Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2015

CHƯƠNG IX_KHI ÔNG CẬU QUÝ BỊ ĐẮM TÀU


CHƯƠNG IX

Gia đình ông Niêm họp ngay tại phòng khách bàn tán về kẻ lạ mặt cho đến khuya. Được khuyến khích, ba đứa thi nhau kể lại câu chuyện từ đầu, không bỏ sót một chi tiết nhỏ. Một điều làm cho ba người lớn cảm động là trong phòng tắm, ngoài bộ com-lê mới nguyên và sơ mi, quần đùi, kẻ lạ mặt còn để lại số tiền 1210$ vào túi áo com-lê của gia chủ. Điều này, đánh tan cái giả thuyết hắn ta không thấy bộ com-lê của ông Niêm (ban đầu, ông nhất định cho rằng hắn quá sợ hãi hay không kịp thấy, chớ không lý gì mà một tên kiết xác vô nhà người ta rồi lại ra không, không vơ vét chút gì, vô lý quá). 

Ông cậu quý thì lẩm bẩm: 

- Thật là một người đặc biệt. Em ao ước thấy mặt hắn quá! 

Bà mẹ, dù đã yên lòng, thấy không suy suyển chút gì trong nhà, nhưng vẫn không ngớt thở dài trong khi ôm chặt cả ba con trong hai vòng tay che chở âu yếm như thể chúng vừa vượt biển giữa phong ba hay thoát khỏi tai nạn tày trời. Thỉnh thoảng, bà kêu lên: 

- Thật là có phúc, thật may mắn quá! 

Người cha, trước sau vẫn không chịu nhận kẻ lạ mặt là người lương thiện. Điều này tổn thương đến các con không ít. Duy ông cậu tỏ ra tế nhị hơn anh rể, ông ta không mạt sát kẻ lạ mặt, chịu khó nghe chúng kể chuyện với tất cả sự bao dung, rộng lượng. Vì vậy chúng được an ủi và tin tưởng phần nào. 

Mỗi lần, ba đứa đề cập đến kẻ lạ mặt bằng giọng nồng nhiệt, về sự thật thà của hắn, cậu Bích đều tỏ ra đồng ý... một nửa. Vì theo cậu, hắn ta chưa mất hẳn lương tri. Cậu còn nói thêm: 

- Cậu tin rằng hắn sẽ trở nên người lương thiện. 

- Cậu ơi! Cậu có tin là ông ta trở lại không? 

- Không đâu... ông ta không dám trở lại đâu, nhưng cậu tin là ông ta sẽ nhớ các con. 

Yến rất hài lòng thấy cậu mình không gọi hắn mà gọi là ông ta như mình. Cô bé ngồi trên đầu gối cậu, thở dài: 

- Tội nghiệp! Con thương ông ta lắm, cậu ạ! 

- Cậu cũng thương. Một người như vậy rất dễ thương. 

- Con muốn gặp ông ta. Cậu tin là không bao giờ ông ta trở lại đây sao? 

- Hiện giờ thì chưa, nhưng sẽ có một ngày nào đó... 

Nhờ cậu Bích trấn an, chúng nguôi đi chút đỉnh – Thật ra ta khó mà bình tĩnh được khi biết rằng kẻ mà ta nhận là cậu lại đập vỡ cửa kính, chạy trốn như một kẻ trộm trong bóng tối của khu vườn! Tuy nhiên, điều đáng kể là chúng được có một ông cậu khác, ông cậu thật thay vào tức khắc, mà ông cậu này lại thơm tho, sạch sẽ, rộng lượng nữa. Thật ba đứa trẻ không ao ước gì hơn. 

Cậu Bích thật, sau khi đưa quà cho anh chị, gọi các cháu lại gần đưa cho mỗi đứa những thứ quà bất ngờ, vừa ý: hai cái lều cắm trại của Hướng đạo cho hai cháu trai. Một cái vòng đeo tay thật đẹp cho cháu gái. 

-Chà! Móng tay và quần áo cậu thật sạch sẽ! 

- Cậu khác ông ta chỗ đó... 

- Ông ta dễ thương, chỉ phải cái ở dơ... và… 

- Gâu, gâu, gâu... 

Minô ngủ quên từ chập tối, tự trình diện trước người lớn. Con vật mới xinh xẻo làm sao. Ba người lớn làm một tính nhẩm thì thấy số tiền 1140$ không đủ để mua cả búp bê "Bella" lẫn chó Minô. 

Ông Niêm bảo mọi người: 

- Con vật này dám là của ăn trộm lắm đó, nghe. 

Ba đứa con cùng nhẩy nhổm lên như thể bị kiến đốt: 

- Con không tin! Ông ấy mua tận dưới Cầu Đá đó! 

- Con cũng không tin! 

- Không đâu ba, ba đừng nghi oan, phải tội chết. 

- Trong lúc chưa có chứng cớ rõ ràng, ta không nên nghĩ xấu cho người khác, anh ạ. 

Cậu Bích nhìn anh rể bằng khóe mắt tinh nghịch nói, ông Niêm cười xòa: 

- Thôi được, tôi hãy tạm đồng ý với cậu cháu các người cho đến khi nào các người sáng mắt ra.


*


Minô thật thông minh, lại ngoan nữa chớ! Mọi người đều hài lòng về nó. 

Một tuần lễ trôi qua, một tuần thật êm đẹp, vui vẻ. Câu chuyện động trời về ông cậu giả đã nguôi ngoai trong lòng lũ nhỏ. Cậu Bích và các cháu không rời nhau nửa bước, cho cả đến giấc ngủ, giờ ăn. 

Một buổi chiều, cậu Bích dạy lũ trẻ và Minô làm xiếc ngoài vườn, trên thảm cỏ. Cậu là giám đốc còn ba đứa nhỏ với Minô họp lại làm bộ tư diễn viên. Minô nhanh nhẹn lắm, bắt chước y như người. Hễ cậu Bích hô to: 

- Phi mau! 

Tức thì nó phi y như ba đứa cháu của cậu. Và khi cậu hô to: 

- Đứng lên! 

Tức thì nó đứng dừng lại, giơ hai chân trước lên, y hệt con ngựa trên sân đang biểu diễn. Mà trong tư thế này, nom nó lại trội hơn ba con ngựa người nhiều lắm! 

Ông giám đốc bèn hoan hô chúng và khán giả – tức bà mẹ ba đứa trẻ đang loay hoay dọn bàn ăn gần đấy – cũng vỗ tay tán thưởng. Số là chiều nay, bà nảy ra sáng kiến dọn bữa ngoài trời cho mát. Đoàn xiếc đổi trò, ông Giám đốc ra lệnh sang màn cỡi ngựa, bốn đứa sắp hàng lại... 

Nhưng đúng lúc đó, ông Niêm về. Ông la to bằng giọng vui vẻ khác thường: 

- Chào quí vị, tôi mang về cho quí vị một tin vui. 

- Tin gì đó, ba? 

Ba đứa nhỏ cùng nhao nhao hỏi. Cha chúng giơ cao tờ "Khánh Hoà Thời Báo" lên, nheo mắt với cậu Bích, giọng ỡm ờ: 

- Tôi thắng cậu rồi đó, Bích ơi! 

Tất cả im lặng, cả mẹ chúng cũng ngưng tay. Bấy giờ người cha mới trịnh trọng, hắng giọng hai lần tiếp, đọc to mục "Từ Thành xuống chợ" cho tất cả bà con thưởng lãm: 

"Hôm thứ bảy, 4/10/ vào khoảng 12 giờ trưa, chúng tôi bị mất một con chó xù xinh đẹp, lông mầu nâu, chân thấp, giống chó Nhật lai. Theo lời vài người láng giềng thì có một người đàn ông ôm ốm, cao cao, đã dùng một sợi dây tròng cổ nó, bắt đi. Ai biết con vật ở đâu, vui lòng chỉ giúp, chúng tôi xin hậu tạ. Hoặc cô bác nào mua lầm, xin cho biết, chúng tôi xin hoàn tiền lại và bồi thường thêm phí tổn. Xin liên lạc địa chỉ số… đường Hồng Bàng, Xóm Mới, hay điện thoại số 90.706. Muôn vàn cảm tạ. 

Võ Đình Văn" 

Khi ông Niêm dứt lời, bầu không khí bỗng như ngưng đọng lại. Một sự im lặng nặng nề vây phủ mọi người. Mấy người lớn nhìn nhau, còn lũ trẻ thì cúi đầu buồn bã. 

Một lúc sau, Yến lên tiếng trước: 

- Có đúng con Minô không ba? 

- Chớ còn ai vô đó nữa, hở con! 

- Nhưng ai buộc mình phải trả lại? 

- Phải! Mình có bắt trộm nó đâu? 

- Mình xí được mà! 

Cha chúng gạt phắt lời các con: 

- Đúng, chúng ta không ăn trộm con vật, nhưng chúng ta đã chấp chứa nó. Phải trả lại cho chủ nó, chẳng có gì phải bàn cãi hết. Để ba đi gọi điện thoại ngay bây giờ. 

Miệng nói, chân ông bước vào nhà. Cậu Bích liền chạy theo, gọi giật ông lại: 

- Anh để em lo cho. 

Ba đứa nhỏ rầu rĩ đứng nhìn nhau. Mẹ chúng cũng lộ vẻ lo lắng. Cha chúng thì nghiêm nghị khác thường. Ông tránh nhìn sáu con mắt đầy van vỉ của ba đứa con yêu, se sẽ thở dài. 

Biết rằng khó mà lay chuyển nổi quyết định của cha, chúng kéo nhau lại ngồi trên bãi cỏ, vuốt ve con vật thân yêu. Chúng cố gắng để khỏi bật khóc, nhưng cuối cùng nước mắt tuôn dài, lặng lẽ trên má chúng. Cha mẹ chúng phải quay đi phía khác. Bỗng, ba đứa không cầm giữ nữa, khóc nức lên. Cùng một lúc, cậu Bích từ trong nhà chạy bay ra. 

- Sao? Em có gặp người chủ chớ? 

- Dạ có. Mọi việc được dàn xếp ổn thỏa cả. 

Cậu quay sang con chó, kêu lên: 

- Minô đến đây! Đến đây và cúi chào quí vị, coi nào! 

Con Minô làm theo lời cậu Bích. Cậu lại bảo nó: 

- Bắt tay từng người một, coi nào! 

Minô tuân lệnh lần nữa. Ba đứa nhỏ, khi nắm cái chân nhỏ nhắn của Minô đều như không muốn buông ra, chúng thì thầm qua màn nước mắt: 

- Vĩnh biệt Minô! 

- Kìa, sao lại vĩnh biệt? Nó chào ra mắt các tiểu chủ đó, các cháu ạ! 

- Tiểu chủ? Tụi con đâu phải là chủ nó? Cậu sắp đem trả cho chủ nó mà. 

Giọng rầu rĩ, Phan bảo cậu. Cậu Bích cười thật tươi, nụ cười y như lần đầu cậu xách hai va ly chĩu nặng vào nhà: 

- Nghe đây quí vị: cậu của quí vị đã năn nỉ với chủ nó hết lời, và hiện ông ta rất vui lòng nhường nó lại cho các con, vì ông ta cũng mến các con. Vả lại, ông ta cũng còn một chú chó y như vậy, anh của Minô đó. Sao? Quí vị hài lòng chớ? 

Yến nhào đại tới, ôm cứng lấy cậu, kêu lên: 

- Cậu thật dễ thương! 

- Ông cậu nào cũng dễ thương hết, cháu ơi! 

Cậu Bích nheo mắt với anh rể, cười khúc khích bảo cháu. Bà mẹ lại thở phào một tiếng, kêu lên: 

- Thật là may mắn! 

Phan và Lai cũng túm áo cậu tỏ vẻ sung sướng. Ba chúng bảo: 

- Ủa, tụi bay không cảm ơn cậu hay sao.? 

- Cảm ơn cậu!

Ba đứa đồng thanh nói. Sáu con mắt của ba đứa cháu lại sáng rực lên, ba nụ cười tươi tắn cũng nở ra, tuy ngấn nước mắt chưa khô hẳn. 

Bỗng nhiên, Yến ngẩng đầu lên hỏi cậu: 

- Con chó này mắc lắm, cậu phải trả bao nhiêu đó cậu? 

- Đừng nói đến tiền bạc. Cậu chỉ muốn các cháu vui thôi! 

Đừng nói đến tiền bạc, cậu chỉ muốn các cháu vui thôi! Cậu chúng vô tình lặp lại một câu mà gã đàn ông lạ mặt đã nói với chúng hôm nào! Thật đúng như lời cậu Bích: ông cậu nào cũng dễ thương hết, giả hay thật... cũng rất dễ thương...


*

Trong lúc ba đứa nghĩ đến Kha, gã ta cũng đang nhớ đến chúng và lẩm bẩm: không biết tấm kiếng phòng tắm giá bao nhiêu? Nếu ta không làm bể của họ – hay làm bể mà giờ có đủ tiền, ta sẽ đem trả để có dịp thăm chúng xem sao? Và hắn tự hẹn: sẽ có một ngày...

MINH QUÂN 
Sàigòn 5 - 12 - 73.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét