chi đến bóng một cô con gái! Ngẩng đầu lên, a thì ra đây là trường Tiến Đạt. Được rồi, biết vậy, hãy cứ để con chim xanh nằm yên trong tổ, đừng bay đi đâu hết nghe, ngày mai ta sẽ xách lồng tới tóm, vội chi…

Sau khi đánh một vòng quanh khu phố xem cho kỹ các đường đi lối lại, chàng thanh niên yên trí rảo bước trở về Tổng Nha báo cáo.
_______________________________________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG TÁM

CHƯƠNG SÁU_ÁNH NẮNG NHIỆM MẦU

CHƯƠNG SÁU

CẠCH ĐẾN GIÀ

Hương đến sở rất đúng giờ. Chưa kịp lấy đống hồ sơ trong ngăn ra đã có tiếng chuông điện thoại.

- A lô! Dạ, ông muốn hỏi thăm ông Tổng Giám Đốc Phụ hay ông Phụ tá Tổng giám đốc Chánh?... Dạ dạ, ông Phụ tới rồi… Dạ dạ, xin ông giữ máy…

Nàng đứng dậy, bước vào phòng Tổng giám đốc sau khi gõ cửa.

Nửa phút sau:

- A lô! Xin mời ông Quận trưởng qua. Càng sớm càng hay vì lát nữa e có khách. Thưa, đến bốn giờ, ông Tổng giám đốc sẽ mắc họp. Dạ không có chi.

Buông ống nghe, nàng cười nói với cô bạn cùng phòng:

- Mấy ông cầm đầu Tổng Nha mình có những cái tên thật tréo cẳng ngỗng. Ông Tổng thì tên là Phụ, mà ông Phụ tá lại tên là Chánh. Thành thử nếu không hỏi lại cho rành, dám “râu ông nọ cắm vào cằm bà kia” lắm. Mình đã trả lời lộn ba bốn phen rồi đó bồ!

Không đầy năm phút sau, cò Thành đã có mặt trong văn phòng ông Tổng giám đốc Xây cất, máy lạnh chạy rè rè.

- Xin ông Tổng giám đốc vui lòng cho biết có phải ông Đặng văn Thụ là nhân viên của quý Tổng Nha không.

- Dạ phải, ông Thụ là Chủ sự Phòng Công văn và Hành chánh tổng quát.

- Sáng hôm nay, ông Thụ có đi làm không ạ?

- Thưa có.

- Ông ấy có đi đâu vắng trong khoảng thời gian từ chín giờ rưỡi đến mười giờ rưỡi không?

- Không. Ông ấy mắc thuyết trình trong một buổi học tập toàn Nha.

Mở một tập hồ sơ mỏng để trên mặt bàn, phía tay trái, ông Phụ lấy một tờ giấy trao cho ông Thành và nói:

- Đây là biên bản buổi học tập. Thuyết trình và thảo luận từ 9 giờ đến 11 giờ. Có ghi rõ tên những nhân viên cao cấp có mặt và vắng mặt. Ông có thể phối kiểm dễ dàng.

Đọc xong tờ biên bản, cò Thành nói:

- Vâng… Ông Thụ là người thế nào, thưa ông Tổng giám đốc?

- Có thể gọi là một công chức gương mẫu – ông Phụ đáp – Giỏi, chăm, tư cách đàng hoàng, lập trường vững chắc. Chỉ phải cái quá dè dặt về vấn đề tiền bạc.

- Nghĩa là?

- Nghĩa là ông ấy sợ không dám lãnh những chức vụ có liên quan đến tiền bạc như tài chánh kế toán chẳng hạn.

- Vậy chắc là không vướng vào khoản nào trong tứ đổ tường?

- Chính thế. Họa chăng là có hút thuốc lá chút đỉnh. Cái đó vô hại, phải không, ông Cò?

- Dạ phải. Nhưng còn rượu? Nghe nói tửu lượng ông này khá lắm?

Ông Phụ cười xòa, cái cười thật thà, cởi mở:

- Ở đây, chúng tôi ít có dịp tổ chức liên hoan. Nếu có thì cũng chỉ chung vui với nhau bằng nước ngọt, thành thử không có cơ hội biết được tửu lượng của các anh em.

- Tôi muốn gặp ông Thụ ở đây trong giây lát, thưa, có chi bất tiện không ạ?

- Ồ không, có chi mà bất tiện.

Rồi nhắc ống nghe kêu điện thoại viên bảo cho ông Thụ.

- A lô! Ông Thụ hả? Phụ đây. Mời ông bước qua văn phòng tôi nói chuyện chút nghe.

Vài phút sau, Thụ tới. Trông mặt cũng biết ngay ông này thực thà như đếm. Dáng điệu và phục sức vào loại công chức “chân chỉ hạt bột”. Đúng như lời anh chàng Vân phê bình : “Ồ, cái anh chàng Thụ có nhiều ẩn ức, học hành trội hơn tất cả mà đến khi ra đời lại thua sút tất cả các anh em. Lúc tỉnh, bao nhiêu ẩn ức trốn kỹ trong tiềm thức, đợi khi say mới bộc lộ ra. Chứ cái ngữ anh ấy không thể nói dối một câu cho suôn, làm sao có thể nghĩ đến chuyện động trời là mở trộm tủ sắt của một người bạn. Tôi dám cá một ngàn ăn một, anh ấy không mở nổi tủ sắt của tôi trong nửa tiếng đồng hồ mặc dù tôi có trao cho anh ấy cả chìa khóa lẫn bản chỉ dẫn cách mở… Cái dân chỉ quen cầm bút ấy mà! Ngoài việc thảo công văn, làm việc gì cũng lóng nga lóng ngóng!...”

Suy nghĩ thật nhanh sau cái nhìn sâu sắc, viên quận trưởng có cảm tình ngay với người mới tới.

- Ông Thụ có thể nhận ra các vật này không?

Vừa hỏi, cò Thành vừa lấy trong cặp da phong Cotab hút dở và hộp quẹt Zippo.

Thoạt trông qua, Thụ đã tái mặt, mất tinh thần, lắp bắp:

- Dạ có. Của tôi đây mà!

- Ông có biết tôi lượm được ở đâu không?

- Dạ không.

Cò Thành nói thật chậm rãi, mắt nhìn chằm chằm vào mặt người đối thoại:

- Ở trên bàn giấy nhà ông Vân, bạn ông. Sáng nay, hồi 10 giờ, kẻ lạ mặt đột nhập văn phòng ông kỹ nghệ gia tỷ phú này và đã mở tủ sắt cuỗm nhiều triệu bạc là tiền sắp sẵn để trả lương cho nhân công ở Thủ Đức. Y đi, để lại hai món này làm biên nhận.

Choáng váng, Thụ ngồi phịch xuống ghế, ôm đầu, rên rỉ:

- Trời ơi! Sao lại có thể như thế được?

Rồi nhìn ông Phụ, ứa nước mắt, nói:

- Chết tôi rồi, ông Tổng giám đốc ơi!

Rồi lại ôm đầu than thở:

- Tình ngay nhưng lý gian! Trăm miệng một lời, cãi sao cho lại đây! Trời ơi!

Ông Phụ tuy chưa biết câu chuyện ất giáp ra sao, nhưng vì tin chắc thuộc cấp của mình không thể làm được bất cứ điều gì sằng bậy nên thực tâm an ủi vỗ về:

- Ông Chủ sự à! Cây ngay không bao giờ sợ chết đứng cũng như vàng thật không bao giờ sợ lửa. Ông cứ bình tĩnh đi, rồi thổ lộ cho hết những ẩn tình để ông Quận trưởng đây giải quyết giùm cho. Công lý đích thực bao giờ cũng sáng suốt, phải không ông Quận trưởng?

Cò Thành nói thật từ tốn như để cho những lời thốt ra có đủ thì giờ thấm vào đầu óc bối rối của người trong cuộc:

- Tôi biết những gì xẩy ra ở nhà ông Vân trong một bữa tiệc vào khuya. Tôi cũng biết những vật này do đâu mà có mặt nơi đây. Một người nông nổi có thể chỉ căn cứ vào những chứng tích bề ngoài này để bắt ông. Nhưng tôi không làm vậy. Tôi muốn ông cứ sự thật tường khai cho đầy đủ. Theo đúng nguyên tắc, cho đến ngày bị Tòa Án tuyên phạt, người bị tình nghi vẫn được coi là vô tội. nếu ông tự xét không làm điều chi phạm pháp thì không gì bằng cho nhà chức trách biết sự thật để do đó chúng tôi phăng ra manh mối…

Thụ đã bình tĩnh dần dần trở lại. Mặt bớt tái, tay bớt run và giọng nói bớt rụt rè:

- Vâng, cảm ơn ông Quận Trưởng. Tôi xin khai sự thật, tất cả sự thật.

- Tốt lắm – cò Thành nói, rồi hướng về phía viên trưởng cơ quan xây cất nói tiếp – Thưa ông Tổng giám đốc, tôi đã làm mất thì giờ của ông Tổng giám đốc khá nhiều nên nghĩ không tiện lạm dụng thêm nữa. Tôi xin cáo từ và xin ông Tổng giám đốc cho phép ông Thụ ghé qua Ty tôi viết tờ cung khai cho đầy đủ. Có thể hết cả buổi chiều nay mới xong, nhưng ông Thụ bất tất phải báo cho gia đình biết vì chắc tôi không giữ ông lại đâu.

Xiết tay ông Phụ và nói mấy lời cảm tạ xong, viên Quận trưởng còn ngoái lại dặn dò trước khi bước ra cửa:

- Đợi tôi đi khỏi chừng 15 phút ông Thụ hãy tà tà bước ra khỏi sở nghe. Cứ tự nhiên như đi ra phố làm một ly cà phê vậy. Đừng để cho người ta nghi ngờ rồi xầm xì bậy bạ, sau này khó làm việc đó. Thôi, chốc nữa gặp nhau nghe!

Tiễn khách xong, ông Phụ quay vào vỗ vai thuộc viên:

- Can đảm lên, ông Thụ! Ông Quận trưởng này xem ra có vẻ công minh chắc không làm gì phiền lụy ông đâu. Thôi, ông về phòng ngồi một lát đi, lúc nào thấy tâm thần thật trấn tĩnh hãy ghé qua Ty…

- Dạ – Thụ tâm sự – đầu dây mối nhợ là do tính nát rượu của tôi mà ra. Thưa ông Tổng giám đốc, tôi đã hai thứ tóc trên đầu rồi mà bây giờ mới biết say sưa và ăn nói bậy bạ tai hại như thế nào! Nếu không gặp được người điều tra sáng suốt, có thể tù tội như chơi! Từ đây, tôi xin cạch đến già không bao giờ dám uống rượu nữa.

- Vậy tốt! Thôi, được rồi. Chúc ông can đảm và may mắn nhé!
_______________________________________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG BẨY