Thứ Ba, 27 tháng 1, 2015

CHƯƠNG 2_PHƯỢNG

2

Người con gái tẳn mẳn ngồi lặt từng cọng rau muống. Buổi trưa oi bức, căn nhà tôn như một lò lửa, nhưng nhờ vào chiếc quạt máy cũ kỹ dựng ở góc nhà thổi ra những luồng gió nhẹ, tuy yếu ớt nhưng cũng đỡ. Hoa hát nho nhỏ : 

- Trả lại em yêu mối tình vời vợi, ngôi trường thân xưa bạn bè cũ mới đường buồn anh đi bao giờ mới tới. 

Giọng cô bé cao và trong. Bài hát của Phạm Duy này Hoa thích nhất nên thỉnh thoảng ngồi buồn một mình Hoa vẫn hát nho nhỏ. Chiều nay cả nhà đi vắng hết trơn, cả anh Thành cũng có giờ thực tập đằng Khoa học nên chỉ còn mình Hoa. Cô bé đang nhặt rau muống để luộc, làm cơm buổi chiều. 

Ánh nắng thổi lung linh mấy tàng cây chùm ruột sau nhà. Hoa thấy nóng hơn lệ thường, cô xách rổ rau lên, tắt quạt máy và ra ngồi tựa lưng vào một gốc cây chùm ruột. Ở ngoài này mát hơn, và gió lồng vào mái tóc cô gái, thổi phồng những sợi tóc mây bay phất phới. Hoa thấy thật vui. Hồi sáng này vừa phát xong kết quả kỳ thi lục cá nguyệt. Hoa đứng đầu lớp. Cô nghĩ chiều nay anh Thành về thế nào cũng phải khoe. Nhiều khi Hoa thấy mình trẻ nít ghê, mười bảy mười tám rồi mà hở chút gì cũng thích mang khoe anh hết ! Hoa nhớ đến Tuyết. Dạo sau này, Tuyết đã trở thành người yêu của anh Thành. Đó là đều làm Hoa sung sướng nhất. Dạo mà anh Thành còn theo đuổi Phượng, Hoa thật buồn. Không phải cô ghét gì Phượng, cũng không phải cô trách cứ gì anh mình, nhưng Hoa thấy tính tình Phượng không hợp với nếp sống gia đình mình. Còn Tuyết, Tuyết cũng gia đình khá giả như gia đình Phượng nhưng tính của Tuyết bình dân và dễ chịu. Do đó, Hoa nghĩ là Tuyết sẽ sống được trong gia đình mình. Sự nhu thuận nơi người con gái là một điều tối cần thiết. 

Có tiếng chân bước xoay nghiêng trên nền xi măng trước cửa nhà và tiếng động của một sự hiện diện. Hoa buông cọng rau đang lặt dở trên tay và chạy vụt ra. Hùng. Anh đứng đó ! Trong ánh nắng chưa tàn phai của một buổi chiều thật nóng. Trong sự lem luốc lếch thếch của cô bé vừa chạy từ nhà sau lên, Hùng mỉm cười nhìn Hoa khi cô bé ngạc nhiên kêu lên : 

- Anh Hùng ! 

- Phải, anh đây, làm gì mà Hoa ngạc nhiên thế. 

Hoa lúng túng : 

- Hoa… ơ… dạ không. 

Rồi cô đứng trân trân nhìn Hùng. Từ một lần gặp gỡ, người con trai đột ngột biến thành niềm mơ ước trong tâm hồn cô gái trẻ. Nhưng đó chỉ là ảo vọng. Hoa đã nhiều lần tưởng như thế. Vì Hùng chỉ có thể tìm đến những cô gái cao sang, đầy đủ, ít ra là Phượng, thì mới có quyền mơ ước đến việc kết hôn với Hùng. Và thế là ngay trong ý tưởng manh nha, Hoa đã giết chết niềm yêu đầu đời. Tại sao bây giờ Hùng lại đến đây ? Có chuyện gì ? Chuyện gì ? Cả ngàn câu hỏi quay cuồng trong đầu óc Hoa, và sự hồi hộp làm tay chân cô gái luống cuống. Hoa cảm tưởng như mình vừa sống trong mơ. Hùng là vị hoàng tử đến nhà cô bé lọ lem. Hoa không mong chờ gì một cuộc gặp gỡ nữa vì cô biết, cô nghĩ là nó không xảy ra. Vậy mà nó lại đến… Tiếng Hùng vang nhẹ bên tai :

- Kìa Hoa, làm gì mà ngẩn ra nhìn anh vậy ? Bộ Hoa không mời anh vào nhà sao ? 

Hoa choàng tỉnh một cơn mê. Cô ấp úng : 

- Dạ, mời anh Hùng vào nhà chơi. 

Hùng bước theo chân cô gái vào gian nhà nhỏ. Bộ bàn ghế gỗ bày biện thật đơn sơ, tất cả là sự giản dị của một gia đình nghèo. Ngay cả Hoa nữa, Hoa cũng là thể hiện của một sự nghèo túng. Chiếc áo bà ba màu trắng hơi cũ và quần đen. Nhưng trong nét mộc mạc đó, Hùng nhìn thấy cả một sự dịu dàng thuần hậu. Hùng thuộc loại người con trai đã sống nhiều, đã ăn chơi phung phá dù anh chưa lập gia đình, anh mới hai mươi ba. Hùng không còn mê thích những gì thiên hạ cho là cao sang. Những thứ ấy anh đã có. Hùng khinh thường những cô gái chạy theo mình. Hùng thấy mình được ưu đãi và đôi khi đó chính là điều khổ tâm. Hùng không bằng lòng được với cuộc sống bao giờ. 

Rồi Hùng gặp Hoa, chỉ một lần, một cô gái nhà rất nghèo, học chăm ngoan và mang một vẻ mặt, một nhân dáng như đã nằm sẵn trong đầu óc Hùng từ kiếp nào xa lắc xa lơ. Hùng cố gắng vui chơi để quên, nhưng cuối cùng, anh đã phải hỏi địa chỉ để tìm đến. Một cách khéo léo, Hùng phải hỏi Trâm địa chỉ của cả bốn cô ngồi cùng bàn hôm dự sinh nhật vì Hùng không muốn Trâm nghi ngờ này nọ trước khi Hùng thực hiện xong việc mình muốn. 

Hoa ngồi đối diện Hùng, mặt cúi gầm xuống. Cô không biết nói gì và làm gì, cô cảm thấy tay chân mình thừa thãi quá. Hùng nói : 

- Buổi trưa nắng quá Hoa nhỉ ? 

Câu nói bâng quơ của Hùng lôi kéo Hoa nhớ lại hiện thực – căn nhà quả thực là nóng – và mình nghèo. 

- Vâng ạ, trưa nay nóng quá. 

- Hoa ở nhà buổi chiều không đi chơi đâu sao ? 

Hoa lắc đầu : 

- Dạ không. Buổi chiều Hoa ở nhà trông nhà. 

- Ông cụ bà cụ đâu hết Hoa ? Anh chào chứ. 

- Dạ không. Ba má Hoa vắng nhà. 

Hùng à một tiếng. Anh chuyển hướng câu chuyện : 

- Trong lớp, chắc các bạn mến Hoa lắm ? 

Hoa tròn mắt ngạc nhiên, cử chỉ thật đáng yêu : 

- Dạ đâu có… 

- Có mà, anh nghe Trâm nói. Với lại anh nghĩ, một cô bé dễ thương như Hoa thì ai mà không mến! 

Hoa cắn môi. Buổi chiều vẫn nắng. Và nắng hình như còn nhảy múa trong tâm hồn cô gái dậy thì.


*


Vừa bước chân vào lớp, Trâm đã chạy lại bên bàn Phượng. 

- Ê, hôm qua anh tôi có tới nhà bồ không ? 

Phượng ngạc nhiên : 

- Không, có ai đâu, mà tại sao bồ hỏi vậy ? 

Trâm gật đầu : 

- Ồ, hỏi chứ. Tại hôm qua ổng năn nỉ tôi xin địa chỉ của mấy bồ. Tôi nghi ổng tìm đến thăm bồ. 

Một niềm hy vọng chợt bừng lên làm hồng đôi má cô gái trẻ. Ừ nhỉ, tại sao không ? Rất có thể là Hùng chưa đến. Và nếu Hùng xin địa chỉ, thì chỉ có Phượng là người xứng đáng nhất để Hùng đến thăm thôi. Phượng biết như vậy một cách chắc chắn. 

Từ ngày gặp Hùng, ngồi cạnh Hùng và nói chuyện thân mật, Phượng nhen nhúm trong tâm hồn một nỗi ước mơ. Cô bé nghĩ, với Hùng, có lẽ không còn gì và còn ai lý tưởng hơn. Từ trước, tất cả những kẻ đã theo đuổi, tán tỉnh Phượng đều coi thường, vì dù nếu có học khá đi nữa thì họ vẫn nghèo lắm, lếch thếch, lôi thôi, như Thành chẳng hạn. Khi Thành không theo đuổi mình nữa mà tìm lại với Tuyết, Phượng thấy mình như rảnh nợ đồng thời với một cách hậm hực và tiếc nuối thế nào ấy. Chính Phượng cũng thầm ngạc nhiên chính mình. Đó là một sự phi lý, không thích người ta thì họ phải tìm kẻ khác chứ ? Thế nhưng sự ích kỷ của cô gái xui Phượng buồn vẩn vơ. Phượng an ủi mình rằng hạng con nhà nghèo như Thành rồi cũng chả ra sao. Và cô vui nhiều với câu an ủi đó. Suốt buổi học Phượng lo ra hoài. Bao giờ thì Hùng đến thăm đây ? Chắc là mai, hay chiều nay cũng có thể. Chuông tan trường vừa reo lên, Phượng thu vội vã mấy món cần thiết vào cặp rồi đứng lên. Trâm nhìn qua Phượng : 

- Ê, chiều rảnh không ? 

- Chi vậy ? 

- Tôi đến chơi. 

Phượng gật đầu : 

- Rảnh chứ. Nhớ đến nha. 

Trâm vừa xách cặp ra song song với Phượng vừa nói : 

- Anh Hùng tôi cứ hỏi thăm bồ mãi. 

Phượng nghe niềm vui rộn lên : 

- Vậy hả ? Cho mình gởi lời thăm anh ấy nhé. 

- Dĩ nhiên. 

Họ đã đến cổng. Trâm chợt chỉ tay về phía chiếc xe hơi mầu trắng đậu kế cổng trường : 

- Ủa, ông Hùng kìa. Sao bữa nay lại đến đón tôi nhỉ ? 

Phượng nhìn theo hướng tay chỉ của Trâm và thấy Hùng đang tựa người trước mũi xe nhìn về phía cổng trường. Tự dưng bước chân Phượng như vấp vào nhau. Trâm bảo Phượng : 

- Tôi đưa bồ về luôn nhé. 

Phượng lắc đầu cho có lệ : 

- Thôi bồ về đi. Mình về xe cyclo được mà. 

Trâm kéo tay bạn : 

- Phượng kỳ ghê đi. 

Hai cô gái tiến lại. Hùng dõi mắt tìm bóng Hoa. Anh thấy cô bé đang đứng với một người con trai gần bên chiếc xe gắn máy và Hoa leo lên ngồi. Máu nóng chợt bừng lên hai bên thái dương Hùng. Anh cũng không hiểu tại sao. Nhưng Phượng và Trâm đã đến bên cạnh Hùng. Trâm đong đưa chiếc cặp : 

- Sao bữa nay anh đi đón em ? 

Hùng hỏi lại, giọng hơi cáu : 

- Bộ không được sao ? Anh rảnh. 

Trâm lắc lắc mái tóc trên bờ vai : 

- Tại ít khi thấy anh chịu khó. À, anh đưa Phượng về nhà trước rồi hãy về nhà sau nhé. 

Hùng hỏi bâng quơ : 

- Mấy cô bạn em về hết rồi à ? 

Trâm gật đầu : 

- Tụi nó có anh em chở hết trơn. 

Hùng nghe nhẹ nhõm. Ừ nhỉ, có lẽ người thanh niên lúc nãy là anh của Hoa. Tại sao lại không chứ ? Hùng nghe vui với ý nghĩ đó. Trưa nay anh đến đón Trâm mục đích là muốn nhìn Hoa, nhưng cô bé đã về quá lẹ. Hùng mở cửa xe mời Phượng : 

- Phượng lên đi. Anh xin được hân hạnh đưa về. 

Trâm cười phá lên : 

- Hôm nay trời sắp mưa to rồi. Ông anh tôi đóng cải lương. 

Hùng vừa ngồi vào xe vừa đáp : 

- Chứ sao. Lâu lâu cải lương một lần. 

Cánh cửa đóng sập lại và chiếc xe lao đi. 

Phượng mang niềm vui thật lớn bước vào nhà.. Bà Thoa nhìn con gái, bà thấy con gái mình đẹp thật. Buổi trưa ăn cơm có cả chị Thục.Chị về nhà đóng hụi cho mẹ rồi ở chơi. Hai chị em còn lại sau cùng trong bữa ăn. Chị Thục hỏi : 

- Dạo này thấy em vui dữ hả ? 

Phượng mỉm cười nhìn chị : 

- Vui gì đâu chị ! 

- Có ai chưa đó cô ? 

Phượng hình dung đến Hùng nhưng cô gái không dám nói. Chị Thục bảo : 

- Hồi trưa ai đưa em về nhà vậy ? 

Phượng không ngờ chị Thục thấy. Một chút hãnh diện làm má cô bé đỏ hồng. 

- Anh Hùng đó chị. 

Chị Thục kêu lên : 

- Hùng nào ? Cô nói thế thì tôi chịu thôi. 

Phượng thấy cái đoảng của mình : 

- Chết, em quên.. Anh ấy là anh ruột của nhỏ Trâm đó chị. 

- Trâm nào, Trâm nhà thật giàu đó hả ? 

- Đúng rồi chị. 

- Sao anh ta đưa cô về ? 

Phượng bẽn lẽn : 

- Dạ, tại anh Hùng đến đón Trâm, nhân tiện thấy em nên đưa về luôn. 

Chị Thục không hỏi nữa nhưng với kinh nghiệm của một người đàn bà, chị đã đoán được những gì đang xảy ra trong tâm hồn cô em của mình. 

Một sự xây đắp rất lớn đang hình thành trong Phượng. Cô thấy mình xứng đáng để có một người theo đuổi cỡ như Hùng. Mang tâm trạng tự tôn từ rất lâu, Phượng cảm giác như Hùng đang chạy theo cô. Phượng, rất ngây thơ làm sao biết được đôi khi cảm giác đánh lừa cả chính người có nó cũng nên.


*


Đăng soạn mấy chồng cours dầy cộm. Chàng nghĩ đến ngày lại phải đi dạy thử – giờ thực tập –lại lớp cũ tuần trước. Đăng chắt lưỡi. Lớp gì mà toàn con gái nhà giàu và xinh. Mình vào dạy cũng thấy khớp. Căn nhà tôn toả sức nóng hầm hập làm người Đăng toát mồ hôi như tắm. Đăng cởi phăng chiếc áo mai-dô đang mặc ra, ngả người trên ghế bố tìm một giấc ngủ trưa. Chưa chợp mắt được bao lâu thì có tiếng chân rầm rập lên cầu thang. Đăng lẩm bẩm “lại thằng quỷ nào đây” và một người con trai ló đầu vào : 

- Ê, ngủ hả mày ? 

Đăng ậm ự : 

- Buồn ngủ muốn chết. 

Bạn Đăng, Thành, anh của Hoa cũng chính là người con trai, ngồi xuống mép giường bố đưa tay lật lật mấy chồng cours. 

- Bữa nay có thực tập không ? 

Đăng lắc đầu : 

- Không – nhưng mai thì có. 

- Ở đâu ? 

- Vẫn trường cũ. 

Thành dùng tay vẽ nhè nhẹ xuống mặt vải ghế những hình thù vô nghĩa. 

- Kỳ tuần qua mày dạy ở lớp em tao, nó về kêu trời như bọng. 

- Hoa hả ? Nó kêu gì ? 

- Không phải một mình em tao kêu đâu. Cả lớp đó. Tụi nó than mày mới tập tễnh mà hách xì xằng và khó quá trời. 

Đăng giơ hai tay lên trời, than : 

- Chúa ơi ! Tao hiền khô. 

Thành búng mẩu thuốc ra khỏi cửa sổ. 

- Ừ, mày hiền quá mà. 

Đăng kêu lên : 

- Ê, mày búng thuốc ra ngoài coi chừng cháy nhà à. 

Thành bước đến cửa sổ. Anh thấy bên dưới là những tàng cây xanh. 

- Yên chí đi. Không cháy nhà đâu mà lo. 

Và cả hai trở lại câu chuyện. Đăng nói : 

- Lớp Hoa học, học sinh xuất sắc lắm. Lại xinh. Tao thấy cô nhỏ nào cũng dễ thương. 

Mắt Thành chợt trở nên mơ màng. Anh nhớ đến Phượng nhưng chỉ thoáng qua. Anh nghĩ cô gái kiêu kỳ quá. Những thằng sinh viên nghèo đói như anh, như Đăng chắc đừng bao giờ mong tới cô bé. Và từ sau này, Thành đâm ra mến Tuyết. Nói đẹp thì Tuyết thua Phượng nhưng Tuyết thùy mị và kín đáo. Tuyết lại tế nhị. Bao nhiêu đó đủ rồi. Thành nghĩ, mình sẽ tìm được sự thoải mái bên Tuyết hơn là sự đau khổ hoài vọng bên Phượng – và Thành đã làm đúng. 

Đăng lăn mình qua một bên, bảo Thành : 

- Nằm không ? 

Thành lắc đầu : 

- Nhăn áo hết, em tao ủi tội nghiệp. 

Đăng nhớ đến khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương của người em gái Thành. Đăng nhớ, lần nào mình đến chơi cô bé cũng lo lắng từng tí một. 

- Sau này ai lập gia đình với cô em mày là có phước. 

Thành gật đầu xác nhận : 

- Tao cũng nghĩ như vậy. Nó đảm đang. 

Đăng thêm : 

- Đảm đang và biết an phận. Như vậy là nhất rồi mày. Tao ghét loại con gái kiêu lắm. 

Thành cười : 

- Coi chừng à mày. Ghét của nào trời trao của ấy. 

Đăng bĩu môi : 

- Tao hả ? Còn lâu. Cô nào kiêu hãnh cho lắm thì càng chết sớm. Tao ghét người kiêu hãnh. 

Thành mơ màng : 

- Vậy mà tao đã gặp mới đau chứ. 

- Cô bạn bây giờ đó hả ? 

- Không – cô này khác. Tuyết hiền lắm. Trước khi thương Tuyết tao có theo đuổi một cô. Cô ấy kiêu không tưởng được mày. Dưới mắt cô ta dường như không người con trai nào xứng đáng. Mà mày biết sao không ? Tiêu chuẩn của cô ấy là phải giàu có. Môn đăng hộ đối mà. 

Thành nói một thôi. Đăng nhướng mày : 

- Giàu lắm hả ? 

Thành gật đầu : 

- Tương đối thôi. Nhưng ở đời mà mày. Được voi thì phải đòi tiên chứ. Ai không tham vọng ? Đã giàu là cứ muốn giàu thêm. 

Đăng rít hơi thuốc thở một vòng khói tròn. 

- Chịu ! Tao chê. Mày theo lâu không ? 

Thành gật nhẹ : 

- Cũng hơi lâu. Sau thấy vô ích. Mình nghèo nên chẳng ai coi ra gì. 

Đăng cười khẩy : 

- Bộ nghèo là một cái tội sao ? 

- Đôi lúc ! 

- Vậy sao bây giờ mày nghèo mà cô Tuyết nào đó vẫn mến mày đấy ? 

Thành không trả lời bạn, nói : 

- Thôi tao về, ghé mày lấy mấy cuốn này đây. Vừa nói Thành vừa lục tìm hai cuốn sách cầm tay. 

- Để tao về báo động cho nhỏ Hoa nó học bài dữ lên. Mai mày dạy mà. 

Đăng cười thành tiếng và Thành nhảy ba bực một xuống nhà. Chiếc cầu thang ọp ẹp dường như chỉ muốn đổ sập xuống dưới sức nặng của Thành. Thành huýt sáo một bản nhạc vui và rồ máy chiếc xe cũ kỹ rẽ ra con đường lớn.
_________________________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG 3

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét