Chủ Nhật, 23 tháng 7, 2017

Rắn thần họ Lý - Chương 8 (hết)

Chương 8 (hết)

Sau bốn ngày cắm cúi làm việc, Vũ Phan và Tú Mai đã hoàn thành xấp tài liệu.

Nhờ cái máy chữ cũ nhưng vẫn dùng được của giáo sư Châu, sáu chục trang giấy đầy đặc chữ đánh máy, coi bộ cũng sáng sủa rõ rệt. Tài liệu còn được đính kèm theo gần hai mươi bức hình chụp những món cổ vật hiếm, rất quý giá của giáo sư Châu. Đặc biệt có một bức lớn in hình con rắn lông chim rõ từng nét. Con “rắn thần họ Lý!”

Vũ Phan xoa tay vui mừng bảo bạn:

- Chẳng hiểu ông chủ bút tờ báo Tin Nhạn đọc có lẹ không? Và đọc xong không biết ông có cho đăng không đây chứ?

Bé Lan, Minh Lệ cũng có mặt tại phòng làm việc của chàng trai. Hai em nhỏ chạy lăng xăng, lúc lấy giùm Vũ Phan cái này, lúc lại làm hộ Tú Mai vài việc lặt vặt khác.

Bé Lan láu táu:

- Anh Phan! Nếu được đăng báo, anh sẽ có tiền! Thế… ngoài việc mua kẹo cho Minh Lệ và em, anh và chị Mai định sẽ mua gì nữa nào?

Đôi bạn chưa phút nào nghĩ đến việc bài của mình sẽ được đăng và hai người sẽ được một số tiền. Nghe bé Lan nhắc, Phan, Mai cũng cảm thấy đôi chút hy vọng. Không nói ra, nhưng trong trí, hai người cùng chung một ý nghĩ: “Ừ! Biết đâu đấy!” Chợt chàng trai lên tiếng vui vẻ:

- Tụi mình cần cái gì nhỉ?

Và anh đưa mắt nhìn Tú Mai, nhất là hai cặp mắt sáng long lanh, nét môi tươi cười của hai cô bé. Vũ Phan tự nhủ: “Phải mua một cái gì mà tất cả bốn người cùng có thể sử dụng được mới vui”.

Mãi không thấy ai lên tiếng, chàng trai tiếp luôn:

- Riêng tôi, tôi biết rõ hiện chúng mình đang cần một thứ!

Bé Lan giật tay áo anh, hối thúc:

- Cái gì? Nói đi anh Phan. Cái gì?

- Cái máy chụp hình! Đúng chưa?

- Mà rồi anh có cho tụi em mượn chụp phong cảnh không?

- Có chứ! Với điều kiện các em phải bỏ tiền mua lấy phim.

- Vâng! Được! Chúng em chịu.

- Thôi, thế thì được rồi! Riêng về phần anh và chị Tú Mai, một cái máy tốt là một món đồ nghề không thể thiếu sót. Tài liệu này đây, nếu không nhờ cái máy chụp tối tân của ba Minh Lệ, chắc gì đã có được những tấm hình rõ, đẹp như thế này. Mà mua một cái tốt như vậy thì anh và chị Tú Mai không thể nào có đủ tiền mà mua được đâu. Có lẽ anh sẽ bán cái Kodak của ba thưởng cho từ hồi đậu tú tài II, để dành thêm một ít tiền nữa phụ vào mua mới được. Một phóng viên ký giả không thể nào không có máy chụp hình được.

Bé Lan reo lên:

- Anh Phan vẫn thích làm phóng viên ký giả hả?

Chàng trai mỉm cười:

- … Có thể lắm chứ Lan!

Minh Lệ cười theo:

- Anh Phan làm gì mà không được!

Chủ nhật sau, Vũ Phan, Tú Mai và bé Lan đến biệt thự Bạch Tuyết rủ Minh Lệ ra chợ Tùng Nghĩa chơi, nhân tiện đón xe đò đem báo từ Saigon lên.

Trời đã sáng rõ lắm. Tiết trời thật ấm áp. Phong cảnh đẹp vô cùng. Con sông con, mặt nước lấp lánh tựa bạc, như rộng thêm ra với hai bờ dốc thoai thoải rải đầy cuội trắng. Trên cành cây bưởi, trong vườn nhà ai, trổ đầy hoa nhị vàng cánh trắng muốt, tỏa hương thơm ngào ngạt, một đôi chim chìa vôi ngước mỏ xinh xinh cất tiếng hót: ti ti ti! hít ti ti!

Tú Mai tia mắt đăm đăm phóng ra ngắm cánh đồng rộng soải dài mãi tận hàng tre phía xa xa, buột miệng:

- Thiên nhiên đẹp, trong lành như thế này, chẳng hiểu tại sao nhiều người không biết tận hưởng, lại cứ để ngày giờ nghĩ đến làm những điều xấu xa?

Chợt bé Lan và Minh Lệ chỉ tay về phía đường cái nhựa:

- Kìa, anh Phan, chị Mai! Có xe đò Saigon lên kìa! Đúng rồi!

Quả nhiên, một chiếc xe lớn đang bon bon tiến lại, giảm dần tốc độ. Thân xe sơn xanh, mui màu đỏ. Vũ Phan reo khẽ:

- Đúng xe Thành Xương rồi!

Tú Mai la lên khi chiếc xe vừa dừng bánh:

- Bác “lơ” già cẩn thận mở từng nút dây cột. Sốt ruột, bé Lan kêu lên:

- Lâu thế bác.

- Trời đất! Làm gì mà hối thúc như “giặc” vậy? Tuần báo chứ nhật báo đâu mà “nôn” quá xá vậy?

Cầm số báo dầy cộm trong tay, Vũ Phan dẫn cả bọn vào một tiệm phở rộng rãi sạch sẽ. Mùi nước dùng nóng sôi bốc thơm làm tăng thêm cái đói. Hai cô bé con nhao nhao giật tay Phan:

- Cho tụi em ăn phở đi, anh Phan! Đi bộ từ nhà ra đây, đói lắm rồi!

Vũ Phan vui vẻ:

- Yên trí! Cho anh xin mười phút.

Dứt lời, chàng trai chọn một chiếc bàn giáp vách tường, lát gạch men trắng sạch sẽ, kéo ghế cho ba cô gái ngồi. Sau khi mọi người đã an vị, Vũ Phan trịnh trọng mở tờ báo. Mọi người hồi hộp ngồi yên lặng. Lật được năm, sáu trang, chợt tia mắt chàng trai ngưng đọng nhìn chăm chú : trên hai trang giữa quyển báo, “tác phẩm” xuất hiện bằng mực đen trên giấy trắng. Bốn người đồng thanh reo khẽ:

- “Ồ”!

Trên đầu trang bên trái, đầu đề in chữ lớn:

“DẤU HIỆU RẮN THẦN HỌ LÝ”

Ngay dòng dưới, loại chữ nhỏ hơn một chút, có hàng chú thích:

“Một chuyện có thật viết tặng bạn đọc do đôi bạn Phan Mai”

Đóng khung chung quanh bài viết là hình con rắn kỳ quái uốn khúc, mình ghê rợn, cái đuôi lông chim xòe ra như nan quạt ôm lấy hàng chữ cuối cùng.

Bốn anh em châu đầu nhìn vào trang báo mà trống ngực dập thình thình, không ai đọc được một hàng nào. Những nét chữ như biết cựa quậy không khác muôn ngàn con rắn nhỏ li ti bó lúc nhúc ngoằn ngoèo. Mãi một lúc sau, Vũ Phan và Tú Mai mới đọc được. Những câu văn bị sửa chữa rất ít. Có đoạn lại không sửa một chữ nào. Đôi bạn say sưa đọc, trong lòng cảm động đến độ nước mắt rưng rưng.


* * *


Giáo sư Châu đẩy hai tách cà phê nóng, đĩa bánh ngọt tới trước mặt đôi bạn Vũ Phan, Tú Mai.

Minh Lệ và bé Lan đang cắm cúi chơi cá ngựa.

Tiếng nói nhà bác học, niên kỷ đã gần 60 đó vang vang như tiếng chuông ngân:

- Mấy bữa nay bác cứ băn khoăn mãi về vấn đề quà thưởng tặng hai anh em. Vừa may, em Minh Lệ về nói chuyện bác mới yên trí. Đây, bác có chút quà nhỏ này tặng hai cháu! Bác mong rằng mỗi khi nhìn tới nó, hai anh em lại nhớ tới lòng biết ơn của bác.

Giáo sư Châu nghiêng mình, đưa tay mở cánh cửa tủ buýp phê kiểu mới bằng gỗ cẩm lai hai màu nâu và trắng ngà. Ông lôi ra một chiếc máy chụp hình bóng loáng. Máy hiệu Rolleiflex đủ cả chóa đèn, chân máy. Cái máy của ông vẫn dùng và đã cho Phan Mai mượn?

- Nhờ hai cháu mà Minh Lệ và mớ cổ vật của bác mới thoát khỏi tay của tên bất lương họ Lý đó. Hơn thế nữa, một số đồ cổ lại được độc giả bốn phương của tờ tuần báo Tin Nhạn biết đến và hoan nghênh qua hình ảnh thật đẹp và những lời dẫn giải rất minh bạch của hai anh em.

Vũ Phan, Tú Mai lễ phép ngả đầu, mỉm cười khiêm tốn. Vũ Phan:

- Thưa bác! Khi gởi xấp tài liệu đi, chúng cháu hồi hộp lắm vì chưa biết bài đăng báo bao giờ. Lúc nào cũng lo lắng là sẽ bị từ chối. Đến khi thấy sự cố gắng của mình được thể hiện trên giấy trắng mực đen, chúng cháu đã vô cùng vui sướng. Niềm vui sướng đó, thưa bác, quả đã là một món quà vô giá rồi đó ạ. Vậy, chúng cháu không dám lạm dụng, nhận thêm món quà này của bác nữa. Vả lại, nếu cho chúng cháu, khi cần đến, bác sẽ lấy gì để dùng?

Nhà khảo cổ không nói gì, chỉ mỉm cười khe khẽ lắc đầu. Ông lại nghiêng người về phía cánh tủ buýp phê còn đang mở rộng. Chớp mắt, trong tay ông lại cầm một chiếc máy hình khác, cũng hiệu Rolleiflex, cũng đủ chóa đèn, chân máy : cái máy cũ đích thực của ông.

Trí óc đôi bạn chưa hết rộn ràng vì ý nghĩ : “Giáo sư Châu đã âm thầm đi mua chiếc máy Rollei mới toanh để dành tặng hai người” Đôi bạn lại tròn mắt ngạc nhiên khi thấy trên tay nhà bác học một chiếc phong bì trắng, phía trên, mấy hàng chữ đen in rõ rệt:

Tuần báo Tin Nhạn

Tòa soạn và Trị Sự số… đường… Saigon

Tiếng nói giáo sư vang lên như một lời reo vui:

- Hai anh em hãy đọc thư đi và đừng lo gì về việc tôi không có máy ảnh để dùng nghe!

Vũ Phan, hai tay khẽ run, nhẹ rút tờ giấy trắng gấp đôi, liếc nhanh:

Saigon, ngày… tháng… năm 1972.

Kình gửi giáo sư Khảo Cổ Đặng Thế Châu

Xã Tùng Lâm – Quận Tùng Nghĩa

Tỉnh Tuyên Đức

Thưa giáo sư,

Trước hết, thay mặt ban Quản đốc tòa soạn Tuần báo Tin Nhạn, chúng tôi trân trọng gởi đến giáo sư lời chân thành xin lỗi vì tính chất đường đột của lá thư này. Lẽ ra, chúng tôi phải viết và trực tiếp gửi đến tay tác giả bài “Rắn thần họ Lý”, tức đôi bạn Phan Mai.

Nhưng nhận thấy nội dung bài phóng sự đều đề cập đến số cổ vật quý hiếm của giáo sư, sau bao năm khổ công tìm kiếm mới có được, chúng tôi mạo muội kính gởi vài hàng, nồng nhiệt cám ơn giáo sư đã cho phép đôi bạn Phan Mai viết, kèm theo cả hình ảnh một đề tài thật độc đáo, thật hấp dẫn, từ trước đến nay, chúng tôi chưa hề được hân hạnh đăng tải. Số báo phát hành so với thường lệ, đã tăng lên gấp rưỡi, mà đại lý các nơi vẫn còn điện về yêu cầu gửi thêm nữa.

Không nói, chắc giáo sư cũng đoán biết được niềm hân hoan của toàn thể anh em tại tòa soạn Tin Nhạn chúng tôi đã đến mức nào.

Trân trọng kính nhờ giáo sư chuyển lời chân thành cảm tạ của chúng tôi tới hai bạn Phan Mai và của riêng tôi lời nhắn sau đây:

Kính mời hai bạn Vũ Phan, Tú Mai cho chúng tôi được hội diện tại tòa soạn nội tuần lễ này, có việc cần gấp.

Trong khi chờ đợi, một lần nữa, thay mặt toàn ban biên tập Tuần Báo TIN NHẠN, xin nồng nhiệt kính gởi đến giáo sư cùng đôi bạn tấm lòng thành biết ơn của chúng tôi.

Tổng Thư ký 

Kiêm Chú bút Tuần báo Tin Nhạn

Kính thư 

Nguyễn Đức Minh 

Trao lá thư cho Mai, rồi trong khi cô gái chăm chú đọc, Vũ Phan lặng người cảm động không nói nên lời. Mắt đăm đăm ngó ly cà phê nóng trong tay, tia nhìn của chàng trai như đang dõi về một chân trời nào xa lắm.

Tiếng Tú Mai:


- Vậy, sáng mai anh Phan đi Saigon nghe.

- Tú Mai cùng đi với anh chứ?

- Không, em đi sao được. Bài học ôn của em còn bao nhiêu chưa thanh toán xong đây này. Vả lại, mọi việc đều do anh chủ trương hết. Em chỉ đóng vai phụ tá, và chỉ thích đóng vai phụ tá cho anh thôi mà.

Tiếng nhà bác học:

- Cháu Tú Mai nói đúng đấy… Hai anh em uống cà phê đi kẻo nguội hết.

Vũ Phan lễ phép “dạ” khẽ một tiếng. Rồi trầm ngâm chàng đưa mắt ngắm nhìn chiếc máy hình tối tân do giáo sư Châu tặng cho hai người. Chiếc máy bóng loáng, chóa đèn, chân máy mới tinh hảo. Chiếc Rollei như ngầm nói với Phan:

“ … Chúng mình sẽ cùng bắt tay vào những công việc thật hấp dẫn, thật sôi nổi, để đem lợi ích và những phút vui tươi cho độc giả bốn phương…!”

Bất giác, chàng trai buột miệng nói với giáo sư Châu, đồng thời cũng để trả lời Tú Mai:

- Vâng, ngày mai cháu sẽ về Saigon.

Tiếng hai cô bé con nhao nhao:

- Anh Phan về Saigon phải mua thật nhiều quà cho chúng em nghe anh Phan.

Ngoài vườn, hai mẹ con con Phích nô đùa, đuổi nhau khiến sỏi trên lối kêu lạo xạo.

Ve sầu vẫn êm êm hòa tấu khúc nhạc mùa hè.

Dưới mắt Vũ Phan, lá cây trong vườn biệt thự Bạch Tuyết hình như xanh hơn mọi ngày, phản chiếu ánh nắng mai sáng lấp lánh, tưng bừng rực rỡ.

Cảnh vật vui tươi như đang dang rộng hai cánh tay đón mừng một chân trời mới màu hồng.

NAM QUÂN 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét