Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2015

CHƯƠNG MỘT_NGÁT TRÊN LƯNG ĐỒI

một


Chiều về. Màu nắng gieo nhẹ những bước vàng trên khắp vùng núi đồi cao nguyên. Xe đã bò lên lưng chừng con dốc và bắt đầu len vào bát ngát những rừng thông, một bên là thung lũng. Tôi nhìn lại phía sau, phần đường của trăm ngàn những bông lau tím ngắt vẫy tay chào mừng, đẩy lùi sâu dưới ấy, hình ảnh mất hút là Saigon xô bồ, bụi bặm.

Trong đời người, có một chuyến đi làm cuồng nhiệt những bước chân, niềm vui con trẻ dồn lên ánh mắt. Đó là chuyến đi xa và tự do đầu tiên cho tuổi lớn.

Đalat đối với mọi người hình như đều đáng yêu, vì mỗi khi nói về nó, ai cũng dành cho những lời ca tụng đặc biệt. Đalat quanh năm khí lạnh ươm dài, Đalat có đồi thông chất ngất, Đalat có sương mù nhuộm trắng không gian và che khuất những con đường… Còn nhiều nữa, nhưng bấy nhiêu cũng đủ làm cho tôi nghe bằng niềm thao thức rộn ràng. Ao ước thì đã nhiều nhưng đây là lần thứ nhất tôi thực hiện được ý muốn. Bất ngờ đã đến như một món quà Giáng Sinh vừa ý nhất mà ba má đã tặng cho tôi. Sự dễ dàng đột ngột của ba má gây cho tôi những băn khoăn đầy thích thú, tôi lờ mờ đoán ra được, nhưng không chắc chắn, có lẽ tôi đã đủ lớn để thực hiện những chuyến đi xa với bạn bè mà ba má biết.

Một luồng gió lạnh thổi òa vào mặt khiến tôi rùng mình sung sướng. Quanh tôi bây giờ trời đất hình như biến mất cả để nhường chỗ cho thông. Thông điệp trùng ở phía trước, thông phủ kín trên lưng đồi, thông quần tụ đầy ắp thung lũng, thông chờn vờn trong tầm tay với… Tôi âu yếm nhìn những rừng thông cuồn cuộn đi qua, những thân cây cao ngút, màu xanh ở trên cao reo vang một khúc nhạc nghe du dương mà mộc mạc, khi lại thâm u như tiếng hát linh thần. Tôi say mê trong khúc nhạc ấy mà quên rằng cái lạnh đang thấm nhập vào mình, cái lạnh ngọt mềm làm tan đi cát bụi hành trình. Mắt tôi bao rộng cả một vùng trong thái độ nao nức đi tìm những cái mới và lòng tôi dấy lên một niềm vui di động chưa từng thấy, trí tưởng lung lay như trong một cơn say nhẹ.

- Rồi cậu sẽ còn nhiều cái để ngây ngất.

Câu nói của Thành vang khẽ bên tai tôi như một thúc đẩy gọi mời. Tôi rời cảnh vật quay sang nhìn bạn mỉm cười mà không nói. Thành là bạn thân và cũng là bạn đồng hành với tôi hôm nay, nhờ Thành mà chuyến đi của tôi được thành tựu. Thành tạo được sự tin cậy nơi ba má tôi nhờ cái vẻ người lớn đáng yêu của hắn. Trong số bạn bè, Thành vẫn nổi tiếng là đứa hào hoa và lịch lãm nhất. Hắn chỉ hơn tôi một tuổi đời nhưng có nhiều nét rắn rỏi và tư tưởng vững chãi hơn. Hắn có khả năng soi thấu tâm tình và ý nghĩ của kẻ khác. Tôi thích hắn ở cái nhìn tinh xảo và nụ cười thu phục chân thành, không ai gặp hắn mà không dừng lại ở nụ cười ấy. Hắn là kẻ đầu tiên mang đến cho tôi niềm tin tưởng vào chính mình, hắn làm tan trong tôi nhiều mặc cảm. Ngày đầu tiên của tình bạn hai đứa đi giải khát ở Saigon và tâm sự vụn với nhau, hắn bảo tôi : “Cậu có thể ví như một thứ trái cây, bên ngoài thì không hấp dẫn lắm nhưng khi đã nếm rồi thì mới biết là ngon và cứ muốn ăn hoài”. Nghe sự ví von của hắn tôi bật cười, nụ cười vui hứng khởi. Hình như gần hắn tôi được vui hơn trong đời sống, những câu hỏi đến đúng lúc, những nhận xét ân cần với kẻ đối diện, nụ cười thì luôn luôn giữ trọn thân tình đã khiến tôi gắn bó tình bạn với hắn, có lẽ ngay từ lúc gặp hắn lần đầu. Cho đến bây giờ, mang tâm trạng của một loài chim nhỏ đang vẫy cánh về cánh rừng lạ xứ, miên man cảnh đẹp và bao say đắm vào đầu, tôi vẫn thấy sự có mặt của hắn là cần, sự cần thiết mơ hồ nhưng không thể thiếu.

Xe vừa rời bỏ cái thung lũng rộng có màu xanh của cỏ xen giữa những khoảng đất rực hồng, thì lại vòng qua sườn núi trước mặt để mon men trên bờ một thung lũng khác, sâu thăm thẳm. Tôi có cảm tưởng sống ở đây là đi hoài bên cạnh những chiều cao và bề sâu của đất trời. Tôi chợt quay lại hỏi:

- Còn bao xa nữa hả Thành?

- Hai cây số nữa mình sẽ thấy thị xã hiện ra ở cuối dốc.

Gần đến đích, chiếc xe đò có vẻ hối hả hơn, không khác gì bóng chiều đang xuống. Tôi bỗng ao ước cho thời gian đi chậm lại, để trước khi tia mắt chạm bờ hồ Xuân Hương cùng thành phố, tôi có đủ thì giờ tận hưởng cái hạnh phúc đang dâng lên như sóng nước thủy triều, hạnh phúc của một kẻ vẫn ước ao, đi tìm và sắp gặp. Tôi tưởng tượng ra khuôn mặt của Đalat rạng lên trong một ngày lễ lớn. “Muốn được lạnh và thấy phần lớn cái nhan sắc của Đalat, hãy đến đó vào dịp Giáng Sinh. Mùa đông ở xứ lạnh thì không còn ở đâu lạnh bằng”, một người bạn đã bảo thế. Và tôi chợt mỉm cười vì những nao nức quá trẻ con của mình. Mọi người đã nuôi trong tôi từ lâu sự ưu ái đó?

Chiếc xe đột ngột thả xuống con dốc có rải rác những mái nhà xanh đỏ ẩn hiện, và chúng tôi bắt đầu vào thị xã. Khí lạnh ào tới từng cơn, dưới kia là hồ Xuân Hương. Tôi nghển người lên một chút để nhận diện rõ hơn thành phố đang chờ tôi bên kia vùng nước rộng. Thành khoác vào người chiếc áo ấm, vừa bảo:

- Mặc áo vào đi chứ bồ.

Tôi cười:

- Mình muốn xem sức lạnh của Đalat khỏe đến cỡ nào.

- Muốn tìm cảm giác hả, cậu sẽ biết trước khi trời tối.

Cái lạnh thấu da thịt chạm vào tôi khi xe đi vòng bờ hồ, tôi đã nhìn thấy băng giá hắt lên từ mặt hồ yên lặng, nhưng cái lạnh hình như rất êm. Xa đằng kia một vài chiếc pédallo thả bồng bềnh.

- Có lẽ những ngày nghỉ ở đây mình sẽ sống rất vội Thành ạ.

Thành đang sửa lại áo quần cho gọn trước khi xuống bến, hắn quay sang nhìn tôi bằng nụ cười vui. Tôi biết hắn sắp nói một câu khôi hài:

- Tớ không ngờ cậu lại si mê Đalat đến thế. Nếu cần mình sẽ lưu lại vài ngày nữa. Nhà ở có rồi, hết tiền thì đến ăn mày bạn bè. Mấy khi ta lại được đi ăn mày hả Linh?

Câu nói của Thành vừa dứt thì xe đã vào hẳn bến, mọi người xôn xao, mấy cô bé có dáng dấp “nữ sinh Saigon đi nghỉ mát” đang rối rít với những tay xách hành lý, khép nép trong những chiếc áo len ấm… Xa bên kia là một dòng người dạo bên bờ hồ, cạnh những rặng thông xanh… Niềm vui chợt len nhẹ vào hồn, tôi vội vã khoác chiếc áo choàng lên vai, bỏ lại những ý nghĩ vẩn vơ, theo Thành đi vào cuộc sống hiện tại…
_______________________________________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG HAI

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét