Thứ Hai, 3 tháng 8, 2015

Khu Vườn Hạnh Phúc (X) - NGUYỄN THÁI HẢI


10. – THAM THỰC CỰC THÂN

Một người bạn ông chủ vừa cho cậu chủ nhỏ một cây bông bụp vàng rất lạ mắt. Tuy gọi là bông bụp nhưng những đóa hoa màu vàng chỉ có hình dáng loài bụp phân nửa, nửa còn lại có dáng như hoa hường. Cậu chủ nhỏ thích lắm, nhờ bác làm vườn đi mua ngay cái chậu sứ rồi chính tay cậu trồng cây bụp vàng vào.

Lúc ấy, Mi Lu Em đứng bên xem cậu chủ nhỏ làm việc. Một lúc, chú nghe cậu chủ nhỏ kêu oái lên một tiếng, đoạn, cậu gọi bác làm vườn rối rít. Bác làm vườn chạy vội ra và cậu chủ nhỏ chỉ cho bác thấy một con vật lạ nằm dưới gốc cây bông. Bác làm vườn cười nói:

- A! Con ốc sên đây mà!

Khu Vườn Hạnh Phúc (IX) - NGUYỄN THÁI HẢI


9. – QUYẾT BẢO VỆ DANH DỰ

Chú thím gà được tám đứa con, trong đó, ba đứa là trai. Chú gà thương ba đứa con trai này hết mực. Chú chuyên luyện những thế võ gia truyền cho chúng ngay khi cơ thể chúng vừa cứng cáp. Thằng trưởng nam – Gà Ô – rất xứng đáng dòng dõi anh hùng: thân hình lực lưỡng, nhanh nhẹn, thông minh, hào hiệp, nhường nhịn. Kế Gà Ô là Ngũ Sắc. Thằng này có bộ lông sặc sỡ thật đẹp nhưng tính tình lại không ôn nhu chút nào. Trong gia đình nó chỉ sợ chú gà trống và anh Gà Ô, ngoài ra nó chẳng kiêng nể ai hết. Gà Út dáng dấp nhỏ nhắn, có vẻ học trò hơn võ sĩ, nhưng tính khí cũng ngang tàng không kém hai anh.

Khu Vườn Hạnh Phúc (VIII) - NGUYỄN THÁI HẢI


8. – CAU CÓ KHÓ THƯƠNG

Cô Miu Miu lúc nào cũng khó đăm đăm. Thật hiếm khi các thú trong vườn thấy cô cười. Bắt được con chuột, tha vào một góc ăn thịt, con bồ câu nào đi ngang, liếc mắt nhìn một cái là cô gừ gừ nói:

- Nhìn gì? Tao lại vồ một cái là mất mạng bây giờ…

Cô đang nằm mơ mộng, lũ gà con đi dạo ngang, cô càu nhàu ngay:

- Đi gì mà khua ầm lên thế? Để yên lặng cho người ta nghỉ ngơi một chút chứ!

Khu Vườn Hạnh Phúc (VII) - NGUYỄN THÁI HẢI


7. – SỨC KHỎE LÀ VÀNG

Mi Lu Em rất yếu đuối, đau ốm liên miên. Trở trời một chút là cảm cúm, đứng nắng một buổi là nóng lạnh, hoạt động nhiều là chóng mặt, nhức đầu. Như hôm nào, trời mưa lớn, chú chỉ xuống nước một tị để cứu chú dế mèn thế mà nửa đêm, chú lên cơn sốt rên hừ hừ làm ông Lu Lu và Mi Lu Anh phải một đêm hoảng vía, lo lắng không nguôi.

Không muốn thấy tình trạng này kéo dài nữa, ông Lu Lu bắt buộc Mi Lu Em phải tập thể dục mỗi sáng sớm như Mi Lu Anh. Mi Lu Em bực mình lắm, nhưng không dám cãi. Chú nghĩ bụng, cứ chịu khó nghe lời ông Lu Lu thức dậy sớm rồi quơ qua quơ lại vài cái cho hết giờ, cho xong chuyện. Dù vậy, tối hôm trước ngày khởi đầu tập thể dục, Mi Lu Em cũng thấy nao nao, hồi hộp lạ, cố lắm mới dỗ được giấc ngủ.

Khu Vườn Hạnh Phúc (VI) - NGUYỄN THÁI HẢI


6. – TRÁNH VOI KHÔNG XẤU MẶT

Ông Lu Lu đang thiu thiu ngủ thì nghe có tiếng léo nhéo đằng góc vườn. Ông vội vểnh tai nghe ngóng. Thì ra đó là tiếng của cây bưởi và một kẻ lạ:

- Đi chỗ khác chơi! Khu vườn này không phải là chỗ cho mày hoạt động!

Tiếng kẻ lạ:

- Gốc bưởi già hàm! Tao cứ ở đây thì mày làm gì được nào!

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2015

Khu Vườn Hạnh Phúc (V) - NGUYỄN THÁI HẢI


5.- GIÚP ĐỠ KẺ HOẠN NẠN

Sau cái chết đáng kính phục của bà Bồ Câu Bạch, đàn bồ câu được ông chủ đóng thêm cho một căn chuồng mới. Thế là từ nay, “chung cư” bồ câu trở nên khang trang, rộng rãi. Những cơn mưa đến, chúng không còn lo sợ tai họa xảy ra như trước nữa. Chúng đã có đủ chỗ trú mưa !

Nhưng đám bồ câu yên tâm thì các thú khác dưới đất, kể cả gia đình gà trong cái chuồng thấp lại bắt đầu lo ngại. Theo lời ông Lu Lu thì năm nào cũng vậy, cứ khi mùa mưa đến, vào khoảng thời gian có những cơn mưa thật lớn, khu xóm chung quanh bị nước tràn ứ đến ngập cả mặt đường. Ông chủ đã cho xây bờ ngăn nước chung quanh nhà, nền thì làm thật cao, muốn lên nhà trên phải bước qua mấy bậc xi măng. Nhưng bờ ngăn cũng thành vô ích khi lũ nước mở cuộc xâm lăng. Một đôi khi, chúng tràn vào ngõ do sự xúi dục của mấy chiếc xe hơi chạy ngoài đường ngập nước. KHU VƯỜN HẠNH PHÚC thì lũ nước xâm lăng bằng cách chui xuống đất sâu, vượt qua bờ ngăn rồi ngoi lên vườn. Khi ấy thì khỏi nói, cả khu vườn như một cái ao khổng lồ.

Khu Vườn Hạnh Phúc (IV) - NGUYỄN THÁI HẢI


4. – ĐỨC HY SINH ĐÁNG QUÝ

Khu Vườn Hạnh Phúc vừa xảy ra một chuyện thương tâm khiến các thú cũng phải mủi lòng.

Số là đàn chim ngày một đông đúc hơn trong khi căn chuồng vẫn nhỏ hẹp như xưa, vấn đề cư trú thật là nan giải. Nhiều lần Bồ Câu Bạch muốn đưa đề nghị cho ông bà chủ để xin đóng thêm chuồng, nhưng khổ nỗi, không có cách thông tin nào hữu hiệu để ông bà chủ hiểu được ý định của đàn chim câu cả. Cách nay ít lâu, có một đôi bồ câu ra riêng. Cô dâu mới đến ngày sinh nở, cần một ngăn chuồng ấm áp. Nhưng các ngăn đều chật ních, không sao thu xếp được. Rốt cuộc, bà bồ câu Bạch phải hy sinh ngăn chuồng của vợ chồng bà cho đôi bồ câu trẻ, dù rằng chính bà cũng đang bụng mang dạ chửa. Bà nói với cô bồ câu sắp đẻ con so:

Khu Vườn Hạnh Phúc (III) - NGUYỄN THÁI HẢI


3. KHÔNG THA KẺ PHÁ HOẠI

Mấy ngày nay, trong khu vườn xuất hiện một kẻ phá hoại : gã chuột chù hung bạo. Không ai biết rõ lai lịch của gã, chỉ biết rằng chiều hôm đó, sau cơn mưa lớn đổ ập xuống, khi mấy chú gà con của vợ chồng gà rủ nhau đi dạo quanh vườn, đến bên gốc vú sữa, cả bọn phải một phen hoảng vía khi trông thấy gã chuột chù, mình mẩy ướt đẫm và từ thân thể gã, mùi hôi hám nồng nặc xông ra. Chẳng phải nói, mấy chú gà con quay đầu chạy thục mạng về chuồng, miệng la cầu cứu inh ỏi. Thím gà chạy vội ra, ông Lu Lu đang vùi đầu trong giấc ngủ cũng tỉnh giấc, hướng về phía gốc vú sữa, nhưng gã chuột chù đã mất dạng.

Thế rồi sáng hôm sau, khi tất cả vừa thức giấc, một bà bồ câu khóc nức nở khi tìm mãi không ra trái trứng bà mới đẻ. Ông bồ câu chồng bà bình tĩnh hơn, đến các ngăn khác xem trái trứng có lăn qua không. Nhưng vô ích. Ông gặng vợ:

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015

CẦN THƠ xưa


Hình 1: Cổng trrường Đại học Cần Thơ.
Nền GD VNCH rất chuẩn mực. Đặc biệt trong sử dụng ngôn ngữ thuần Việt, Hán-Việt, Việt-hoá...

=> Từ nào gốc Hán-Việt hoặc Việt-hoá thì đều đặt giữa những âm tiết bằng dấu gạch nối (chứ không phải dấu chấm). Kể cả tên riêng cũng vậy, đều đặt dấu gạch nối ở giữa để phân biệt với những từ ngữ khác trong cùng câu văn. VD: Trung-tướng Nguyễn-Khoa-Nam, Tư-lệnh Quân-đoàn 4, Vùng 4 Chiến-thuật! 
Giáo-sư Phạm-Hoàng-Hộ, Viện-trưởng Viện Đại-học Cần-Thơ. 
Khi đọc, gặp dấu gạch nối, bạn phải học cách đọc nhấn giọng rõ & to hơn để tạo sự chú ý cho người nghe.
Do đó, học sinh thời đó sau khi hết Đệ nhất cấp (Tiểu học) đều tự phân biệt & sử dụng thuần thục tiếng Việt rồi.
Việc phân biệt rạch ròi dù có hơi phiền phức ấy được lý giải: để con cháu Việt phân biệt, tự hào về Tiếng Việt, sử dụng tiếng mẹ đẻ nhiều hơn thay vì dùng tiếng Hán & từ du nhập (viết 1 đoạn văn cỡ 50% tiếng Hán... quả là khá mất thời gian nhỉ?!)! 

Ải Nam Quan ngày xưa - NHAN'S BLOG


Theo Ðại Nam Nhất Thống Chí (1882) đoạn nói về Ải Nam Quan: “Ải Nam Quan cách tỉnh thành (Lạng Sơn) 31 dặm về phía bắc, thuộc châu Văn Uyên, phía bắc giáp châu Bằng Tường tỉnh Quảng Tây nước Thanh, tức là chỗ mà người Thanh gọi Trấn Nam Quan. Cửa nầy dựng từ năm Gia Tĩnh nhà Minh, đến năm Ung Chính thứ 3 (1725) nhà Thanh, án sát tỉnh Quảng Tây là Cam Nhữ Lai tu bổ lại có tên nữa là “Ðại Nam Quan”, phía đông là một dải núi đất, phía tây là một dải núi đá, đều dựa theo chân núi xây gạch làm tường, gồm 119 trượng, cửa quan đặt ở quãng giữa có biển đề “Trấn Nam Quan”, dựng từ năm Ung Chính thứ 6 (1728) triều Thanh, có một cửa, có khóa, chỉ khi nào có công việc của sứ bộ mới mở. Bên trên cửa có trùng đài, biển đề 4 chữ “Trung ngoại nhất gia”, dựng từ năm Tân Sửu [1781] đời Càn Long nhà Thanh. Phía bắc cửa có”Chiêu đức đài”, đằng sau đài có “Ðình tham đường” (nhà giữ ngựa) của nước Thanh; phía nam có”Ngưỡng đức đài” của nước ta, bên tả bên hữu, có hai dãy hành lang, mỗi khi sứ bộ đến cửa quan thì dùng chỗ nầy làm nơi tạm nghỉ.”

Thứ Ba, 14 tháng 7, 2015

Khu Vườn Hạnh Phúc (II) - NGUYỄN THÁI HẢI


2. – ĐỪNG Ỷ TÀI 

Trong số bạn bè của các thú ở KHU VƯỜN HẠNH PHÚC, có lẽ chỉ có đàn sẻ là thường xuyên ghé lại. Và trong đàn sẻ đó, chú sẻ được cảm tình nhiều nhất là Sẻ Nâu, một chú sẻ vui vẻ, yêu đời và dễ thương.

Mười hai tuổi, mười hai năm dài đăng đẵng đã qua trong đời, nhưng quãng thời gian đó chỉ cho ông Lu Lu một sự hiểu biết cùng mớ kinh nghiệm thu hẹp trong phạm vi khu vườn, chứ không thể cho ông được cái kiến thức muôn phương như của đàn sẻ, mà đại diện là Sẻ Nâu. Đi đây đi đó nhiều, tầm hiểu biết của Sẻ Nâu rất rộng. Những câu chuyện phương xa của Sẻ Nâu vẫn thường làm say mê ông Lu Lu và anh em Mi Lu.

Khu Vườn Hạnh Phúc (I) - NGUYỄN THÁI HẢI


Đó là một khu vườn xinh xắn với hàng chục cây ăn trái bao quanh, giữa là một sân cỏ rộng. Một góc sân cỏ, cây nhãn lòa xòa với căn nhà gỗ nhỏ xíu của ông Lu Lu cùng Mi Lu Anh, Mi Lu Em – hai chú chó nhỏ dễ thương. Về phía bếp, nơi cuối sân xi măng (cũng vẫn thuộc về khu vườn vì nơi đó có một cây táo sai trái và vô số những chậu hoa) là một chuồng chim, một đàn gà. Đàn bồ câu có đến năm sáu chục con, mỗi lần cậu chủ nhỏ rải thóc, bay sà xuống kín cả một khoảng sân. Đàn gà trái lại, chỉ có đôi vợ chồng và bầy con mới nở được chừng tuần lễ. Những người bạn của chúng ta trong KHU VƯỜN HẠNH PHÚC, ngoài ông Lu Lu, anh em Mi Lu, đàn chim, gia đình gà ra, còn một cô mèo nhỏ, cô Miu Miu – thường quấn sát bên chân cậu chủ, chỗ trú bất định và tính tình thật khó thương – luôn luôn cau có.

Ông Lu Lu năm nay mười hai tuổi, tuy già khụ nhưng xem dáng còn phốp pháp uy nghi lắm. Lớn tuổi, biết nhiều, hiểu rộng, điềm tĩnh, nghiêm nghị và công bằng : chừng đó điều kiện, ông Lu Lu luôn đóng vai trò lãnh đạo. Mỗi ngày, ông ghi nhận những chuyện xảy ra trong khu vườn rồi tối đến, trong cuộc họp mặt nơi sân cỏ, ông kể lại và rút ra một bài học cho tất cả cùng suy nghĩ.

Sau đây, xin mời các em cùng tham dự vào nếp sống hàng ngày của KHU VƯỜN HẠNH PHÚC. Hy vọng một ngày không lâu, các em sẽ làm quen được với những người bạn trong khu vườn này. 

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2015

CHƯƠNG VI_TÊN TÀI XẾ SUZUKI...

CHƯƠNG VI


Tay dì L. chưa lành thì có dì Đ., bạn thân nhất của mẹ tôi từ Qui Nhơn vào chơi. Mẹ tôi đón dì tận ngõ, gặng hỏi :

- Sao hẹn vào từ tết mà nay mới vào ? Sao không đánh điện ta đi đón ?

- Rồi hẳn kể rõ, khổ quá ! Tính đi rồi chứ, mà rồi… mà rồi… (dì rớm nước mắt, thấp giọng) thằng L. nó gãy tay, băng bó cả tháng trời, làm sao đi ?

- Hả ? Thằng L. gãy tay ? Phiền chưa… năm nay nó thi phải không ?

- Ừ ! Vậy mới khổ, năm nay thi đấy chớ sao. Mình lo quá đi…

CHƯƠNG V_TÊN TÀI XẾ SUZUKI...

CHƯƠNG V

Tôi đi học lại. Vẫn chăm chắm rình nhưng không có cơ hội nào để lên yên cả. Trong lúc chờ đợi dịp may, tôi không ngừng tìm hiểu thêm về con người tôi: soi gương thấy cao hơn, chiều ngang, chiều dài đều tăng trưởng ! Mắt tôi sáng ngời, mũi miệng đều cân đối. Mầu tóc và mầu mắt tôi rất giống mẹ tôi ! A ! Hình như sau trận ốm, tôi vụt thấy mình lớn mau hơn, đổi khác đi. Tôi già giặn thật tình chứ không phải chỉ lớn thôi.

Bà tôi vô chơi. Bà cưng tôi nhất. Nhân một bữa hai bà cháu đi phố, bà chọn cho tôi một đôi giày da nâu bóng nhoáng, trông cũng khá mê. Phải cái chân tôi hơi lớn: số 43. Khi đem giày về, cả nhà tụm lại như là thấy một kỳ quan của thế giới: chị Thu chê là thô, lũ nhỏ chê là nặng. Mẹ tôi trầm ngâm :

- Không biết con sẽ mang vào dịp nào đây ?

CHƯƠNG IV_TÊN TÀI XẾ SUZUKI...

CHƯƠNG IV

Thời gian này đối với tôi chậm như rùa. Không phải là thứ bóng câu qua cửa sổ, cũng không là thứ thoi thấm thoắt đưa. Thời gian nhỏ giọt ư ? Cũng không phải nốt. Có khi nó như đứng dừng lại. Chán ghê ! Đã vậy tôi lại cứ hâm hấp sốt – không sốt nhiều – moi mỏi, nhưng nhức khắp mình.

Tôi được uống một thứ trụ sinh mới và luôn luôn mỗi lần đều có kèm theo viên sinh tố C. Tôi phải ăn cháo – nói ăn là sai, tôi cứ húp đánh soạt một cái là xong, cháo thì loãng, nhuyễn nhừ ra, có nhai đâu mà gọi là ăn ? – Tôi được uống nước cam nữa, song đó đều là các thứ tôi không thèm.

Đến ngày thứ bảy, khắp mình mẩy, lưng bụng, chân tay cho chí trên đầu tóc tôi cũng đầy những mụt, mụt to, mụt nhỏ, có mụt mọng những nước, có mụt như có mủ, trông mà ghê ! Tôi không rửa mặt, rửa tay được (có chỗ nào trống đâu cho mình rửa) Lũ em và các bà chị thập thò ngoài cửa, chỉ mỗi mình mẹ tôi là ra vô, thay quần áo, bưng cháo, bưng sữa, mang thuốc, xách bô vô cho tôi.

CHƯƠNG III_TÊN TÀI XẾ SUZUKI...

CHƯƠNG III

Trong thời gian chờ đợi để được làm chủ một cái xe như ai, tôi tự hứa sẽ tạo dịp làm mẹ tôi tin tưởng tôi, bằng lòng tôi mỗi khi được làm tài xế tạm, vào những lúc chị Thu bận học.

Nào ngờ đâu, hè xong nhà tôi thêm người mới: anh Hùng ! Anh ấy là em chị Cúc – con bác tôi – vào học. Hùng là tay chì: anh chở mẹ tôi đi đều đều, ngang nhiên chiếm cái chức vụ tài xế của chị Thu, cái chức mà đúng ra người thừa hưởng phải là tôi.

Một phần vì mẹ có vẻ tin cẩn anh hơn, phần khác là do trường anh thường được đóng cửa và bè bạn anh thì hăng say tranh đấu gì đó. Chị Thu, chị Cúc đều miệt mài đèn sách – Tôi không nói ngoa đâu: mỗi lần tôi vào phòng hai chị đều thấy hai chị chong đèn và sách vở cao ngập đến vai !

CHƯƠNG II_TÊN TÀI XẾ SUZUKI...

CHƯƠNG II

Bây giờ đây hồi tâm nghĩ lại, tôi thấy rằng câu ngày tháng thoi đưa quả không ngoa. Vút một cái mùa hè trôi vào dĩ vãng. Tôi sắp sửa trở lại học đường. Cùng với thời gian, tôi lớn phổng lên, bạn ạ !

Tôi thấy ngứa ngáy tay chân không thể tả. Một bận ba mẹ tôi đi ciné mà cho phép tôi đi theo, tôi chẳng thấy thích thú chút nào. Ngồi trong xe hơi ! Chao ! Cổ lỗ quá, quê quá ! Tôi ngại tụi bạn học con gái bắt gặp sẽ khinh thường tôi. Con trai mà ngồi trong xe hơi chờ cha mình lái đi đây đi đó ! Nó có vẻ lệ thuộc làm sao ! Tôi cố gắng nghĩ đến vai trò hào hùng của Franco Nero trong cuốn phim sắp thưởng thức đặng nhẹ bớt phiền não đi ! Chán quá ! Trong lúc đó con Hà ngồi băng sau với mẹ tôi luôn miệng khen cái tài chọn phim của mẹ. Tôi muốn gạt ra ngoài tai mà không được (bạn nghĩ có gì đáng cho tôi chú ý đâu: sang số: ba tôi sang ! Tăng ga: ba tôi tăng ! Đạp thắng: ba tôi đạp ! Mở đèn xi-nhan: lại cũng một mình ông, mà nếu có mở miệng trò chuyện với tôi thì không có gì khác hơn những lời vàng ngọc về luật giao thông, đúng là một thói quen nghề nghiệp ba tôi vướng phải !) Giọng em gái tôi lảnh lót dội vào màng tai tôi :

CHƯƠNG I_TÊN TÀI XẾ SUZUKI...

CHƯƠNG I

Ba mẹ lại giận nhau. Lần này câu chuyện liên quan nhiều đến chúng tôi. Mà đặc biệt là trong bọn tôi, đứa thì ra mặt theo mẹ, đứa thì ra mặt theo ba chứ không giữ thái độ trung lập, hòa đồng như lần trước. Nguyên nhân chính là cái Suzuki !

Khi mẹ nghe ba bàn riêng với chị Thu về chuyện mua Suzuki lập tức mẹ phản đối liền :

- Mua làm chi ? Đi học bằng xe đạp không được sao ? Con mới bằng cái nắm tay mà đã…

Tôi lấy làm thích thú, chong mắt, lắng tai nghe xem mẹ nói đã gì, thì ba ngắt lời :

- Mợ nói đứa nào bằng cái nắm tay ? Con Thu 15, thằng Vũ 11, con Hà 10, hai đứa nhỏ nhất cũng võ vẽ biết đọc rồi, đứa nào bằng nắm tay đâu, chỉ tôi coi ?

GIỚI THIỆU SÁCH_TÊN TÀI XẾ SUZUKI...

Đọc cuốn “TÊN TÀI XẾ SUZUKI LÝ TƯỞNG” ! của MINH QUÂN, nghĩ về lòng mẹ.

Nói đến bác Minh Quân, hẳn có nhiều em đã biết vì đã là độc giả của bác. Cho nên chị nghĩ rằng kỳ giới thiệu sách lần này của chị sẽ có em bảo là : “Chị sao khéo khen phò mã tốt áo !”. Đúng đấy, trong lãnh vực văn chương dành cho tuổi hồn nhiên tươi sáng, hiển nhiên bác đã là cây bút được ái mộ nồng nhiệt, có đúng không nào ?

Về hình thức, sách được trình bày rất trang nhã, ít lỗi ấn loát, bìa do họa sĩ Vi Vi minh họa. Sách dầy 160 trang, giá 310đ. Nội dung là một bản trường ca về tình yêu thương, trìu mến, lo lắng hướng về con cái của bậc làm cha mẹ.

Kể từ ngày xe gắn máy ào ào tràn vào Việt Nam , thì một vấn đề mới đã nẩy ra cho trái tim vốn đã đầy dẫy lo sợ của các bà mẹ, lo sợ về những bất trắc thình lình có thể xảy tới cho các con. Lòng người mẹ không còn một lúc nào yên trừ khi cái xe nằm trong garage :

Tên tài xế Suzuki lý tưởng - MINH QUÂN


Truyện : MINH QUÂN
Bìa của Vi Vi
Minh Đăng xuất bản - 1973