Thứ Ba, 24 tháng 2, 2015

CHƯƠNG VII, VIII_PHO TƯỢNG RỒNG VÀNG

VII

PHO TƯỢNG BỊ DỜI CHỖ

Bà Hùng nói chậm rãi : 

- Hồi còn sống, ông bà Xu Hào ở chung với chúng tôi. Hai ông bà hiền lắm. Một ngày nọ, nếu tôi nhớ không lầm, đó là ngày thứ bảy, ông bà Xu Hào đi Biên Hòa từ sáng đến chiều. Ông bà đi xe đò. Chiều đến vợ chồng tôi có việc lên Thủ Đức, tiện đường lên Biên Hòa đón ông bà Xu Hào về luôn. Khi gặp ông bà Xu Hào, vợ chồng tôi lấy làm lạ thấy ông bà có vẻ lo âu dữ...

- Bà có chắc chắn là ông bà ấy chỉ có vẻ lo âu thôi phải không ? 

Chúng tôi hơi ngạc nhiên trước câu hỏi hơi lạ của nhà phóng viên Mã. 

- Chắc chắn ! Tôi nhớ rõ, trên đường về, tôi để ý thấy ông Xu Hào luôn luôn quay ra đằng sau xe như muốn xem có bị theo dõi không. Về đến nhà, ông bà Xu Hào đi thẳng lên lầu. Một lúc sau, có một người tên Huynh hay Huyên gì đó gọi điện thoại nói chuyện với ông. Tôi thấy ông có vẻ giận khi nói chuyện. Tôi nghe ông la qua ống điện thoại là đề nghị đó bất chánh và ông không muốn làm chung... Một lúc sau, tôi thấy ông Xu Hào có vẻ cố lấy lại bình tĩnh đến ngồi ở bàn kia vẽ suốt đêm. 

Tôi và anh Đông ngó nhau. Có lẽ ông Xu Hào vẽ con rồng ? Bà Hùng tiếp tục : 

- Ngày hôm sau, ông bà lái xe lên Biên Hòa và bị tai nạn trên xa lộ như các báo đã loan tin. Ông bà chết hết sức bất ngờ. Mọi người đều ngỡ ngàng thương tiếc. 

Cuộc phỏng vấn kết thúc nơi đây. Tôi và anh Đông xin phép ông bà Hùng ra về. 

Trên đường về, anh Đông lý luận : 

- Tại sao ông bà Xu Hào lại lái xe lên Biên Hòa ngay sáng hôm sau trong khi ông bà có vẻ biết là mình đang bị nguy hiểm ? 

Tôi trả lời hết sức ngây thơ : 

- Có lẽ ông bà muốn dạo mát trên xa lộ để thần kinh bớt căng thẳng. 

Anh Đông cãi : 

- Em quê hết sức ! Em có thể tưởng tượng ông bà Xu Hào lại đi dạo mát giữa trời mưa đường trơn trợt ? Anh tin ông bà lên Biên Hòa có chuyện quan trọng lắm và nửa đường bị bọn gian tấn công. Nhưng ai là thủ phạm ? Vấn đề rắc rối quá, 09 ơi ! Để đêm nay anh suy nghĩ xem sao ! 

Chúng tôi chia tay trong lo âu vì chưa tìm ra nổi chút ánh sáng nào cả, trái lại vấn đề càng lúc càng phức tạp hơn lên. 

Sáng hôm sau, tôi vội chạy đến nhà anh Đông hỏi đêm qua anh có nghĩ ra điều gì mới không. Anh lắc đầu. Và anh em chúng tôi lại lái xe đến trường như thường lệ. 

Khi vừa đến trước cổng trường, anh em chúng tôi ngạc nhiên thấy học sinh nhốn nháo như đang có chuyện gì quan trọng xảy ra. Hỏi một anh bạn thì anh ấy nói : 

- Hôm qua, có một người nào đó đã đến dời chỗ pho tượng Bà Triệu. 

Năm ngoái vì muốn nhắc nhở cho trò gái gương oanh liệt của Bà Triệu đồng thời muốn dùng gương đó chống lại một cách gián tiếp các mốt kỳ cục đang xâm chiếm nhà trường như mini duýp, quần ống voi, mini áo dài, ban giám đốc nhà trường đã cho dựng cái tượng nói trên để hằng ngày toàn thể học trò nhất là học trò gái được luôn luôn thấy Bà Triệu mà bỏ ngay ý định theo mốt thời đại nham nhở làm buồn lòng bà. Pho tượng này bằng đồng nặng cỡ nửa tấn. Vì thế vừa nghe anh bạn nói xong, anh Đông có vẻ không tin : 

- Cái tượng đó nặng tới gần nửa tấn ! Ai mà dời chỗ nổi ? 

Nhưng, pho tượng đã bị dời chỗ thật. Pho tượng bị dời cách xa chỗ cũ hàng thước. Hàng trăm học sinh hiếu kỳ bu nghẹt chung quanh tượng. Dù cố gắng hết sức, chúng tôi vẫn không chen nổi vào gần tượng. Lúc đó, chuông reo dồn dập báo hiệu giờ vào lớp. Thế là đành phải chờ giờ ra chơi mới quan sát pho tượng được.

Tới giờ ra chơi, nhờ nhanh chân, anh em chúng tôi đã đến được gần tượng. Anh Đông nhìn pho tượng hết sức kỹ. Thình lình anh nói : 

- Em Hương ! Em nhìn xem chữ ký nè ! 

Tôi ngạc nhiên la lên : 

- Ủa lạ ! Đây là tác phẩm của ông Xu Hào ! 

- Có gì mà em ngạc nhiên dữ vậy ! Bộ em không biết ba của Xu Xu là một nghệ sĩ tài hoa sao ? Vấn đề của mình đâu phải là cần biết ai là tác giả pho tượng mà chỉ cần biết ai là người đã làm pho tượng dời chỗ ? Theo anh, khó có một người nào một mình dời pho tượng này được mà phải có nhiều người. Bây giờ, lợi dụng giờ ra chơi mọi người không để ý, anh em mình chia nhau mỗi người đi một phía trường xem có thấy gì lạ không ? Hẹn mười phút nữa gặp nhau ở đây ! 

Tôi thám sát ở phía trái trường. Anh Đông phía mặt. Tôi chả thấy gì lạ cả. Mười phút trôi nhanh. Tôi vội chạy về chỗ hẹn để gặp anh Đông. Vừa thấy anh, tôi nói : 

- Anh ! Em đã đi khắp nơi nhưng chả thấy gì lạ cả ! 

Anh Đông nói : 

- Anh cũng vậy, 09 ! Nhưng anh vừa biết được thêm một chuyện lạ do Xu Xu kể. Xu Xu nói đêm qua lúc 9 giờ, Xu Xu nghe có tiếng chân đi ở vườn, Xu Xu ra xem thì thấy Quách Tĩnh đang đứng ở đó. Xu Xu hỏi thì Quách Tĩnh nói là cũng nghe có chân người đi như Xu Xu và Quách Tĩnh đã ra đó để rình bắt kẻ gian. Không biết người dời chỗ pho tượng có liên quan gì với bọn gian theo dõi Xu Xu không ? 

Tôi nói : 

- Quách Tĩnh khả nghi thật ! Như thế thì nguy hiểm cho Xu Xu quá ! 

Anh Đông trầm ngâm : 

- Đêm qua bọn gian đã dám cả gan xâm nhập trường dời chỗ pho tượng. Mà pho tượng ấy lại là tác phẩm của ông Xu Hào ! Không biết đêm nay chúng còn giở trò gì trong trường này nữa ? 

Tôi bày đặt lý luận : 

- Em tin rằng không ! Theo em, bọn gian không khi nào dám trở lại hành động ở chỗ cũ hai lần. 

Thấy tôi lý luận, anh Đông cười : 

- Để xem ! Anh cũng cầu cho lý luận của em đúng để anh được hãnh diện có một đứa em giỏi ! 

Lúc đó, tôi cảm thấy hết sức sung sướng vì anh Đông không bác bỏ lý luận của tôi như mọi lần. Nhưng, tôi đã lầm !



VIII

ĐÊM ĐEN

Sáng hôm sau, vừa đến trường, tôi vẫn thấy lại cảnh nhốn nháo như hôm qua, nhưng hôm nay lại có phần lộn xộn hơn. Hỏi ra thì bọn gian đêm qua cũng đã lén vào trường tháo nước ở hồ tắm ra hết đồng thời nậy tất cả các viên gạch lót dưới đáy hồ. Thật là lạ ! Bọn gian muốn tìm gì ở dưới hồ tắm này, cái hồ tắm nhà trường xây dành riêng cho học sinh trong trường sử dụng ? 

Anh Đông nói : 

- Kỳ quá ! Càng ngày càng bí mật thêm ! Anh chả biết tính ra sao cả ! 

Vừa nói xong, anh bèn leo thang xuống đáy hồ. Tôi cũng theo anh liền. Vì mải dòm anh đang lục lọi ở đống gạch vừa bị nậy, tôi vấp phải một đống gạch khác mất thăng bằng té lăn kềnh. Tức quá, tôi đứng dậy không suy nghĩ gì hết giơ chân đá đống gạch đó một cái để trả thù. Nhưng trả thù đâu không thấy, tôi chỉ thấy chân tôi đau nhói. Tôi ngồi bịch xuống đất mặt mày méo xẹo. Vì mải suy nghĩ anh Đông chả để ý gì đến đứa em gái đang bị tai nạn ! Nhưng, giữa đống gạch vừa bị tôi đá văng tản mác, tôi thấy một vật gì lóng lánh dưới ánh sáng ban mai. Tôi nhìn kỹ : một con dao ! Mừng rỡ, quên cả đau, tôi la lên : 

- Anh Đông ! Anh Đông ! Có một con dao kìa ! 

Anh Đông chưa kịp phản ứng, tôi la tiếp theo như muốn chứng tỏ cho anh biết là chính tôi vừa khám phá được một điều mới : 

- Đúng bọn gian đã dùng con dao này để nậy gạch lên ! 

Vì tôi la hơi to, mọi người nghe được chạy dồn dập xuống đáy hồ. Chỉ chốc lát, chúng tôi bị tràn ngập. Một người thình lình giựt con dao đang nằm trong tay tôi. Tôi dòm lại : thằng Lãm. Thằng Lãm xem con dao một lúc, nó nói : 

- Này ! Con dao này có chữ Made in Hong Kong. Tao biết ai là thủ phạm rồi ! 

Nhiều người nhao nhao hỏi : 

- Ai vậy ? 

Thằng Lãm cười đểu : 

- Trong trường này, ai vừa mới ở Hồng Kông đến ? 

Thằng Lãm thật là hèn hạ ! Nó muốn vu khống Xu Xu để trả thù. Nhưng đâu có dễ ! Anh Đông cự : 

- Lãm ! Mày hèn lắm ! Mày muốn vu khống Xu Xu hả ? Nhưng mày đã quá ngu nên điều vu khống của mày chả có chút lý nào cả. Bộ hễ cái dao làm ở chỗ nào thì người ở chỗ đó là thủ phạm hả?! 

Nhiều người vỗ tay hoan hô anh Đông. Thằng Lãm tiu nghỉu bỏ đi một nước. 

Thày hiệu trưởng Tường vừa đến chứng kiến cảnh trên. Thầy ngó chúng tôi mỉm cười không nói gì hết. Một lúc sau, thầy ra lịnh tất cả chúng tôi phải vào lớp học. Trong hai giờ học đầu, tôi cứ suy nghĩ mãi về con dao và hành động của bọn gian khi xả hết nước hồ tắm và nậy gạch dưới đáy hồ. Tôi tự hỏi không biết anh Đông đang nghĩ gì trong đầu ? Và bọn này có liên quan gì với bọn theo dõi Xu Xu như anh Đông thắc mắc không ? 

Tới giờ chơi, anh Đông hỏi tôi : 

- Em có can đảm không ? 

Chà ! Anh Đông nghi tôi nhát ! Được ! Để anh xem ! 

Tôi bèn bắt chước lời nói của vị anh hùng Rodrigue trong vở kịch cổ điển Pháp Le Cid mà tôi vừa được nghe thầy Pháp văn tôi kể tuần rồi. 

- Nếu người hỏi không phải là anh thì sẽ biết ngay em can đảm như thế nào. 

Anh Đông cười : 

- Chà ! Em gái anh giỏi quá he ! Được ! Anh đề nghị đêm nay anh em mình vào rình bọn gian trong trường. Dám không ? 

Tuy là con gái nhưng nhiều khi cũng bướng như con trai, nên mặc dù hơi sợ đề nghị của anh Đông, tôi vẫn cố lấy hết can đảm nhận vì sợ anh cười. Và nhất là vì đã lỡ nói cứng : 

- Dám chứ ! 

Anh Đông nói : 

- Giỏi lắm ! Tối nay lúc 8 giờ em xin phép chú thím đến anh rồi anh em mình đến trường. 

Tối đến, tôi tuân lệnh đến nhà anh và cùng anh đi đến trường. Vì quen các ngõ ngách trong trường, chúng tôi vào trường rất dễ dàng. Đêm nay trời tối om. Anh Đông nói thầm : 

- Này ! 09 ! Em hãy đứng chỗ kia canh chừng cho anh. Anh đi xem các cửa lớp có mở không ? 

Tôi đứng một mình ở một góc tường ngó dáo dác. Đêm âm u. Tôi cảm thấy ớn lạnh xương sống. Thình lình tôi nghe thoáng một tiếng động nhẹ, lách cách lách cách, nhưng tôi không biết tiếng động đó phát xuất từ đâu. Một lúc sau tôi nghe tiếng chân bước. Một luồng ánh sáng dịu xuất hiện ở chân cầu thang bên trái và luồng ánh sáng đó từ từ đi lên. Đúng rồi ! Một người đang lảng vảng trong trường. Nhất định đó là tên gian đã di chuyển pho tượng và xả hết nước ớ hồ tắm. 

Phải tìm ngay anh Đông ! Tôi bèn mò mẫm đi trong bóng đêm nhưng vẫn luôn luôn đề phòng bất trắc. Mặc dù biết nhu đạo, tôi vẫn cảm thấy vô cùng sợ hãi. Nhất là, vì quá sợ, tôi đi càng lúc càng nhanh và tôi cảm thấy như có ai đang theo dõi tôi ở sau lưng. Thình lình, tôi chạm mạnh vào một vật, một người thì đúng hơn. Hoảng hốt tôi la : 

- Oái ! 

- Cái gì vậy, 09 ? 

Giọng nói êm dịu của A đã trấn tĩnh được tôi ngay. 

Tôi nói lắp bắp : 

- Trời ! Anh làm em hết hồn ! Em vừa thấy một người đang lên lầu phía trái. 

Vừa nghe xong, anh Đông nói nhanh : 

- Mình hãy theo dõi tên đó ngay ! 

Anh tiến tới liền. Tôi theo sát gót. Chúng tôi tiến đến cầu thang leo lên. Âm u ! Im lặng ! Cảnh tượng thật rùng rợn. Chúng tôi leo lên chầm chậm. Lên đến mỗi từng lầu, chúng tôi đều dừng lại nghe ngóng. Chúng tôi hết sức thận trọng. Đến từng lầu ba, chúng tôi thấy ánh sáng chiếu ra ở một lớp. Chúng tôi vội vàng đứng nép sát tường. Không biết tại sao tôi lại luôn cảm thấy là đang bị theo dõi nên tôi cứ quay lại đằng sau trông chừng. Đứng yên một chút, thấy không có gì khả nghi, anh Đông ra dấu cho tôi tiến tới phía có ánh đèn. Đang đi ngon trớn, thình lình anh Đông dừng lại. Vì mải ngó ra phía sau, tôi không biết nên vấp phải anh. Anh Đông không đề phòng chúi tới trước. Tay anh chạm vào một miếng gỗ để trên lan can làm miếng gỗ rơi xuống gây một tiếng động đáng sợ. 

Ánh đèn ở gian phòng phía trước vụt tắt. Một bóng người chạy vụt ra tiến về phía cầu thang bên phải. Chúng tôi rượt theo. Nhưng khi đến cầu thang, chúng tôi chả nghe và chả thấy gì hết. 

Anh Đông và tôi xuống tầng lầu hai và dừng lại ở đó nghe ngóng. 

Thình lình có một bước chân tiến sát phía sau chúng tôi dừng lại. Chúng tôi chưa kịp quay lại, một luồng ánh sáng dữ dội của một ngọn đèn bấm chiếu thẳng vào mắt chúng tôi. Chúng tôi quáng mắt không thấy được rõ người chiếu đèn bấm nhưng ngó thoáng thấy bàn tay to lớn đang cầm chiếc đèn bấm, chúng tôi biết được là người ấy thuộc vào hạng to con.
_________________________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG IX, X

CHƯƠNG V, VI_PHO TƯỢNG RỒNG VÀNG

V

BỨC ẢNH NỔI

Hai chân tôi bắt đầu run lên thực sự. Xu Xu đứng yên mặt xanh lè. Anh Đông cũng có vẻ hơi sợ nhưng cố lấy bình tĩnh đi nhón gót đến cầu thang. Anh Đông quay lại nói khẽ vào tai tôi : 

- Hương và Xu Xu tháo giày ra. Mình cố bắt quả tang kẻ gian. 

Tôi nói : 

- Nhưng, coi chừng trên đó có cả một băng kẻ gian thì nguy lắm, mình địch sao nổi. 

- 09 ! Em lúc nào cũng kém suy luận. Nếu có nhiều người thì nhất định mình phải nghe họ thì thầm nói chuyện chớ. Em cứ bình tĩnh theo anh nhưng nhớ đề phòng coi chừng tên gian có võ khí. 

May quá ! Chúng tôi lên đến lầu thành công, kẻ gian không hay biết gì cả. Lầu nhà Xu Xu chia ra nhiều phòng ngủ. Quần áo rơi rớt lung tung trong các phòng đó chứng tỏ kẻ gian vừa lục lọi xong. Xu Xu chỉ anh em tôi về phía một phòng. Một bóng đen hiện ra. Xu Xu cho biết đó là phòng riêng của Xu Xu. Chúng tôi tiến nhẹ về phòng đó. 

Kẻ gian đứng quay lưng về phía chúng tôi. Chúng tôi dòm kỹ. Trời ! Quách Tĩnh ! 

Không dằn được sự nóng giận, Xu Xu la lên : 

- Quách Tĩnh ! Anh làm gì trong phòng tôi vậy ? 

Quách Tĩnh đứng yên không nhúc nhích. Vài giây sau, Quách Tĩnh từ từ quay lại khoanh tay ngó chúng tôi. Trông Quách Tĩnh lúc này như một con sư tử khổng lồ đang đứng trước con mồi. 

Thấy Quách Tĩnh không trả lời, Xu Xu có vẻ sốt ruột : 

- Quách Tĩnh ! Tôi chờ câu trả lời của anh ! 

Đôi mắt Quách Tĩnh nheo lại. Quách Tĩnh từ từ nói một tràng tiếng Tàu. Nhưng Xu Xu chận lại : 

- Anh hãy lập lại những lời nói của anh bằng tiếng Việt Nam cho các bạn tôi nghe nếu anh ngay thẳng không có gì mờ ám. 

Quách Tĩnh nhìn anh em chúng tôi có vẻ thù nghịch, nhưng hắn rốt cuộc cũng phải vâng lời Xu Xu. Quách Tĩnh nói : 

- Ngộ đang xem các nị đánh banh. Thình lình ngộ thấy chiếc xe Toyota. Rồi ngộ thấy chiếc xe ấy đi. Nhớ lại lời của các nị này (Quách Tĩnh chỉ chúng tôi) ngộ lén về đây xem thì đã trễ rồi. Cả nhà đã bị lục tung và bọn người bí mật đã biến mất từ bao giờ... Như thế này... 

Quách Tĩnh quay một vòng chỉ cho mọi người thấy sự ngổn ngang vô trật tự trong phòng của Xu Xu. 

Đúng là Quách Tĩnh theo dõi chiếc xe Toyota bí mật mà tôi đã thấy lảng vảng lúc chúng tôi đánh banh rồi ! 

Nhưng anh Đông vẫn còn nghi ngờ. Anh đề nghị : 

- Nên báo cảnh sát và thuật cho họ biết các sự kiện bí mật này ! 

- Không cần ! Không cần ! Nhà chả mất gì hết ! Báo cảnh sát sẽ làm phiền ông bà Hùng. 

Vẻ sợ hãi của Quách Tĩnh đã tố cáo hắn. Quách Tĩnh đã muốn tránh cảnh sát với bất cứ giá nào. Nhưng, anh Đông không hỏi thêm Quách Tĩnh gì hết, anh thay đổi chiến thuật : 

- Anh Quách Tĩnh có lý ! Báo cảnh sát sẽ làm phiền ông bà Hùng ! Hơn nữa, với sức mạnh sẵn có của Quách Tĩnh, mình không sợ bọn gian. 

Xu Xu nhăn trán : 

- Còn độ một giờ nữa má nuôi tôi trở về. Mình phải lo xếp dọn đồ đạc lại. Quách Tĩnh lo tầng dưới. Tôi và anh Đông, chị Hương ở đây. 

Tuân lệnh Xu Xu, Quách Tĩnh đi xuống lầu không nói một lời nào. 

Trong khi đang dọn dẹp, anh em chúng tôi trao đổi ý kiến : 

- A ! Quách Tĩnh khả nghi lắm ! 

- Đúng, 09 ! Nhất là lúc hắn có vẻ sợ cảnh sát lại càng khả nghi nữa. 

Nhưng khi nói chuyện, chúng tôi quên có Xu Xu bên cạnh. Xu Xu đứng trước chúng tôi, mắt long lanh sáng ngời : 

- Không ! Không, Quách Tĩnh là người giúp việc trung thành của gia đình tôi. Anh và chị đừng nghi Quách Tĩnh tội nghiệp ! 

Anh Đông nói chắc nịch : 

- Không nghi sao được, Xu Xu ! Trước tiên, mình đã khám phá ra sự hiện diện của Quách Tĩnh ở nơi đây. Kế đó Quách Tĩnh đã xác nhận không có gì bị mất cắp cả. Làm thế nào mà Quách Tĩnh biết không có gì bị mất cắp nếu hắn ta không nhúng tay vào ? 

Xu Xu ngồi phịch xuống ghế. Anh Đông nói tiếp : 

- Tôi hiểu nỗi khó khăn của Xu Xu. Nếu ở địa vị anh, tôi cũng vậy. Nhưng vấn đề càng ngày càng phức tạp... 

Xu Xu ngạc nhiên : 

- Vấn đề gì ? Tôi không hiểu… 

- Này! Xu Xu nghe đây : 

Trước tiên : Một người kiếm Xu Xu suốt buổi sáng. 

Kế đó : Cũng người đó đã theo dõi sát chúng ta lúc trưa. 

Rồi : Kẻ đồng lõa của nó dò xét ở cửa sổ. 

Cuối cùng : Nhà bị lục tung. 

Tới đây, anh Đông im lặng giây lát rồi với vẻ hết sức long trọng, anh nói tiếp : 

- Có cái gì mập mờ nguy hiểm đang lảng vảng quanh đây. Xu Xu ! Có thể đang có một âm mưu hại anh đó ! Anh hãy coi chừng ! Mạng sống anh đang lâm nguy ! 

Quá sợ hãi, Xu Xu nói lắp bắp : 

- Tôi lo quá ! Ai nỡ ghét tôi ? Tôi có làm gì đâu ! 

- Chúng tôi sẽ giúp anh tìm ra bọn gian ! 

Như đang bị đắm tàu giữa biển cả vớ được cái phao, Xu Xu mừng rỡ ra mặt : 

- Cám ơn ! Cám ơn anh và chị nhiều lắm ! Nhưng xin anh và chị đừng nghi Quách Tĩnh. Tôi không tin Quách Tĩnh có dính vào vụ này. 

Im lặng từ nãy giờ, bây giờ tôi mới lên tiếng : 

- Tuy nhiên chúng ta cũng phải nghi chớ ! Vì hành động khả nghi của Quách Tĩnh ! Theo tôi, Quách Tĩnh là đầu dây mối nhợ để khám phá ra vụ bí mật này. 

Anh Đông tiếp lời : 

- Em Hương có lý ! Anh cũng nghi Quách Tĩnh nhiều lắm ! Với tư cách người giúp việc, Quách Tĩnh có thể hạ sát cả nhà bất cứ lúc nào. Đối với bọn gian, Quách Tĩnh là một đồng lõa đắc lực nhứt. 

Tôi nói : 

- Như thế, nếu đúng, vai trò của Quách Tĩnh trong vụ này quan trọng lắm. 

Bỗng nhiên, anh Đông hỏi Xu Xu : 

- Ba anh xưa kia có làm gì bí mật không ? 

- Ba tôi chả làm gì cả, ngoài việc dạy học và theo đuổi nghệ thuật hội họa, nắn tượng. 

- Ba anh có để lại cho anh những vật kỷ niệm không ? 

- Có ! 

Xu Xu dẫn anh em chúng tôi đến bàn chỉ cho chúng tôi xem các vật kỷ niệm của ba Xu Xu để lại : Chiếc cà vạt màu xanh ba Xu Xu thường đeo vào các dịp lễ, cái "píc cúp" xinh xinh với bộ dĩa Linguaphone ba Xu Xu mua cho Xu Xu để Xu Xu học tiếng Anh... Nhưng, thình lình, anh Đông nói to có vẻ ngạc nhiên : 

- Ngộ quá ! Bức tranh thủy mạc này thật lạ lùng ! 

Tôi ngó bức tranh thủy mạc anh Đông vừa khen. Đây là một bức ảnh nổi vẽ trên lụa : ảnh một con rồng vàng đang uốn mình có vẻ giận dữ. Con rồng vàng này có những răng dài rất nhọn nhưng đặc biệt cả thân rồng không có vảy mà chỉ có những chỗ phồng lên đủ màu sắc. Phía dưới rồng có một hàng chữ Tàu. 

Biết ý, Xu Xu nói ngay : 

- Anh Đông thật khéo quan sát ! Đây là kỷ niệm cuối cùng mà ba tôi dặn trao cho tôi trước khi mất... Ba má nuôi tôi cho tôi biết thế… 

Vừa nhắc đến cha mẹ, Xu Xu quá cảm xúc ôm mặt. Xu Xu đã khóc. 

Anh Đông nói : 

- Xin lỗi Xu Xu ! Không ngờ tôi đã làm Xu Xu buồn. 

Xu Xu lấy khăn lau nước mắt : 

- Không có gì ! Anh đừng ngại... vì tôi nhớ ba má tôi... 

Giọng Xu Xu vẫn còn nức nở... 

Thấy tôi ngó ngay chữ Tàu dưới bức ảnh, Xu Xu khẽ nói : 

- Dòng chữ đó nghĩa như thế này : "Người ta sẽ khám phá ra bí mật của tất cả mọi việc trong ngôi nhà hiểu biết. Các chữ sẽ biến mất chỉ có sự thực là còn tồn tại". 

Nghe Xu Xu dịch xong, anh Đông có vẻ suy nghĩ nói : 

- Có thể đầu dây mối nhợ của vụ bí mật này nằm trong bức ảnh này Xu Xu ạ ! 

Thình lình, lúc đó có một vật gì chạm mạnh vào phòng. Anh Đông ra dấu cho tôi và Xu Xu im lặng. Rồi anh từ từ đi thật nhẹ ra cửa và dòm nhanh ra ngoài. Chả có gì hết. 

Anh nói to : 

- Có lẽ tại gió… 

Giọng nói của anh chứng tỏ anh chưa muốn nói cho tôi và Xu Xu biết điều anh đang suy nghĩ trong đầu. Có lẽ anh đã nghĩ và khám phá ra một điều gì mới rồi. 

Thấy đã quá giờ, anh Đông nói : 

- Thôi ! Chúng tôi phải về... Xu Xu yên chí nhá nhưng nhớ luôn luôn đề phòng... Xu Xu nhớ đừng nói với ai là chúng tôi giúp Xu Xu nhá ! Chúng ta phải giữ bí mật tuyệt đối ! 

Xu Xu gật đầu : 

- Anh yên chí ! Tôi sẽ im lặng... Nhưng... 

Anh Đông cười trấn an Xu Xu : 

- Chúng tôi sẽ liên lạc với anh luôn để đề phòng biến chuyển mới. 

Anh em chúng tôi xuống lầu đi về. 

Khi chúng tôi vừa ra đến đường cái, tôi hỏi anh Đông : 

- Bộ anh vừa khám phá ra điều gì mới phải không ? 

Anh Đông ngó tôi : 

- 09, im lặng ! Đề phòng ! Có thể mình đang bị theo dõi đó. 

Vừa nghe anh Đông nói xong, tôi quay đầu lại ngó vào nhà Xu Xu. Một cái màn cửa sổ liền sụp ngay xuống nhưng cũng đủ cho tôi thấy cặp mắt lo ngại nhưng dữ tợn của Quách Tĩnh đang nhìn chúng tôi.


VI

TAI NẠN KHẢ NGHI

Anh Đông hỏi : 

- Em có thấy gì không, Hương ? 

Tôi trả lời : 

- Đố anh đó ! 

- Quách Tĩnh đang rình chúng ta, phải không ? 

Tôi phục anh Đông quá : 

- Trời ! Anh ghê quá ! Cái gì cũng biết hết ! Đúng Quách Tĩnh là đồng lõa của bọn gian rồi ! 

Anh Đông có vẻ suy nghĩ. 

- Anh cũng nghi như em vậy ! Nhưng... 

Thấy anh ngập ngừng, tôi hỏi : 

- Nhưng sao hả anh ? 

Anh Đông nói chầm chậm : 

- Theo anh nhận xét thì quân gian đã mở cửa nhà Xu Xu bằng lối khác chớ không phải bằng chìa khóa. Nếu Quách Tĩnh lại có sẵn chìa khóa, tại sao Quách Tĩnh lại không dùng chìa khóa mở cho dễ dàng nếu Quách Tĩnh là đồng lõa ? 

Anh Đông lúc nào cũng chứng tỏ anh có óc nhận xét và tài suy luận thật đặc biệt. 

Suy nghĩ chốc lát, tôi nói : 

- Anh nhận xét đúng, nhưng đó chắc gì là điều chứng tỏ được Quách Tĩnh không dính vào vụ này? 

- Anh có nói Quách Tĩnh vô tội đâu ! Dù sao hiện giờ Quách Tĩnh vẫn là người khả nghi số một ! 

- Theo anh vai trò của Quách Tĩnh trong bọn gian như thế nào ? 

- Nếu mình biết được thì mình đã thoát khỏi ngõ bí rồi ! 

- Thưa anh A ! 09 đề nghị : mình nên tìm dấu vết ở nơi khác. 

- Phải ! Mình hãy tìm báo cũ xem lại bài tường thuật tai nạn của ông bà Xu Hào... 

Tôi hỏi : 

- Tìm ở đâu bây giờ hả anh ? 

- Em quên rồi à! Muốn làm độc giả số một của tạp chí Tuổi Hoa mà chả biết gì hết! Mình lại tòa soạn Tuổi Hoa hỏi chớ còn ở đâu nữa! 

Chúng tôi bèn lái xe về hướng tòa soạn Tuổi Hoa ở đường Kỳ Đồng. Vì đã đến đây nhiều lần, tôi và anh Đông đi thẳng vào phòng riêng của ban biên tập chả cần hỏi ai cả. May quá ! Cửa phòng còn mở ! Tôi thấy chỉ có một mình anh Trinh Chí đang ngồi quay lưng ra ngoài. Trước mặt anh, một chồng thư cao ngất. Tôi nghe anh Trinh Chí lẩm bẩm một mình:

- Đồng cỏ non ! Đồng cỏ non ! Bé ! Bé ! Bé !

Anh đang đọc thư và bài của độc giả gởi về cho mục anh phụ trách trong Tuổi Hoa, mục Đồng Cỏ Non.

Như linh tính báo có người lạ, anh Trinh Chí bỗng quay ra cửa. Thấy chúng tôi, anh cười : 

- Chà ! Chào hai em ! Đến chơi hả ? Mời ngồi ! Mời ngồi ! 

Anh Trinh Chí vội vàng đứng dậy kéo ghế mời chúng tôi ngồi. Nhưng anh Đông nói ngay với giọng hết sức long trọng : 

- Tôi muốn xem lại bài báo nói về vụ tai nạn chết người ở xa lộ mà nạn nhân là ông bà Quách Xu Hào. Anh có giữ bài báo đó không, cho tôi mượn xem một chút ! Cần lắm ! 

Anh Trinh Chí có vẻ suy nghĩ. Một lúc sau, anh "à" lên một tiếng và nói:

- Tôi nhớ ra rồi, tôi có cất giữ bài báo này ở nhật báo Con Vịt để làm tài liệu.

Một phút sau, chúng tôi có ngay bài báo đó ở trước mặt. Cái tựa chữ thật to nổi bật : 

Tai nạn ở Xa Lộ Biên Hòa, vợ chồng một giáo sư chết cả. 

Chi tiết bài báo chả có gì đặc biệt cả. Một buổi chiều mưa dầm, đường trơn trợt, chiếc xe hơi của ông bà Xu Hào trợt bánh rơi xuống một hố sâu toàn đá bên cạnh xa lộ. 

Nhưng, anh Đông chỉ cho tôi xem một bài báo ngắn ở cạnh bên : 

Theo vết bánh xe, dường như chiếc xe hơi của ông bà Xu Hào bị trợt ra khỏi đường bởi một chiếc xe khác vượt qua mặt. Hơn nữa người ta đã phát giác chiếc xe hơi bị lục tung nhưng không mất gì hết. Cảnh sát hiện nghi ngờ chiếc xe bị bọn cướp chận gây ra tai nạn. Cuộc điều tra đang tiến hành, có gì mới chúng tôi xin loan báo tiếp. 

Khi anh Đông đọc xong, tôi bèn cám ơn anh Trinh Chí đã cho chúng tôi xem tài liệu và chúng tôi ra về. 

Tôi hỏi : 

- Anh nghĩ gì về nội dung bài báo đó ? 

- Lần thứ nhì, mình gặp một chi tiết giống nhau : lục tung nhưng không mất gì hết. 

Anh Đông có vẻ suy nghĩ thật dữ. Một lúc sau, anh Đông mới nói tiếp : 

- Anh nghĩ ra một giả thuyết như thế này : có lẽ bọn gian đã không tìm được điều chúng muốn tìm trong xe của ông bà Xu Hào, nên khi chúng biết con trai của ông bà là Xu Xu vừa về đây, chúng theo dõi rình rập ngay, hy vọng thấy cái chúng muốn tìm do Xu Xu giữ. Anh cũng suy luận thêm là Quách Tĩnh cũng đang muốn tìm cái bí mật đó nhưng có thể không thuộc nhóm bọn gian trên. 

- Hay quá ! Anh lý luận thật tài ! Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì ? 

- Anh chưa biết được ! Anh phải về suy nghĩ đã ! 

Chúng tôi liền chia tay người nào về nhà nấy, hẹn sáng hôm sau sẽ gặp lại. 

Sáng hôm sau như thường lệ, chúng tôi đi dài theo hành lang ngắm thiên hạ trước khi vào lớp. Thình lình, anh Đông khẽ nhéo nhẹ tay tôi một cái. Anh nói nho nhỏ : 

- Hương ! Em xem kìa ! 

Tôi thấy Quách Tĩnh đang tiến về phía chúng tôi. 

Càng đến gần chúng tôi, mặt Quách Tĩnh càng tối sầm lại. Chúng tôi hết sức ngạc nhiên : Quách Tĩnh đã lơ chúng tôi khi đi ngang chúng tôi. Một lúc sau, tôi nghe Xu Xu nói là Quách Tĩnh đã dẫn Xu Xu đến tận lớp học. 

Xu Xu nói tiếp : 

- Quách Tĩnh dường như biết tôi đang lâm nguy nên lo lắm ! 

- Có thể vì những lý do khác nữa ! Thật là lạ ! Em Hương và Xu Xu trông kìa ! 

Quách Tĩnh đang đứng ngắm công trường thầy thợ đang làm một cách hết sức say sưa. Quách Tĩnh có vẻ như một nhà thám tử đang dò xét. 

Xu Xu ngạc nhiên : 

- Ủa ! Quách Tĩnh nói với tôi là về ngay mà ! Quách Tĩnh đứng đó làm chi vậy ? 

Lúc đó, dường như linh tính báo có người đang dòm mình, Quách Tĩnh ngẩng đầu lên. Thấy chúng tôi, Quách Tĩnh bèn xoay lưng đi thẳng. 

Chúng tôi không thể nào giải thích nổi thái độ kỳ lạ của Quách Tĩnh. Nhưng chúng tôi không còn thì giờ để bàn cãi nữa vì chuông vào học đã reo vang dồn dập. 

Tới giờ về, anh Đông có vẻ sốt ruột, nói với tôi : 

- Anh quên hỏi thêm Xu Xu về ông bà Xu Hào. Làm sao bây giờ ? Phải tìm cách đến nhà Xu Xu chiều nay ! 

Tôi ngạc nhiên : 

- Muốn đến nhà Xu Xu lúc nào thì đến, có gì mà phải tìm cách ; mình quen với Xu Xu rồi mà ! 

- Em quên sau Xu Xu còn Quách Tĩnh à ? Phải làm sao người khả nghi số một không nghi ngờ chúng ta. 

Anh Đông lúc nào cũng có lý. Thình lình, tôi nhớ ra... 

- À ! Này anh ! Chiều hôm qua, em để quên chiếc vợt ở nhà Xu Xu. Chiều nay mình đến nhà Xu Xu nói là lấy chiếc vợt... 

- Hay quá ! 09 ! Lần đầu tiên anh khen cái tính hay quên của em. 

Thế là chờ chiều đến chúng tôi thung dung đến nhà Xu Xu. Khi đến nhà Xu Xu, chúng tôi thấy một chiếc xe hơi màu xanh đang đậu trước nhà. Đặc biệt có hai chữ Báo Chí dán ở cửa kính. Chúng tôi bấm chuông. Một người đáng bậc cha chú chúng tôi mở cửa. Vừa thấy chúng tôi, người đó cười : 

- Nếu không lầm hai cháu là Đông và Hương phải không ? Xu Xu có nói với bác về hai cháu. Bác là ba nuôi của Xu Xu ! Hai cháu vào chơi ! 

Chúng tôi vào. Xu Xu thấy chúng tôi mừng rỡ la rối rít : 

- Má ! Má ! Đây là hai người bạn mới của con đó ! 

Thế là chiều nay chúng tôi đã biết mặt ông bà Hùng, ba má nuôi của Xu Xu. Cả hai ông bà trông thật phúc hậu, hiền từ. 

Trong lúc chúng tôi còn đang đứng bỡ ngỡ ở phòng khách, thì một người lạ mặt đang ngồi ở sa lông bỗng đứng dậy nhìn chúng tôi. Người ấy ngó ông Hùng hỏi : 

- Hai người này là ai vậy, thưa ông ? 

Người lạ mặt ấy có một bộ râu cá chốt khá đẹp. 

Ông Hùng trả lời : 

- Bạn của Xu Xu ! 

Rồi ông Hùng quay sang chúng tôi : 

- Ông này là ông Mã, phóng viên của nhật báo Con Ếch đến phỏng vấn Xu Xu về vụ tai nạn đó các cháu ! 

Tôi nói : 

- Dạ ! Thưa hai bác, chúng cháu đến đây gặp Xu Xu để xin lại chiếc vợt bóng bàn cháu để quên đây chiều hôm qua ! 

Trong khi tôi nói, ông Mã ghi chép lia lịa trong một cuốn sổ tay. Ông Mã vừa ghi vừa nói : 

- Chà ! Mới đến đây, Xu Xu đã có bạn rồi. Độc giả báo chúng tôi thế nào cũng thích thú cảm phục khi biết có một đứa trẻ đã dám vượt đại dương về đây làm lại cuộc đời. 

Ông phóng viên Mã bèn hỏi tuổi Xu Xu, rồi hỏi Xu Xu có thích nước Việt Nam không, và mai sau Xu Xu dự định làm gì. Kế đó, nhà phóng viên hỏi về cha mẹ ruột của Xu Xu và nhất là chi tiết tai nạn. 

Quá cảm xúc, Xu Xu không trả lời nổi. Thấy vậy, bà Hùng nói : 

- Thôi ! Xu Xu, con dẫn bạn lên lầu tìm chiếc vợt đi, để má trả lời cho ! 

Chúng tôi theo Xu Xu lên lầu nhưng trong lòng rất tiếc vì đã không được chứng kiến cuộc nói chuyện hào hứng. 

May quá ! Chúng tôi thấy ngay chiếc vợt nằm trên bàn học của Xu Xu. Chúng tôi chạy xuống ngay để được nghe cuộc phỏng vấn về tai nạn ông bà Xu Hào.
_______________________________________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG VII, VIII

CHƯƠNG III, IV_PHO TƯỢNG RỒNG VÀNG

III

XU XU

- Em biết gì về Đông Kinh Nghĩa Thục ? 

Xu Xu đứng thẳng người, hai tay khoanh trước ngực, nói thao thao bất tuyệt : 

- Vào năm 1907, cụ Phan Chu Trinh từ Nhựt về, mang theo tập Hải Ngoại Huyết Thư của Phan Bội Châu rồi tìm Lương Văn Can, Nguyễn Quyền bày tỏ tinh thần của Nhựt và bàn với nhau sáng lập một nghĩa thục tựa như Khánh Hưng Nghĩa Thục (ở Nhựt) để mở mang dân trí và đào tạo đồng chí, mưu kế tự cường. 

Sau ít ngày sắp đặt, một nghĩa thục được thành lập tại Hà Nội, lấy tên là Đông Kinh Nghĩa Thục. Trường dạy cả Việt Văn, Hán Văn và Pháp Văn. Chương trình thì bỏ lối từ chương khoa cử mà chú trọng vào thường thức và thực nghiệp. Ngoài ra các cuộc diễn thuyết, những bài ca ái quốc được tổ chức và phát hành lan rộng. (1) 

- Giỏi lắm ! Em có nhớ một bài ca nào không ? 

- Dạ ! Chẳng hạn như bài ca tả lòng thâm độc của thực dân : 

Nó coi mình như trâu như chó, 
Nó coi mình như cỏ như rơm. 
Trâu nuôi béo, cỏ bỏ rờm, 
Cỏ moi rễ cỏ, trâu làm thịt trâu (2)

Chẳng hạn như bài ca tả tâm trạng bỉ ổi của bọn vong bản : 

Ngày mong mỏi vài con ấm tử, 
Đêm vui chơi một lũ hầu non. 
Trang hoàng gác tía lầu son, 
Đã hao mạch nước lại mòn xương dân. 

Những bài ca này đã làm nhân dân toàn quốc bừng tỉnh, ai nấy nức lòng như tự thấy mình có bổn phận gấp rút phải làm một cái gì để vãn hồi Tổ quốc. (3) 

Nói xong, Xu Xu khẽ cúi đầu chào thầy. Ngắm Xu Xu thầy có vẻ rất hài lòng : 

- Em giỏi lắm ! Thầy khen... 

Thầy quay về phía Lãm : 

- Lãm ! Em thấy không ? Người ta mới vào học mà như vậy đó ! Em không biết xấu hổ sao ? 

Tôi thấy Lãm ngó Xu Xu có vẻ không cảm tình. 

Từ lúc khám phá ra người học trò Tàu, tôi chỉ mong mau mau hết giờ. Khi chuông ra về vừa reo, tôi chạy ngay qua anh Đông. 

Tôi nói : 

- Đúng là Xu Xu, người mang kính đen đang tìm rồi ! 

- Phải ! 

- Mình phải cho Xu Xu biết đang bị nguy hiểm nghe anh ! 

- Ờ ! Em có lý ! Nào ! 09 ! Mình tìm gặp Xu Xu đi ! 

Khi chúng tôi tìm thì Xu Xu đã đi đâu mất rồi. Mọi người hối hả xách cặp trở về. Khi ra đến đường cái, vừa thoáng thấy Xu Xu đang lái Yamaha ở phía trước, tôi và anh Đông mừng rỡ tính phóng xe nhanh lên gặp thì... Lãm phóng xe như bay đến chặn Xu Xu lại. Lãm ép Xu Xu xuống xe và nắm cổ áo Xu Xu kéo về phía vách tường một biệt thự. Tôi và anh Đông vừa tới. 

Tôi nghe Lãm nói gằn giọng : 

- Mày ngang hả ? Phách lối hả ! Mày chưa biết tao hả ! Tao cho mày hết lối nghe ! 

Tôi thấy Xu Xu co rúm người lại trước thái độ du côn của Lãm, tôi nghe Xu Xu nói run run : 

- Tôi đâu có ngang, đâu có phách lối ! 

Anh Đông tiến tới : 

- Lãm ! Đây là người bạn học mới, ta không nên ăn hiếp. 

Lãm quắc mắt ngó anh Đông : 

- Kệ tao ! Mắc mớ gì đến mày ! 

Lãm đẩy anh Đông tôi ra. Anh Đông chưa kịp phản ứng, Lãm thoi vào mặt Xu Xu một thoi như trời giáng. Xu Xu lách mình tránh khỏi. Lãm vừa thoi vừa đá nhưng không trúng. Bây giờ Xu Xu không còn vẻ sợ sệt nữa, mà hiên ngang và nhanh như mèo. Anh Đông nói với tôi : 

- Em xem ! Thế nào thằng Lãm cũng bị một bài học ! 

Lúc đó, Xu Xu bỗng nhiên cúi gập mình xuống. Lãm đang ngon trớn tay thoi vào tường một cái bốp. Lãm ôm tay ngồi bệt xuống đất nhăn nhó. Xu Xu tỉnh bơ leo xe Yamaha rồ máy chạy. 

Anh Đông vội chạy tới : 

- Xu Xu ! Cho tôi được làm quen với anh ! Xin anh hiểu là không phải tất cả Saigon đều lưu manh như thằng Lãm đâu ! 

Xu Xu ngó anh Đông và tôi cười thật tươi : 

- Tôi rất hân hạnh được quen anh và chị... 

Trên đường về, tôi và anh Đông được Xu Xu cho biết là Xu Xu vừa ở Hương Cảng qua Saigon và nhà của Xu Xu cũng không xa nhà của anh em chúng tôi bao nhiêu. Xu Xu thích bóng bàn, biết nhu đạo và đánh cờ tướng. 

Anh Đông nói với Xu Xu : 

- Tôi và em Hương cũng thích bóng bàn lắm ! Chiều nay Xu Xu đi chơi bóng bàn với tụi tôi không ? 

Xu Xu cười : 

- Cám ơn anh ! Đi chớ ! 

Lúc đó, như có linh tính báo trước, tôi quay lại ngó đằng sau. Tôi hoảng hốt chút xíu bị ngã xe. Người mang kính đen với chiếc xe Toyota đang chầm chậm theo dõi chúng tôi phía sau. Tôi la lên: 

- Anh Đông ! Kìa ! Coi chừng ! 

Anh Đông khẽ quay ra phía sau. Thấy vậy, anh lấy tay ra dấu cho tôi yên lòng. 

Anh nói với Xu Xu : 

- Chiếc xe Toyota phía sau đang theo dõi chúng ta. Tôi sẽ giải thích cho anh sau. Bây giờ anh cứ lái xe thật nhanh theo tôi. 

Không chờ Xu Xu trả lời, anh Đông cho xe vọt tới. Hiểu ý tôi vọt theo. Xu Xu cũng rồ xe vọt theo nhưng với nét mặt đầy vẻ ngơ ngác. Chúng tôi chạy thật nhanh. Chiếc xe Toyota theo chúng tôi sát. Tới ngã tư Phan Đình Phùng - Cao Thắng, bộ ba chúng tôi vừa quẹo sang phải thì đèn đỏ bật. Chiếc xe Toyota phải ngừng lại. Bộ ba chúng tôi bèn quẹo vào ngõ hẻm hông nhà lầu năm tầng. Thế là thoát ! 

Xu Xu hỏi : 

- Xin lỗi ! Có lẽ lúc nãy anh và chị thử tài lái xe của tôi ? Tôi nói anh và chị đừng buồn nghe ! Tôi ưa nói thẳng... ở Saigon, các anh, các chị lái xe Honda, Suzuki, Yamaha ghê quá ! Chạy nhanh như gió, chả tôn trọng luật lệ gì hết ! Chạy như thế dễ gây tai nạn lắm ! Nguy hiểm lắm ! 

Anh Đông bèn nói cho Xu Xu nghe những sự kiện xảy ra từ sáng đến giờ : chiếc Toyota, người tài xế mang kính đen hỏi thăm một người học trò Tàu, vẻ sợ hãi của người đó khi gặp cảnh sát và người đó đã lảng vảng quanh trường suốt sáng nay, rồi còn theo dõi nữa... 

Khi anh Đông vừa nói xong, tôi thấy Xu Xu có vẻ ngạc nhiên dữ. Đôi mắt Xu Xu mở to tròn xoe. 

Xu Xu nói : 

- Tôi chưa thấy người đó lần nào cả ! Tôi mới chuyển đến đây vài ngày nay làm sao biết người đó được ? 

Tới đây, Xu Xu chào chúng tôi về nhà sau khi cho chúng tôi biết địa chỉ. Chờ Xu Xu đi khuất, anh Đông nói với tôi : 

- Anh sợ Xu Xu đi báo cảnh sát thì nguy lắm ! 

Tôi nói : 

- Gì mà nguy ! Báo cảnh sát càng tốt chớ sao ! 

Anh Đông nói : 

- Em đúng là con gái ! Ai mà tin được chuyện này khi chưa có bằng cớ chắc chắn ? 

Tôi nói : 

- Như thế, mình phải nghĩ cách bảo vệ Xu Xu chớ ! 

- Dĩ nhiên ! Vì thế anh rủ Xu Xu chiều nay đi chơi bóng bàn để mình tìm hiểu thêm hầu có thể tìm thêm chút ánh sáng có khả năng giúp mình khám phá bí mật. Chiều nay ba giờ đến gặp anh ! 

___________________ 
(1), (2), (3) Trích trong Việt Sử Kinh Nghiệm của Lạc Tử và Nguyễn Văn Hầu trang 137-138.



IV

BÍ MẬT DÀY ĐẶC

- Anh Đông ! Anh Đông ! Sao vậy ? 

Tôi hoảng hốt la lên. Ánh sáng xanh chung quanh tôi đột nhiên biến mất. Trong bóng đêm trước mặt tôi, một vết chân bằng ánh sáng lân tinh hiện ra. Vết thứ nhất, vết thứ hai, rồi vết thứ ba… Một giọng ồ ề nổi lên giữa bóng tối âm u : 

- Theo tôi ! 

Tóc tôi muốn dựng ngược cả lên. Những vết chân ma quái sáng ngời lững lờ trước mặt. Sợ quá, tôi đứng yên bất động... Giữa lúc tôi sắp chết ngất, thì ánh sáng đột nhiên lại hiện ra. Anh Đông đứng ở cuối phòng, tay đang cầm cái ngắt điện. Anh ngó tôi mỉm cười : 

- Thí nghiệm đã xong ! 

Tức quá, tôi nói như mếu : 

- Anh làm gì ác vậy ? Em sợ muốn chết ! 

Anh Đông mỉm cười tinh quái : 

- Nhưng em có chết đâu, sống nhăn mà, 09 ! Anh vừa thí nghiệm cho em xem những tính chất đặc biệt của bột calci hòa lẫn với lưu huỳnh. Ta có thể sử dụng tính chất này để theo dõi bọn sát nhân. 

Tôi muốn hỏi thêm vì chưa hiểu rõ những lời của anh Đông, nhưng anh Đông lại tiếp tục nói luôn : 

- Chuyện người mang kính đen và Xu Xu anh suy luận như thế này em nghĩ xem có đúng không ? Có lẽ Xu Xu được thừa hưởng một gia tài lớn nên bị người bí mật mang kính đen theo dõi thủ tiêu. Như thế sau người mang kính đen, nhất định còn cả một hệ thống thù địch của Xu Xu mà người mang kính đen chỉ là nhân viên thừa hành. Nếu như điều anh nghĩ đúng thì sinh mạng của Xu Xu nguy lắm ! 

Tuy anh Đông hỏi, tôi làm sao dám và có đủ khả năng bác bỏ những điều suy luận của anh ! 

Tôi nói : 

- Những điều anh nghĩ có thể đúng lắm ! Vậy, theo em, mình phải báo cảnh sát ! 

Anh Đông cú nhẹ đầu tôi : 

- Em thật đúng là con gái... chỉ chút là sợ... Hơn nữa, ai tin những lời tố cáo của em ? Không chừng người ta nói em điên rồi bắt em đem bỏ vào nhà thương điên Biên Hòa thì tiêu đời 09 ! 

Tôi chưa kịp phản ứng thì anh Đông kéo nhẹ tay tôi : 

- Thôi mình đến nhà Xu Xu, kẻo trễ rồi ! 

Chỉ chốc lát, theo địa chỉ Xu Xu cho lúc sáng, tôi và anh Đông tìm ngay được nhà Xu Xu ở góc đường của một ngã tư. Đó là một biệt thự nhỏ, một tầng, chung quanh có vườn cây bao bọc với những hàng rào cao quá đầu người. Để xe ở cạnh hàng rào, chúng tôi tiến đến cổng chính. Nhưng anh Đông kéo tôi lại núp vào một gốc cây cạnh hàng rào. Anh nói thật nhỏ vừa đủ cho tôi nghe : 

- Có một người đang đứng cạnh cửa sổ nhìn vào nhà ! Khả nghi lắm ! 

Tôi cố gắng dòm vào qua kẽ hở của hàng rào. Một người đang dí mũi vào cửa kính của một cửa sổ nhà Xu Xu. Người ấy xoay lưng về phía chúng tôi. Anh Đông kéo tôi tiến chầm chậm về phía cổng. Anh khẽ đẩy cánh cổng. Tôi nói nhỏ : 

- Coi chừng chó. 

Anh có vẻ không bằng lòng câu nói của tôi. Anh đáp nho nhỏ : 

- Em ngu quá ! Nếu có chó thì người đó đâu có rình mò như thế kia được ! 

Tôi chịu thua. Kể cũng lạ thực, nhà rộng như thế kia mà không có chó giữ nhà ! 

Chúng tôi tiến vào sân nhà Xu Xu. Kẻ gian vẫn không hay biết gì hết. Thình lình, tôi trợt chân gây một tiếng động nhỏ. Người lạ quay mặt ra phía sau. Thấy chúng tôi, người đó có vẻ sững sờ kinh ngạc và quay mình phóng nhanh. 

Anh Đông la lên : 

- Rượt theo ngay ! 

Người lạ leo qua hàng rào một cách dễ dàng nhảy ra đường. Anh Đông và tôi cố theo bén gót nhưng vẫn không kịp. Chúng tôi chỉ kịp thấy người ấy nhảy lên một chiếc Toyota đang chờ sẵn và chiếc xe ấy rồ máy phóng mất hút. A nhìn tôi giận dữ : 

- Tại em nữa ! 

Tôi chịu lỗi : 

- Em xin lỗi. Nhưng tại sao anh lại giận em ? Vì người ấy dù sao cũng chạy thoát rồi, ta chẳng làm gì được... Nhưng anh có nhận diện được chiếc xe hơi ấy không ? 

- Lần này thì chắc chắn rồi. Anh đã thấy rõ người mang kính đen ngồi sẵn ở tay lái… 

Anh Đông vừa nói vừa rút trong túi quần ra một cuốn sổ tay và lật ra một trang có một dòng chữ nguệch ngoạc. Anh nói tiếp : 

- Nhờ em, tên gian phi đã trốn khỏi. Nhưng bù lại, anh đã ghi được số xe Toyota. 

Tôi nhìn vào cuốn sổ tay : I 10422. 

Tôi nói : 

- Số xe này có ích gì đâu ? Vì có thể đó là số giả. 

- Lần này em mới nói được một câu khá có lý. Tuy nhiên, cũng có ích chớ. Hơn nữa, mình vừa khám phá ra thêm một điều mới : người mang kính đen có một đồng lõa. Đúng như điều anh nghĩ rồi. Xu Xu đang bị một bọn cướp theo dõi chớ không phải một người. Đây là một âm mưu. Nhưng âm mưu gì ? 

Tôi và anh Đông đi chậm chậm quay trở lại về phía cửa chính. Thình lình, cổ tôi bỗng bị ai nắm và tôi bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất. Tôi ngó lại, anh Đông cũng bị y như tôi. Tôi cố quay đầu lại xem ai nhấc bổng chúng tôi lên. Trời ! Một người, đúng là một người khổng lồ, một người to lớn lạ thường với những bắp thịt rắn chắc đang nhấc bổng tôi và anh Đông dễ dàng như hai con gà. Người ấy nói rổn rảng rất dữ tợn với giọng lơ lớ : 

- Hai nị làm gì ở trong này ? 

Đúng là người Tàu nói tiếng Việt. Anh em chúng tôi hết hồn chưa biết xử trí ra sao thì một giọng nói dịu dàng quen thuộc vang lên : 

- Quách Tĩnh ! 

Đúng là giọng của Xu Xu rồi. Đứng ở bậc thềm, Xu Xu nói một tràng tiếng Tàu. Chúng tôi liền thấy chân được chạm đất. 

Anh Đông nói : 

- Cám ơn Xu Xu ! 

Bản tính con gái hiếu kỳ, tôi hỏi ngay Xu Xu : 

- Ai mà to lớn quá vậy, Xu Xu ? 

Xu Xu tiến đến phía chúng tôi khẽ cúi đầu : 

- Cho Xu Xu xin lỗi nhé ! Đó chỉ là sự hiểu lầm. Còn anh này là Quách Tĩnh, người giúp việc của gia đình tôi. 

Quách Tĩnh ngó chúng tôi mỉm cười, nói có vẻ hơi ngượng : 

- Hân hạnh được chào hai nị. Xin lỗi hai nị ! 

Xu Xu dẫn chúng tôi vào nhà. Vừa đi, Xu Xu vừa nói : 

- Tại anh chị đi rảo rảo chung quanh sân nên Quách Tĩnh mới nghi ngờ và gây hiểu lầm. 

Anh Đông cãi lại : 

- Nhưng kẻ đáng nghi không phải là chúng tôi mà là... 

Anh Đông bèn thuật lại rành mạch cho Xu Xu nghe biến cố lúc nãy. 

Nghe xong, Xu Xu nhíu mày, lộ vẻ lo âu. Quách Tĩnh có vẻ như đã nghe được những lời anh Đông nói với Xu Xu. Quách Tĩnh đi đến cửa sổ chỗ người lạ mặt đứng lúc nãy dòm vào. Xu Xu nói với anh Đông : 

- Quách Tĩnh có vẻ lo cho tôi khi nghe anh thuật lại chuyện lúc nãy. Anh biết không ? Quách Tĩnh là một gia nhân trung thành của gia đình tôi từ nhiều đời rồi. Quách Tĩnh võ nhu đạo giỏi lắm, tài nghệ đến bậc võ sư. Quách Tĩnh nặng gần 150 kí. 

Đúng là một người khổng lồ ! 

Xu Xu nói tiếp, những lời nói của Xu Xu thu hút anh em tôi như thôi miên. 

Xu Xu chính là một người Tàu nhập Việt tịch và là đứa con độc nhất của ông bà Quách Xu Hào, thầy dạy vẽ ở trường chúng tôi vừa bị chết vì tai nạn xe hơi ở xa lộ Biên Hòa cách đây không lâu. Sở dĩ ở trường không ai biết ông bà Xu Hào có con là vì ông bà gởi Xu Xu về ở Hương Cảng với bà con từ nhỏ. Ở Hương Cảng, Xu Xu thuộc vào một gia đình triệu phú chuyên môn buôn hột xoàn. Tuy ở Hương Cảng, Xu Xu vẫn được học và nói tiếng Việt vì ông bà Xu Hào muốn Xu Xu trở thành người Việt chính tông. Sau tai nạn, theo di chúc để lại, ông bà Xu Hào đã chấp nhận cho đứa con độc nhất Xu Xu làm con nuôi của ông bà Hùng, người bạn thân nhất của đời ông bà trong trường hợp ông bà chết bất ngờ. Vì thế, hôm nay Xu Xu về đây ở. 

Như thế nhà này là nhà ông bà Hùng. 

Khi nhắc đến cha mẹ, Xu Xu có vẻ buồn : 

- Ba má tôi yêu nước Việt lắm. Ba má tôi thường viết thư cho tôi nói là ông bà yêu nước Việt lắm vì dân tộc Việt bất khuất và anh hùng nhất thế giới. Ba má tôi rất hãnh diện muốn tôi trở thành người Việt. Ba má tôi sanh đẻ ở đây và tôi cũng vậy. Sở dĩ tôi phải đi Hương Cảng một thời gian là vì ba má tôi muốn chiều ý bà con họ hàng tôi bên đó. Nếu ba má tôi không chết bất đắc kỳ tử, vài tháng nữa tôi cũng về đây. 

Thế là anh em chúng tôi lại vừa khám phá ra thêm một điều mới nữa. Chợt nghĩ ra điều gì, anh Đông nói : 

- Thôi ! Mình đi chơi bóng bàn chứ ! Việc đâu còn đó, chúng ta giải quyết dần dần. 

Xu Xu reo lên : 

- Chết ! Chút xíu nữa tôi quên rồi ! Xin lỗi anh nhá ! 

Xu Xu thật lịch sự, chỉ chút là xin lỗi ! 

Tôi hỏi : 

- Anh có xin phép bác Hùng không ? 

Xu Xu trả lời : 

- Ba nuôi tôi đi làm không có nhà, còn má nuôi tôi đi có việc từ trưa. Tối đến 7 giờ bà mới về. Quách Tĩnh sẽ nói lại nếu lỡ bà về bất ngờ. 

Nhưng Quách Tĩnh có vẻ không bằng lòng lời nói của Xu Xu. Quách Tlnh nói với Xu Xu một tràng tiếng Tàu. Nghe xong, Xu Xu nói với chúng tôi : 

- Quách Tĩnh muốn đi theo tôi chớ không muốn tôi đi một mình. 

Trước thái độ cương quyết của Quách Tĩnh, chúng tôi đành chịu cho hắn đi theo. Tội nghiệp anh Đông ! Anh ốm nhom mà phải chở một thân bồ tượng trên trăm ký ! 

Xu Xu chơi bóng bàn cũng khá, không kém tôi bao nhiêu dù tôi từng đoạt chức vô địch bóng bàn học sinh của trường. 

Sau hơn một giờ, mệt nhoài, chúng tôi ngừng chơi và trở về. Nhưng khi nhìn lại tìm Quách Tĩnh thì chả thấy hắn ở đâu cả. Hỏi người thâu ngân ngồi ở bàn cạnh cửa ra vào thì người ấy cho biết là Quách Tĩnh vừa ra khỏi đây độ mười lăm phút. Chết ! Đúng rồi, cách đây mười lăm phút, tôi có thấy một chiếc xe Toyota lảng vảng ngoài cửa. Lúc đó tôi có giật mình tính nói cho A nghe nhưng vì mải đỡ một cú banh trêu hay tuyệt của Xu Xu nên quên mất. Nghe tôi thuật lại, A có vẻ tức giận: 

- Em tệ quá, 09 ! Em đã phá hỏng biết bao nhiêu dịp may rồi ! 

Lúc đó Xu Xu đưa ý kiến : 

- Hay Quách Tĩnh về nhà rồi ? 

A có vẻ suy nghĩ dữ. A đi thẳng ra chỗ để xe. Tôi và Xu Xu theo sau. Vài phút sau, chúng tôi về nhà Xu Xu. 

Thấy cửa nhà vẫn đóng, Xu Xu có vẻ ngạc nhiên : 

- Quách Tĩnh chưa về ! Lạ thật ! 

Anh Đông khẽ đụng nhẹ cửa. Ô kìa ! Cửa không khóa. Anh Đông kéo chúng tôi lùi lại. Anh hỏi Xu Xu : 

- Lúc nãy cửa có khóa không ? 

- Có chứ ! Quách Tĩnh giữ chìa khóa. 

Anh Đông nói hết sức long trọng : 

- Như thế có người lén vào nhà rồi. Chúng ta đề phòng. 

Xu Xu sợ hãi : 

- Ra đường đứng chờ má tôi về ! 

Anh Đông nói chắc nịch : 

- Mình cứ vào xem sao ! 

Anh Đông bèn đẩy cửa mở rộng. Chúng tôi tiến vào. Trời ! Mọi vật trong nhà đổ ngổn ngang. Bàn ghế ngã lổng chổng. Tuy nhiên, A nhận thấy không có vật gì vỡ cả và không có gì bị mất cắp cả. Ra-điô, ti-vi vẫn nguyên vẹn. Anh Đông nói : 

- Thủ phạm không phải là những tên ăn cắp thường. Bọn gian này muốn tìm một cái gì khác hơn... 

Xu Xu ngạc nhiên : 

- Sao ? Họ tìm cái gì ? 

Thay vì trả lời, anh Đông để tay lên miệng khẽ "suỵt" bắt Xu Xu và tôi im lặng. Lúc đó, chúng tôi nghe một tiếng động nhẹ trên lầu. Đúng là đang có một người trong nhà !
________________________________________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG V, VI

CHƯƠNG I, II_PHO TƯỢNG RỒNG VÀNG

I

KHÁM PHÁ MỘT BÍ MẬT

Tôi tên là Hương, hiện ở tại Bàn Cờ, một khu phố đông dân nhất của đô thành Saigon. Tôi chỉ mặc áo dài, không bao giờ mặc mini duýp, và lẽ dĩ nhiên tôi cũng sẽ không bao giờ mặc mini áo dài, một mốt kỳ cục vừa xuất hiện ở Saigon độ vài tháng nay. Nhưng điều trên không phải là điểm đặc biệt của tôi vì đó là điều tự nhiên quá đi, bất cứ một người con gái Việt Nam nào nếu có giòng máu tự hào con cháu Hai bà Trưng Triệu trong người cũng đều có cả. Điểm đặc biệt của tôi : tôi chính là một nhà thám tử. Xin các bạn chớ vội nghi ngờ : Con gái tuổi lại còn nhỏ mới mười sáu như tôi làm sao đủ sức dám xen vào các chuyện bí mật nguy hiểm của người lớn được ?! Khi tôi thuật lại cho các bạn nghe những cuộc hành trình bí mật của tôi với người chỉ huy tôi và những giây phút kinh sợ mà tôi đã trải qua, lúc bấy giờ các bạn sẽ rõ. 

Một buổi sáng mát rượi gió thổi hiu hiu, những giọt mưa dìu dịu đầu mùa lất phất bay, tôi thức dậy hơi trễ vội sửa soạn ăn sáng và đi học sau một đêm ngủ ngon đầy mộng đẹp. Trong lúc tôi đang sửa soạn thì chuông điện thoại nhà tôi bỗng reo vang dồn dập. Tôi thấy ba tôi chạy ra bàn nhấc điện thoại lên. Tôi cố lắng tai nghe xem có phải... của tôi không ? 

Ba tôi nói : 

- A lô ! 

Rồi ba tôi im lặng. Một lúc sau, tôi lại nghe ông nói với một giọng giận dữ bất mãn : 

- Cái gì ? Thế nào ? Ông nói gì vậy ? Ông là ai ? A lô ! A lô ! 

Tôi thấy ông ngó điện thoại với vẻ hết sức lạ lùng. Ông đặt điện thoại xuống bàn một cái cụp rồi nói với má tôi : 

- Này bà ! Có lẽ một thằng điên nào mới gọi điện thoại cho tôi đấy ! 

Má tôi hỏi : 

- Nó nói gì vậy ? 

- Nó nói với giọng hết sức nhẹ nhàng là Thần Kim Quy đã xuất hiện và sẽ lần lượt đi đánh đòn những người Việt Nam vong bản. Vừa nói xong nó cúp máy ngay. 

Nói xong, ba tôi khẽ nhún vai và bỏ vào nhà trong. 

Thần Kim Quy đã xuất hiện và sẽ lần lượt đi đánh đòn những người Việt Nam vong bản. 

Hai tay tôi bỗng run lên. Đúng là mật hiệu của A rồi. Tim tôi đập thình thịch. Khi nào A gửi cho tôi mật lệnh này thì nhất định thế nào cũng có chuyện lạ. Tôi vội ăn sáng thật nhanh, nhanh hơn thường lệ rồi xin phép ba má tôi đi học.

Má tôi cười:

- Sao hôm nay con đi sớm vậy con? Chắc con đi sớm để tìm người mua báo dài hạn chớ gì? Rán lên nghe con!

Má tôi muốn ám chỉ đến cuộc thi do bán nguyệt san Tuổi Hoa tổ chức hằng năm để tìm độc giả dài hạn mới. Theo thể lệ cuộc thi này trong thời hạn một tháng, ai tìm được nhiều độc giả dài hạn nhất sẽ được một giải thưởng và được trở thành độc giả số một của gia đình Tuổi Hoa trong năm đó. Giải thưởng này rất giá trị và tôi ước mơ từ lâu đoạt được giải thưởng này. Hiện tại chỉ có tôi và một người nữa ở Tân Địnhlà tìm được số độc giả nhiều nhất. Nếu tôi cố gắng và gặp may mắn, năm nay tôi sẽ thắng cuộc.

Nhưng lúc này, tôi chả nghĩ gì đến cuộc thi đó cả. Tôi cố rồ xe Honda thật nhanh về hướng nhà A. Tôi chỉ nghĩ đến mật lệnh của A. Nhà A không cách nhà tôi bao xa. Tôi lái xe xuyên qua nhiều ngõ hẻm đến phía sau nhà A. Sau nhà A là nhà để xe. Tôi dẫn xe Honda giấu vào một bụi rậm. Với sự cẩn thận phải có của một thám tử, tôi ngó trước, ngó sau, ngó trái, ngó phải xem có ai theo dõi không rồi bấm một cái nút bí mật ở cửa. Một tiếng động rè rè nổi to lên nhờ một cái máy khuếch đại giấu trong nhà. Liền lúc đó, một giọng thì thầm phát ra : 

- Ai đó ? Tên gì ? Muốn gì ? 

Tôi trả lời : 

- Nhân viên 09. Lý do công tác. 

Tôi chờ một lúc. 

- Đọc mật khẩu. 

Tuân lệnh, tôi đọc nho nhỏ : 

- Tiếng sáo vi vu... rừng núi âm u... buồn khóc hu hu... 

- Mặc áo gì ? 

- Áo dài. 

- Tốt ! 

Lúc bấy giờ, một phần tường nhà xe bỗng chuyển động để lộ ra một khoảng trống. Tôi đi nhanh vào. Bức tường ấy liền khép ngay ở sau lưng tôi. Bên trong tối om. 

Nhưng nhờ một ngọn đèn nhỏ phát ra ánh sáng xanh, tôi thấy một cầu thang bằng sắt. Tôi tiến tới cầu thang và leo lên. Khi tôi vừa leo lên hết, cầu thang liền bị rút lên và một tấm vỉ sắt liền lấp ngay lỗ cầu thang. Tôi lọt vào một gian phòng lớn. Tôi đã đến phòng này nhiều lần và lần nào cũng qua các giai đoạn trên. Tôi đã đứng trước mặt A. A đang ngồi trên ghế ngó tôi đăm đăm. A nói với tôi : 

- 09 ! Anh nhận thấy em đến đây hết sức vội vã, phải không ? Em đã dậy trễ và đã ăn sáng thật nhanh. Nhưng may mắn, hôm nay trứng luộc rất ngon và dễ tiêu nên dù ăn nhanh vẫn không hại bao tử. 

Trời ! Làm sao A biết hết vậy ? Tôi hỏi ngay : 

- Anh nói đúng ! Em dậy trễ nên rất vội nhưng làm sao anh biết được ? Và nhất là làm sao anh biết được hôm nay em đã ăn một quả trứng luộc ? 

Nghe tôi hỏi, A mỉm cười, từ từ lấy kính đeo mắt ra lau và nói : 

- Có gì khó khăn đâu ! Anh nhận thấy tóc em không được chải kỹ lưỡng như mọi ngày. Quần áo em mặc có vẻ xốc xếch không được chăm sóc. Hơn nữa, em đã không đích thân trả lời điện thoại ở giờ anh định trước. Còn về trứng luộc, anh nhận thấy có một vết vàng dính ở mép môi em. Lẽ dĩ nhiên có thể đó là vết trứng ốp-la hay trứng chiên. Nhưng nếu nhận xét kỹ, ta cũng có thể phân biệt được sự khác màu giữa các loại trứng đó. 

A đã nhận xét thật đúng. Tôi không thể chối cãi được. Nhớ lời nói của A, tôi hơi mắc cỡ, khẽ quay mặt chỗ khác liếm nhẹ môi... Lúc nào A cũng vậy, cũng chứng tỏ cho mọi người thấy A đúng là người số một về suy diễn và một thám tử tài ba. 

A chỉ lớn hơn tôi có mấy tháng, nhưng trông A có vẻ già dặn hơn tôi nhiều, nhất là cặp kính cận trên mặt càng tăng thêm vẻ đạo mạo của A nữa. Thực ra, tên thật của A là Đông và A chính là anh họ của tôi. Tôi và A học chung một lớp. Ba A tức là bác tôi hiện làm giáo sư ở trung học Lý tưởng. A là con một nên được bác tôi cưng chiều không thể nào tưởng tượng nổi. Bác tôi đã để A tự do làm theo ý muốn của mình. Bác tôi đã dành riêng cho A gian phòng lớn phía trên nhà để xe để A muốn làm gì thì làm. Nhờ thông minh và tháo vát, A đã tạo gian phòng này thành một phòng nghiên cứu các vấn đề phạm pháp và bác tôi cho đó là chuyện thường, không có gì đáng ngạc nhiên cả. A đã tự tay trang bị trong gian phòng này một hệ thống an ninh : nào là ngõ vô bí mật, nào là thang rút. Ngoài ra A còn có một máy ghi âm và đồng thời sáng chế một hệ thống báo động bởi tế bào quang điện. 

Tới đây, chắc các bạn tưởng anh Đông của tôi có nhiều tiền lắm. Thực ra, anh rất ít tiền, anh đã dùng các động cơ cũ bị phế thải để chế tạo các dụng cụ trang bị gian phòng bí mật. Anh kiếm tiền riêng bằng cách đi sửa chữa điện cho các nhà hàng xóm. 

Trước kia, tôi và anh Đông lâu lâu chỉ liên lạc nhau bởi liên hệ gia đình mà thôi. Chúng tôi chỉ liên lạc mật thiết từ khi chúng tôi khám phá ra ý thích chung : sự mê say các vấn đề phạm pháp bí mật. Lẽ dĩ nhiên, sự liên kết của anh em chúng tôi hoàn toàn bí mật, không ai biết hết kể cả anh chị em trong gia đình Tuổi Hoa, một gia đình của một tạp chí viết cho tuổi học trò mà tôi đã gia nhập làm đoàn viên từ hồi còn bé tí ti. Vì thế, chúng tôi đã chọn các tên bí mật A và nhân viên 09. A là đầu não chỉ huy và 09 là nhân viên thừa hành. Chính tôi đã theo dõi để tìm dấu vết (A và 09 đã giữ bí mật dấu vết của tất cả các bạn trong trường mà các bạn đó không hay biết gì hết). Người ta nói một thám tử phải là người muốn đi đâu thì đi, muốn vào đâu thì vào không ai có thể biết được. Tôi cũng vậy. Tuy là thám tử, tôi không có cái gì khác hẳn với các người con gái trạc tuổi tôi cả, như trên tôi đã nói, tôi luôn mặc áo dài, tôi có một mái tóc dài với vài sợi tóc mây lõa xõa trước trán, tôi có khuôn mặt trái xoan và tôi cười có má lúm đồng tiền. Còn về phần anh Đông, anh cao lênh khênh, ốm nhom, tôi chỉ đứng đến vai anh. Mặt anh càng tăng thêm vẻ thám tử bởi cặp kính cận đeo trên mắt. Anh rất hoạt bát, nhiều lúc nói như sách vậy. Anh là một người khá lạ kỳ, lúc thì hết sức đứng đắn trang nghiêm đến độ khó chịu và độc đoán, lúc thì dễ dãi vui đùa. Tuy nhiên anh là một người bình thường không có vẻ gì mất thăng bằng cả. 

Anh ngó tôi đăm đăm làm tôi phát sợ. Chắc có biến cố gì quan trọng lắm ? 

Tôi hỏi : 

- Có gì quan trọng không anh ? Em đã nhận được mật lệnh của anh... 

- Gà ! Gà ! Người ta đã tìm được gà rồi ! 

Buồn quá, chả có gì quan trọng cả. Từ mấy tháng nay, không có gì bí mật xảy ra ở Bàn Cờ, nhưng thình lình sáng hôm qua, các báo loan tin một bà tai mắt có một đàn gà mập béo và bà ấy đã nói là bà bị mất cắp. 

Tôi hỏi : 

- Ai là thủ phạm ăn cắp gà vậy anh ? 

- Không có ai là thủ phạm cả. Đàn gà đã đi lạc vào các nhà lân cận. Bà ấy đã tìm được đầy đủ hồi sáng nay. 

Tôi ngồi phịch xuống ghế, chán nản : 

- Có vậy mà anh cũng gọi em ! 

- Phải gọi chứ ! Cho em biết là đừng nên dính vào một vụ không có gì hết, uổng công, phí sức… Ngoài ra anh muốn dặn em một điều... 

Mắt tôi sáng lên. Có lẽ A đã tìm ra được một bí mật ? 

- 09 ! Sáng nay em phải khám phá ra một bí mật vì anh vừa hoàn thành công tác nghiên cứu làm khuôn bằng thạch cao các dấu vết chân in lún xuống đất mềm. 

Tôi ngạc nhiên : 

- Anh đùa em phải không ? Làm thế nào mà em khám phá ra một bí mật được ? Hiện giờ em chỉ có một bí mật là làm sao tìm được một số độc giả dài hạn mới cho tạp chí Tuổi Hoa để đoạt giải thưởng mà thôi.

A ra lệnh : 

- Em phải tìm cho được ! Nếu em chú ý, có thể em sẽ khám phá ra một điều gì. Em nên nhớ một nhà thám tử luôn luôn phải mở to mắt để quan sát khắp nơi. 

Tìm một bí mật ! Còn khó hơn là tìm một độc giả dài hạn mới cho tạp chí Tuổi Hoa nữa ! Để cãi lại lệnh của A, tôi chỉ còn có cách là làm bộ hờn dỗi nhõng nhẽo. Tuy khó, nhưng mỗi lần tôi dỗi, nhõng nhẽo là anh chiều tôi ngay vì anh cưng em gái của anh lắm. Anh nào mà lại không cưng em, nhất là em gái, phải không các bạn ? 

Tôi phụng phịu nói : 

- Anh luôn luôn ăn hiếp em hoài ! Em không chịu đâu ! Em giận anh rồi ! 

Vừa nói xong, tôi làm bộ đi ngoe nguẩy đến chỗ cầu thang. Anh Đông bèn nắm tay tôi kéo lại. Anh nói ngọt xớt : 

- Có vậy mà em cũng giận à ? Cho anh xin ! Anh nói thế chứ anh cũng đi tìm bí mật với em mà ! Anh đâu có bắt em đi tìm một mình. 

Được thể, tôi càng làm già : 

- Chút là ra lệnh ! Chút là ra lệnh ! Anh tìm một mình đi, em không tìm đâu ! 

Anh Đông cười chịu thua : 

- Thôi ! Đi học ! Sắp tới giờ rồi… Sáng nay anh đền cho một tô phở chua, chịu không ? 

Nghe phở chua, một món ăn khoái khẩu đặc biệt ở Bàn Cờ, tôi thích mê đi dù đã ăn quà sáng ở nhà. Tôi im lặng không nói gì hết, con gái mà im lặng tức là bằng lòng. Anh Đông biết ý, anh mỉm cười, bấm nút cho tấm vỉ sắt lách ra một bên rồi bấm một nút nữa cho cầu thang hiện ra. Anh em chúng tôi xách cặp bước xuống. 

Khi anh em chúng tôi ra khỏi nhà, anh Đông thòng thêm một câu : 

- Ôi chao ! Nhân viên 09 gì mà hơi chút là dỗi, hơi chút là nhõng nhẽo. Lêu lêu mắc cỡ ! 

Nhớ đến tô phở chua ngon ơi là ngon, tôi cười lỏn lẻn.



II

NGƯỜI MANG KÍNH ĐEN

Người tài xế lạ mặt đang lái chiếc xe Toyota trông có vẻ như một tên tướng cướp. Đôi kính đen thật to che lấp gần hết khuôn mặt chỉ chừa cái miệng với đôi môi thâm sì đã làm người lạ mặt có vẻ bí mật kỳ quái dễ sợ. Anh Đông lái xe Suzuki chầm chậm đến cạnh xe Toyota. Người lạ mặt hỏi với giọng khàn khàn : 

- Em có biết có học trò người Tàu nào mới đến học trường kia không ? 

Anh Đông điềm tĩnh trả lời : 

- Tôi học ở trường đó nhưng tôi chưa thấy có người Tàu nào đến học cả. 

Người mang kính đen không nói gì hết cho xe phóng thật nhanh tới trước. Anh Đông khẽ nhăn trán. Anh lẩm bẩm : 

- Thật là lạ ! Kỳ cục... 

Sau khi đã ăn hai tô phở chua, tôi và anh Đông lái xe thật nhanh đến trường cho kịp giờ học. Khi chỉ còn cách trường độ trăm thước, anh Đôngthấy người lạ mặt đeo kính đen đang lái xe Toyota vẫy anh lại và hỏi thăm một người học trò Tàu với thái độ lạ lùng. Phải chăng anh em chúng tôi đã tìm được một bí mật ? A và 09 sắp có công tác ? Chúng tôi theo dõi chiếc xe Toyota đó. Chiếc xe chầm chậm đến cạnh một nhóm học trò đang tụ tập trước cổng trường. Nhưng, khi chiếc Toyota có vẻ muốn ngừng lại thì một chiếc xe díp cảnh sát từ đâu trờ tới. Vừa thấy chiếc xe cảnh sát chiếc xe Toyota vội quay ngược trở lại và phóng nhanh mất hút. 

Anh Đông nói với tôi : 

- Hương à ! Anh nhận thấy có cái gì là lạ khả nghi lắm. 

Tôi cười : 

- Anh thật đa nghi ! Người ấy chỉ mới hỏi anh có một câu mà đã bị anh nghi ngờ rồi ! 

Anh Đông ngạc nhiên nhìn tôi : 

- Nếu người ấy chỉ muốn hỏi học trò chúng mình về điều ấy thì có gì phải sợ khi gặp cảnh sát ? Em có nhận thấy người ấy có vẻ muốn ngừng trước trường không ? 

Tôi đáp : 

- Có ! 

Anh Đông nói thêm : 

- Nhưng khi xe cảnh sát vừa tới thì người ấy liền quay xe phóng đi mất hút, em có thấy thế không? 

Tôi gật đầu : 

- Có ! Người ấy có vẻ sợ nhân viên công lực. 

- Đúng ! Điều người ấy hỏi anh có vẻ mờ ám… Ngoài ra, cặp kính đen… 

- Đeo kính đen có gì đâu mà lạ ?! Có thể người ấy đeo để giữ mắt chống lại ánh sáng mặt trời. 

Nghe tôi nói, anh Đông mỉm cười châm biếm : 

- Phải ! Đeo kính đen để cho mát mắt giữa thời tiết như thế này ! 

Tôi ngó chung quanh. Sáng nay trời mưa lâm râm. Dù đã 7 giờ rưỡi mà trông như có vẻ mới 6 giờ. 

Tôi nói : 

- Đúng ! Thời tiết như thế này thì có ai đeo kính làm chi ! Nhưng tại sao lại kính đen ? 

- Để mọi người khỏi nhận diện được. 

- Như thế, người học trò Tàu đó đã bị lâm nguy ? 

Anh Đông trả lời : 

- Có thể lắm ! Nhất là… tự nhiên anh liên tưởng đến tai nạn của vợ chồng thầy Quách Xu Hào mà báo chí lúc đó nghi ngờ là án mạng. 

Thầy Quách Xu Hào ! Cách đây mấy tháng, thầy Xu Hào là giáo sư dạy vẽ ở trường tôi, ông rất vui tính. Mọi người đều mến ông. Tuy là người Tàu, nhưng ông bà chả có vẻ gì Tàu cả, rất là Việt Nam. Vì thế, mọi người đều bàng hoàng thương tiếc khi hay tin ông bà bị chết bởi một tai nạn xe hơi. 

Anh Đông lại tiếp tục lý luận : 

- Nhưng câu hỏi người mang kính đen chả có liên quan gì đến thầy Quách Xu Hào vì theo anh biết, thầy cô Quách Xu Hào không có một người con nào cả. 

Tôi hỏi : 

- Vậy, bây giờ chúng ta phải làm gì ? Khởi đầu ở chỗ nào, hả anh ? 

Anh Đông ngó đồng hồ tay và nói : 

- Vào lớp đã ! Nhưng còn năm phút nữa mới đến giờ, anh em mình ghé qua công trường xem người ta làm việc đi. 

Trường của chúng tôi đang được xây cất thêm để thỏa mãn nhu cầu học hỏi của học trò vì học trò càng ngày càng đông mà tình trạng hiện tại của trường không đủ chỗ chứa. 

Vừa tới công trường, chúng tôi thấy thầy hiệu trưởng Tường, đứng quan sát thợ làm việc. Hôm nay, thầy mặc một bộ đồ vét thật đẹp, đầu chải láng bóng. 

Tôi cười nói lén với anh Đông : 

- Này anh ! Thầy Tường bữa nay diện ghê... Chắc chút nữa thầy đi chơi với cô... 

Anh Đông nói : 

- Bộ em không biết sao ? Hôm nay có thanh tra đến viếng trường. 

Chợt ngó đồng hồ, anh Đông quýnh lên : 

- Vào lớp nhanh ! Tới giờ rồi. 

Chưa đầy một phút sau, chúng tôi đã vào trong lớp học chúng tôi ở lầu một. 

Tôi ngồi bên dãy bàn con gái, cạnh cửa sổ ngó ra đường, còn anh Đông ngồi sát tường bên kia. 

Nhớ đến thái độ kỳ lạ của người mang kính đen, tôi bứt rứt không yên. Người ấy là ai ? Người học trò Tàu mà người ấy hỏi là ai ? Người ấy muốn gì ? Tại sao người ấy có vẻ trốn tránh cảnh sát ? Thình lình, giáo sư gọi tôi. Tôi đứng dậy, ấp úng vì chả nghe thấy giáo sư muốn hỏi gì. Tôi ngó ra cửa sổ như muốn tìm câu trả lời. Lúc này, tôi có vẻ quê lạ ! Bỗng tôi trông thấy chiếc xe Toyota lúc nãy đang lướt chầm chậm trước cổng trường. Tôi thấy rõ người tài xế. Dường như, người tài xế cũng thấy tôi. Qua đôi kính đen, người ấy ngó tôi chầm chập như là đang muốn tìm tôi. Chân tay tôi run lên. Tôi ngó mất hồn về phía cửa sổ không nói được một lời nào. 

- Hương ! Bữa nay sao em kỳ vậy ? Em ngó gì ở cửa sổ vậy ? Lần này thầy tha, lần sau tái phạm thầy phạt đó nghe ! 

Lời mắng của thầy làm tôi trở về thực tại. Thầy lúc nào cũng khoan hồng, cũng thương học trò thế mà học trò có hiểu thầy đâu, nhiều khi còn lợi dụng sự khoan hồng và tình thương của thầy để ỷ lại đồng thời lười biếng không chịu học hành phụ lòng kỳ vọng của thầy nữa. 

Tôi mắc cỡ ngồi xuống. Tuy nhiên, tôi vẫn còn bị ám ảnh bởi hình ảnh người mang kính đen đang lái xe Toyota lượn quanh trường. 

Chuông vừa reo báo giờ ra chơi, tôi mừng rỡ chạy như bay qua anh Đông. 

Anh Đông nói : 

- Bình tĩnh, 09 ! Em thấy gì lạ ở ngoài đường ? 

Anh Đông chỉ gọi tôi là 09 khi nào có chuyện quan trọng. 

Tôi nói cho anh nghe điều tôi thấy. Nghe xong, anh Đông chạy ra cửa sổ ngó xuống đường. Anh nói : 

- Nếu người ấy ở đây lúc nãy thì bây giờ nhất định người ấy đã đi rồi, không còn ở đây nữa. 

Tôi hơi tức vì câu nói của anh : 

- Bộ anh không tin em sao ? Chính em thấy người ấy rõ ràng mà. 

Anh Đông rầy : 

- Em nói nhỏ nhỏ chứ ! Bộ em muốn mọi người biết hết chuyện bí mật của anh em mình à ? 

Thật vậy, lúc đó tôi không để ý đến các bạn đang tràn ngập chung quanh anh em chúng tôi. 

Anh Đông nói nho nhỏ : 

- Em hãy để ý xem có người học trò Tàu nào mới nhập học hôm nay không ? 

Dù đôi mắt chúng tôi có mở to cách mấy đi nữa, anh em chúng tôi vẫn không thấy người học trò Tàu nào mới nhập học cả. 

Anh em chúng tôi đến đứng cạnh lan can lầu ngó ra đường. Để mọi người khỏi để ý, anh Đông mở một quyển sách để trên lan can như có vẻ anh đang đọc sách. 

Anh Đông vẫn chưa hết nghi ngờ : 

- Em có chắc là chiếc xe Toyota đó không ? Phải chi anh thấy... 

Tôi chưa kịp trả lời thì... 

- Chà ! Hai anh em làm gì đó ? Sao không đi chơi. 

Chúng tôi quay lại... Thầy hiệu trưởng Tường ngó chúng tôi mỉm cười. Thầy biết chúng tôi là hai anh em học cùng một lớp. 

Anh Đông liền trả lời : 

- Chúng em đang xem thời tiết hôm nay. Đám mây đen to kia báo hiệu sắp có mưa to… và trận mưa này sẽ kéo dài suốt cả ngày. 

Tôi thấy thầy hiệu trưởng có vẻ sửng sốt nhưng khi ngó lên trời chốc lát, thầy gật đầu : 

- Chắc có lẽ hai em đoán đúng ! Giỏi lắm ! 

Nói xong, thầy đi thẳng. Tôi nói với anh Đông : 

- Anh thật là tài ! 

Nghe lời khen của tôi, anh Đông khẽ nhún vai, trông anh phớt tỉnh như "ăng lê": 

- Đó chỉ là may mắn mà thôi ! 

Tôi trở lại vấn đề : 

- Nhất định người mang kính đen vẫn đang tìm người học trò Tàu. 

Anh Đông có vẻ suy nghĩ nói : 

- Người học trò Tàu ! Anh đã cố tìm, ngó từng người một nhưng chả thấy người nào có vẻ Tàu cả! 

- Có thể người đó có mục đích khác mờ ám hơn, việc tìm người học trò Tàu chỉ là một cớ… 

Anh Đông khẽ nhăn trán khi nghe câu nói của tôi. Thình lình, một chiếc xe Toyota tiến nhanh vào sân trường. Chưa kịp ngó kỹ người tài xế, tôi la lên : 

- Kìa ! Người mang kính đen ! Anh Đông ơi ! Đúng rồi ! Đúng rồi ! 

- Đúng gì vậy, em ? 

Thầy hiệu trưởng Tường vừa quay trở lại và nghe được tiếng la của tôi. 

Tôi vừa nói vừa run : 

- Thầy ơi ! Người lái xe Toyota kia đã đi vòng quanh trường từ sáng đến giờ. Bây giờ bỗng nhiên lại vào trường. Thưa thầy, có vẻ mờ ám nguy hiểm lắm ! 

Thấy vẻ mặt thất vọng của anh Đông, tôi hối hận đã lỡ lời nhưng quá muộn rồi. Anh Đông nói gỡ : 

- Thưa thầy ! Theo em chả có gì cả, em Hương tưởng tượng đó thầy ! 

- Không có tưởng tượng đâu ! Kìa ! Chiếc xe hơi đó trở lại kìa ! 

- Các em theo thầy, thầy hỏi xem người đó muốn gì ? 

Tôi và anh Đông theo thầy Tường đi xuống sân trường. 

Chiếc xe hơi vừa đậu cạnh bực thềm vào văn phòng. Anh Đông ngó tôi có vẻ giận không bằng lòng. Tôi bình tĩnh coi như không có vì tôi tin tôi có lý và đã hành động đúng. 

Thầy Tường tiến đến xe. Người tài xế vừa mở cửa bước ra. Thày Tường hỏi : 

- Tại sao từ sáng đến giờ ông cứ lượn xe quanh trường tôi mãi vậy ? Ông đã làm học sinh của tôi sợ... Xin ông giải thích rõ… nếu không tôi sẽ… 

Vừa nghe thầy Tường nói xong, người tài xế đóng cửa xe một cái rầm. Trời ! Tôi ngó kỹ người đó. Không phải người mang kính đen mà là một người khác. Người này to lớn, sắc diện hồng hào. 

Thầy Tường la lên : 

- Ông là thanh tra... 

Người ấy nói giận dữ : 

- Phải ! Tôi là thanh tra Trần Kỳ... Ông tiếp đón thanh tra của bộ như vậy hả ? 

Thầy Tường hoảng hốt : 

- Xin lỗi ! Tôi lầm... 

Thầy Tường quay sang anh em chúng tôi : 

- Hai em đi chỗ khác l Tôi sẽ xử các em sau. 

Không chờ thầy Tường lập lại lần thứ hai, tôi và anh Đông chạy ngay... Anh Đông cú đầu tôi cái cốp. 

- Em thật là ngốc quá ! Bộ em không thể phân biệt được hai xe khác nhau sao ? 

Biết lỗi, tôi nói dịu : 

- Không biết tại sao em lầm kỳ như vậy ? 

Tuy thế, tôi vẫn cố gỡ lỗi của mình : 

- Nhưng, ai cũng phải có lúc lầm chớ ! 

- Thôi đừng cãi nữa ! Vào lớp mau ! Trễ rồi ! Kẻo thầy rầy chết ! 

Chúng tôi vào lớp trễ thật. Thầy Sử Địa đang giảng phải ngừng lại chờ chúng tôi về chỗ ngồi. Chờ chúng tối ngồi yên xong thầy giảng tiếp. Biết lỗi chúng tôi ngồi im thin thít. 

Thầy hỏi cả lớp : 

- Ai có thể trình bày một cách gọn gàng và rõ ràng về Đông Kinh Nghĩa Thục ? 

Hầu hết cả lớp đều giơ tay. Nhưng thầy chỉ ngay người nổi tiếng số một về lười và không thuộc bài : 

- Lãm ! 

Lãm là người học sinh lười và du đãng nhất ở lớp tôi. Nhờ to con và có sức mạnh, Lãm thường hay đánh lộn và ăn hiếp kẻ yếu. Chả học hành gì hết, Lãm làm sao trả lời được câu hỏi này. Lãm đứng yên lặng há hốc mồm trông tức cười. 

Biết ý, thầy nói : 

- Được ! Em Lãm ngồi xuống ! Thầy hỏi thử chớ thầy biết em không thuộc bài rồi ! Em năm nay ở lại lớp đó nghe ! Nào, em khác ! Ai trả lời được ? À ! Em mới nhập học lúc nãy trả lời được không ? 

Thầy coi lại sổ rồi nói tiếp : 

- Xu Xu ! Em trả lời được không ? 

Người học sinh mới đứng dậy. Thầy hỏi : 

- Em là người Trung Hoa nhập Việt tịch ? 

- Dạ ! 

Chúng tôi đã tìm ra rồi. Người học sinh này là người mà kẻ mang kính đen tìm từ sáng đến giờ. Vậy mà vì mải theo dõi hắn, chúng tôi đã không biết đến chuyện xảy ra ngay tại lớp mình. Tôi và anh Đông ngó nhau thông cảm.
_______________________________________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG III, IV