Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2015

CHƯƠNG NĂM_NGÁT TRÊN LƯNG ĐỒI

năm


Về Saigon, tôi sống những ngày trông chờ và hy vọng. Sáng mùng hai tết, tôi lại chúc tết gia đình Thành tại một căn nhà có sân rộng ở vùng Tân Định. Ông Tạo cũng vừa lái xe hơi ra đến cổng, tôi cúi đầu chào và gửi ông những lời chúc tụng đầu năm. Ông bắt tay tôi và vui vẻ chúc lại tôi sẽ đạt được kết quả tốt đẹp trong kỳ thi sắp tới. rồi ông nhìn tôi bảo:

- Còn thằng Thành bác lo ngại quá. Hai anh em chơi thân với nhau, cháu cố giúp nó chăm chỉ trong việc học, bác rất cám ơn.

Tôi bảo:

- Thưa bác, việc học chung của chúng con có lợi cho cả hai đứa, Thành sáng trí hơn con nhiều.

Đột nhiên ông tươi cười, vồn vã bảo tôi:

- Bác phải đi thăm mấy người bạn. Ngày mai, nếu không trở ngại cháu đi Cấp chơi vài hôm với gia đình bác, công việc cuối năm bề bộn, nhưng các em nó làm áp lực quá, bác cũng phải chiều ý.

Tôi nghĩ việc ấy không thuận tiện, nhưng vẫn cảm ơn và bảo sẽ về xin phép gia đình. Nghĩ đến câu nói của ông Tạo “Nhưng các em làm áp lực quá” tự nhiên tôi thấy buồn cười và mừng thầm cho Thành. Tôi biết áp lực ấy, là do chính hắn chủ mưu.

Sau tết tôi thấy bồn chồn cùng cực. Có lẽ ngày giờ này Trân trở về Đalat rồi vì các trường đều đã mở cửa. Cả chị Hoàng cũng không có tin tức gì. Địa chỉ tôi đã ghi rõ trong hai tấm thiệp chúc tết… nỗi băn khoăn khiến tôi không được vui và đôi lúc thẫn thờ trước bàn học. Tôi hỏi ý kiến Thành thì hắn cũng chỉ bảo:

- Chúng ta không thể nói gì cho đến khi nhận được thư của hai người.

Nhờ câu nói của Thành, tôi bình tĩnh hơn.

Trung tuần tháng giêng âm lịch, tôi vui mừng và hồi hộp biết bao khi nhận được cả hai lá thư, gửi cách nhau vài ngày. Thư Trân đến trước. Cô bé hỏi thăm tôi về những ngày ăn tết ở Saigon và cho biết, xa nhà thì nhớ mà đến lúc trở về thì tủi thân cho hoàn cảnh, nên ăn tết năm nay ở Huế thật buồn và cô đơn. Đến cuối thư, có đoạn Trân viết thế này, ý tưởng kín đáo và mơ hồ:

“Trong đời sống, Trân đã gặp nhiều tâm hồn đáng quí trọng và thương yêu Trân hết sức. Anh là một trong những tâm hồn ấy. Những cảm tình của anh dành cho Trân khiến Trân cảm động vô cùng. Trân là một đứa con gái bé nhỏ, cho đến bây giờ vẫn phải sống bám vào nhiều người thân về cả vật chất lẫn tinh thần, biết đến ngày nào, Trân mới đền đáp được? Điều ước mong lớn nhất của Trân hiện tại là không bao giờ làm buồn lòng người thân, dù ai cũng vậy. Trân luôn luôn yếu đuối và hay lầm lỡ… “

Lá thư của Trân không những không đem lại cho tôi một chút tin tưởng nào, trái lại đã gieo thêm niềm hoang mang mới. Thư của chị Hoàng thì có vẻ lạc quan hơn, chị hồn nhiên kể lại những ngày vui bên người chồng yêu dấu, anh Hùng về trưa hôm 28 tết, nghĩa là rất đúng hẹn. Thời giờ không kịp để hai người đi Huế nhưng cũng chính vì thế mà họ được rảnh rang cùng nhau đi thăm cảnh đẹp những vùng lân cận. Chị bảo có giới thiệu Linh với anh Hùng, anh tỏ ý vui khi có một người em mới, giống mình ở nhiều điểm, anh hy vọng anh em sẽ được gặp nhau một ngày gần đây.

Trong thư, chị cũng cho biết mọi việc chưa đi đến chỗ mong muốn, nhưng chưa có gì ngăn trở. Trân bây giờ vẫn như con chim non, đang hồn nhiên về tình cảm cũng như đang có hiều ước vọng, ai đem đến cho Trân niềm tin yêu trong lúc này, kẻ ấy sẽ được Trân đến đáp xứng đáng. Chị Hoàng viết tiếp:

“Điểm yếu của Trân là hoàn cảnh cô độc, cần được an ủi và có nguồn vui. Là gái và cũng là kẻ sống đồng cảnh ngộ, chị hiểu rõ tâm trạng của Trân hơn ai hết. Em hãy đem đến cho Trân những món ăn tinh thần ấy một cách khéo léo, tế nhị. Em cũng biết cái lãng mạn kín đáo, nhưng không thiếu mãnh liệt trong Tâm hồn Trân, hãy giúp người em thương yêu những gì mà nàng mơ ước.

Về món quà em tặng, chị chưa có dịp hỏi cảm tưởng của Trân thế nào. Dù sao em hãy an tâm học tập. Chỉ còn bốn tháng nữa đến kỳ thi. Kết quả tốt đẹp trong những ngày sắp tới , chính là món quà giá trị và ý nghĩa nhất của em dành cho Trân”.

Dù chị Hoàng đã giúp tôi bớt lo âu, mỗi khi đọc lại lá thư của Trân, tôi lại thấy có một cái gì bí ẩn, không mấy tự nhiên.

Tôi do dự mãi, rồi cũng cho Thành đọc trọn hai bức thư trên. Buổi chiều sau giờ học mệt mỏi trên phòng thư viện Đắc Lộ, tôi và Thành kéo nhau xuống sân ngồi nghỉ dưới những tàn cây bóng mát. Đọc thư, Thành không nói gì, dáng lặng lẽ. Đến khi tôi hỏi ý kiến và bày tỏ sự nghi nan của mình, hắn mới khẽ nhận xét:

- Chị Hoàng cẩn thận và đáng tin cậy lắm, cậu có thể yên tâm.

Những ngày sau đó, tôi bắt đầu quay vào bổn phận, đối với mình, với gia đình và cũng là đối với Trân nữa. Tôi nghĩ lời chị Hoàng nói phải, rớt kỳ này, biết bao tai họa sẽ xảy đến, mà Trân chắc chắn cũng không vui gì.

Thời gian sau tôi có gởi thư cho Trân một lần nữa, nội dung hỏi han tình trạng gia đình, học hành của Trân, cũng như mong sẽ được gặp nhau một ngày rất gần đây.

Trân hồi âm rất sớm và ngụ ý bảo hai anh em hãy cùng nhau lo cho kỳ thi năm nay. Đậu rồi chúng ta sẽ làm được nhiều việc.

Niềm hy vọng tưởng chừng tiêu tan này phục hồi. Tôi mong cho việc thi cử mau tới để chấm dứt những ngày tháng mong đợi.Những trang nhật ký viết về đêm đầy hứng thú. Những vần thơ thành hình trên con đường có bóng mát và ghi vội lúc đến trường… Tất cả góp lại thành một thứ kỷ vật vô giá cho nhau, kỷ vật kết bằng tim óc mà tôi sẽ tặng cho Trân sau này.


*


Ngày tháng qua đi và mọi việc đều tới. Ngày đi xem bảng, tôi đậu còn Thành bị rớt. Hắn có vẻ xúc động mạnh, lần đầu tiên tôi thấy thế. Năm nay điểm thi chấm gắt, thí sinh nhiều người trở về với vẻ mặt thảm hại. Nữ sinh khóc như mưa trước cổng trường.

Việc mình đã xong, nhưng tôi thấy đau xót cho bạn. Những tháng gần đây Thành chăm chỉ khác thường, tưởng hai đứa sẽ cùng nhau tiếp tục con đường học vấn, nào ngờ thực tế quá khắt khe. Buổi chiều coi bảng về hai đứa im lặng đi bên nhau khắp các ngả đường, cho tới tối mới trở về nhà.

Những ngày kế tiếp tôi và Thành thường rủ nhau đi chơi đây đó cho khuây khỏa. Một hôm Thành hỏi tôi:

- Những người mình thương yêu là ai Linh nhỉ?

Tôi ngạc nhiên về câu hỏi ấy nhưng cũng trả lời:

- Là những người sẽ đem đến cho mình hạnh phúc và nguồn vui.

Thành mỉm cười, nụ cười buồn:

- Không. Họ là những người đem đến cho ta sự trống vắng.

Tôi im lặng và không hiểu Thành muốn nói gì.

Một hôm tôi lại nhà thì Thành đi vắng. Ông Tạo đang ngồi đọc sách ở phòng khách. Ông tỏ vẻ mừng rỡ, bảo người nhà rót nước mời tôi và hỏi:

- Cháu có dự định thi vào đâu chưa?

- Thưa bác, con rất thích học kiến trúc nhưng không biết thi cử ra sao? Các ngành học chỗ nào cũng khó vào.

Ông Tạo buồn rầu bảo:

Thằng Thành nó bị thua thiệt hơn cháu nhiều. Nó buồn khiến bác cũng buồn lây, không biết khuyên giải cách nào.

Tôi thành thật nói:

- Thưa bác, anh Thành quả thật là thiếu may mắn. Những ngày học thi, Thành chăm chỉ hơn con và các bạn nhiều lắm.

Ông Tạo nhắp ngụm nước trà nóng ôn tồn bảo:

- Bác cũng nhận thấy điều đó. Dạo này nó thường ở nhà và chăm chỉ việc học hành. Là bạn thân, cháu có biết nguyên do nào thúc đẩy nó thay đổi đời sống không?

Tôi chợt buồn cho Thành và thông cảm với gia đình bạn. Tôi nhìn ông trả lời:

- Thưa bác, Thành từ xưa vẫn biết lo lắng cho gia đình.

- Cám ơn cháu. Câu trả lời khiến bác cảm động. Bấy lâu nay sống bên cạnh con mà bác chẳng hiểu gì về con cả.

Ông nhắp một ngụm trà nữa rồi nói tiếp:

- Mới đây, nếu không nhờ thái độ thành thật bày tỏ của nó, thì bác vẫn hiểu lầm… nó chính là đứa biết lo cho hạnh phúc gia đình một cách đặc biệt.

Giọng ông trở nên sầu não và ân hận:

- Nó thi rớt, gia đình bác chịu trách nhiệm nhiều.

Bây giờ tôi mới hiểu câu nói của Thành và càng thương bạn hơn.

Tiếng ông Tạo vẫn rõ bên tai tôi:

- Bác không xấu hổ khi cho cháu biết điều ấy. Thành vẫn bảo cháu là “người bạn hiền” cùa nó.

- Cám ơn bác.

Tôi chưa kịp nói thêm điều gì thì ông Tạo nói:

- Thời kỳ ở học đường giúp ta tìm được nhiều bạn bè nhất. Sau này ra đời mỗi người mỗi ngả, nhưng đi đâu cũng cần có bạn, và nếu gặp được bạn thân cũ thì không có gì sung sướng hơn.

Tôi trở về nhà lòng buồn man mác, nhưng lại mừng cho gia đình bạn đã tìm được sự thông cảm nhau. Đó là nguồn hạnh phúc.

Riêng tôi, trái mong chờ đã chín. Mỗi ngày qua là mỗi ngày thao thức. Nghĩ đến giờ phút gặp Trân lòng tôi run lên vui sướng.

Ngày đi đã định. Ba má tôi cho phép dễ dàng nhưng cũng nhận thấy ở tôi một đời sống lạ. Ông bà bảo nhau:

- Đalat có cái gì mà dạo này nó đi luôn vậy?

Tôi cười thầm nói:

- Dạ, ba má cũng biết khí hậu ở trên ấy tốt. Nhờ thế mà mỗi lần đi về con ăn học khỏe hơn đấy.


*


Buổi tối trước hôm thực hiện chuyến đi lịch sử, tôi đến rủ Thành đi ciné, cốt để được tâm sự với nhau. Lúc về, trời mưa tầm tã. Chúng tôi kéo nhau về quán Thu Hương gần nhà Thành uống café.

Quán vắng. Hai đứa ngồi ở một bàn nhỏ trong góc tối. Ngoài trời, mưa vẫn rơi nặng hạt. Mưa đêm thật buồn và lạnh, những ngụm café nóng càng thêm ý nghĩa.

Tôi chợt bảo Thành:

- Cậu nghĩ gì về chuyến đi nhập ngũ này?

Thành trả lời ngay, mắt vẫn không rời đêm mưa ở ngoài hiên:

- Thì cũng như một chuyến đi xa vậy thôi… xa nhất từ xưa đến nay. Có lẽ chính vì thế mà mình hơi xúc động quá chăng?

Rồi hắn nói tiếp, giọng trầm mà rắn rỏi:

- Việc ở lại gia đình, ba mình có thể lo được, nhưng điều đó không chứng tỏ được điều gì chính đáng cả. Cha mẹ thì lúc nào cũng lo cho con cái… Nhưng ở đời cũng nên đi xa một lần cho biết.

Tôi thấy cần đem đến cho Thành một chút tư tưởng êm đềm bèn bảo:

- Mình đã gặp bác và mọi sự hình như tốt đẹp cả.

Thành không nói gì chỉ khẽ gật gù. Tôi đổi câu chuyện hỏi:

- Đáng lẽ cậu phải đi Đalat với mình mới phải.

Thành cười:

- Tại sao?

- Cậu ở Saigon làm gì trong những ngày này?

- Cũng chẳng biết. Nhưng “moa” đi có lợi gì cho cậu đâu? Bây giờ thì mọi người đều đã có bạn đồng hành cả rồi.

Tôi hỏi:

- Cậu quên Thiên Hương, bông Hồng Nhung của cậu rồi sao?

Thành nhắp giọng bằng một ngụm café rồi nói:

- Mới nhận được thư hồi đầu tuần, cô bé thi đậu và có lẽ sẽ đính hôn với đại úy Chính.

Tôi sửng sốt. Thành gật gù bảo:

- Có gì lạ đâu. Một đứa con gái như Hương làm thế là phải.

Tôi thấy một chút khác lạ trong thái độ của Thành liền hỏi:

- Đối với cậu, Thiên Hương đã đi luôn rồi chứ?

Thành bảo:

- Cậu muốn nghĩ sao cũng được…

Rồi hắn lấy ngón tay chấm nước mưa đọng bên hiên nhà, vẽ những khoanh tròn, những số không to tướng trên mặt bàn. Hai đứa im lặng. Trời hình như mưa nặng hạt thêm. Một lúc sau tôi bảo:

- Xin lỗi cậu về câu hỏi vừa rồi… Mình có cảm tưởng những lúc gần đây, biết bao biến cố đã xảy đến cho cậu.

Thành nói, tay vẫn vẽ những vòng tròn trên bàn nhưng vết nước mờ dần:

- Mọi vấn đề đều rắc rối, cho đến khi mình không còn ở lại nữa.

- Không có gì quá đáng đâu Thành, chính cậu, có lần đã khuyên tôi điều đó.

Thành im lặng một lát rồi gật gù bảo:

- Ừ. Chỉ có kỷ niệm là đáng kể thôi.

Sau đó, chúng tôi ra về. Trời đã ngớt mưa đôi chút. Thành chúc tôi vui vẻ trong chuyến đi ngày mai và sống những phút êm đẹp nhất đời. Thành rẽ vào nhà để lại mình tôi phóng xe giữa phố đêm. Đầu óc tôi lan man bao hình ảnh và ý tưởng. Gương mặt của Thành với những nét ưu tư thấy rõ, những tiếng nói thật buồn sầu và nghe xa lạ… Một lúc nào đó mọi người đều sẽ thế trước những biến cố trong đời mình?

Tôi nghĩ đến Trân, đến rạo rực cuộc vui sắp đến, đến ánh mắt, nụ cười ngự trị giữa hồn say… Giờ đây, cơn mưa đã dứt hẳn. Mặt nhựa loang loáng ánh điện đường, muôn hình muôn bóng hỗn độn vào nhau, và tôi chợt thấy cuộc đời hiện ra trong tâm trí.
________________________________________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG SÁU

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét